Thanh xuân đẹp lắm màu áo xanh
2020-07-18 01:22
Tác giả:
Thiên Di
blogradio.vn - Tháng năm rực rỡ của tôi, tôi đã chọn cho nó màu xanh của chiếc áo thanh niên. Màu của nhiệt huyết, màu của khát vọng. Mai này khi tôi nhớ về tuổi trẻ của mình, tôi sẽ mỉm cười trong đôi mắt ánh lên những kỉ niệm đẹp của ngày xưa. Về một màu áo xanh thanh xuân vô cùng đẹp và ý nghĩa.
***
Màu sắc nào làm nên tháng năm rực rỡ của bạn? Phải chăng là màu của biển xanh, nắng vàng, cát trắng trong những chuyến rong chơi. Hay là màu đỏ cam ấm áp của bếp lửa gia đình. Màu tình bạn cùng ngời xanh hi vọng hay màu của tình yêu hồng cả một khung trời mộng mơ.
Riêng tôi, tuổi trẻ của tôi được bao phủ bởi màu xanh của chiếc áo thanh niên, màu của sức trẻ và nhiệt huyết hiến dâng cho cuộc đời chung. Để từ đó tôi sẽ lưu giữ cho riêng mình những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của tuổi thanh xuân.
Màu áo xanh đến với tôi một cách tình cờ. Người khác gọi đó là cơ hội còn tôi lại cho đó là may mắn. Ngày nó đến với tôi thật bất ngờ nhưng rồi tôi lại yêu nó hơn bất cứ dự định nào mà tôi từng sắp đặt trong đời.
Từ khi khoác lên mình màu áo xanh tôi như được thành một con người khác. Không còn là cô bé rụt rè, thụ động và chỉ biết có học tập như ngày trước, tôi bắt đầu trở nên dạn dĩ hơn. Các hoạt động Đoàn đã mang lại cho tôi nhiều kĩ năng và bài học kinh nghiệm quý báu, giúp tôi hoàn thiện và trưởng thành hơn từng ngày, cho tôi một tuổi trẻ có thật nhiều kỉ niệm khó phai.
24 tuổi cùng 4 năm hoạt động Đoàn. Tuổi trẻ của tôi gần như được phủ đầy một màu xanh của chiếc áo thanh niên. Áo xanh cùng tôi từ trường cấp ba vào đại học. Áo xanh lại theo tôi ra thị thành rồi ngược về những miền quê xa.
Nếu như tuổi trẻ của bạn được đếm bằng tháng, bằng năm, bằng những cuộc vui bất tận thì thanh xuân của tôi lại được tính bằng những hoạt động Đoàn. Cứ sau mỗi đợt tổ chức xong một chiến dịch, một chương trình nào đó, tôi lại vui vẻ ghi vào tuổi xuân của mình một dấu ấn thật đẹp.
Khi nhắc đến những lần đầu tiên của đời mình thì rất nhiều trong đó tôi có được nhờ công tác Đoàn. Đó là lần đầu tiên trở thành MC của một buổi lễ ở trường cấp ba, lần đầu dám đứng nói chuyện trước đám đông, là lần đầu được tham gia một chiến dịch tình nguyện, đi đến một xã vùng sâu bằng chiếc xe đạp cọc cạch của mình.
Để rồi lần đầu tập huấn cán bộ Đoàn, lần đầu chơi trò chơi lớn, lần đầu chuẩn bị cho những chương trình thường niên như Trung thu, Hội xuân, Hội trại thanh niên. Rồi còn có lần đầu đi thăm mẹ Việt Nam anh hùng và lần đầu đi viếng Nghĩa trang liệt sĩ. Rất nhiều cái gọi là lần đầu đó đã mang đến cho bức tranh tuổi trẻ của tôi những nét vẽ sống động, mà trong đó, tôi luôn nở nụ cười khi khoác trên mình màu áo thanh niên.
Nhưng hoạt động Đoàn không chỉ có niềm vui và nụ cười, bức tranh tuổi trẻ của một cán bộ Đoàn như tôi còn được tạo nên bởi áp lực, nỗi buồn và những giọt nước mắt.
Một khi chúng ta đã gọi đó là công việc thì chúng ta phải có trách nhiệm với nó, áp lực mà nó tạo ra tuy nặng nề nhưng nó sẽ giúp chúng ta mạnh mẽ và khéo léo hơn.
.jpg)
Cái giá của tuổi trẻ đầy đam mê và nhiệt huyết là những tháng ngày xa nhà. Có những ngày cuối tuần, khi bạn bè đều đã về quê, tôi vẫn phải ngậm ngùi ở lại. Có những cuộc gọi từ ba mẹ nhưng tôi không dám bắt máy bởi tôi sợ phải nói rằng tuần này con lại bận nữa rồi.
Sau những buổi sinh hoạt rộn rã, những bữa liên hoan náo nhiệt có ai biết được là nỗi nhớ nhà da diết và cảm giác có lỗi khi mình trót dành thời gian để tô màu tuổi thanh xuân mà quên mất việc nghĩ cho gia đình, cho những người yêu thương mình. Nhưng thật sự thanh xuân ngắn ngủi lắm.
Thanh xuân của một cán bộ Đoàn là học sinh, sinh viên càng ngắn hơn nữa. Tôi đã từng trải qua một lần chia tay những người đồng đội của mình ở trường cấp ba để vào đại học. Tôi cũng từng chứng kiến các anh chị từng hoạt động chung với mình rồi lần lượt tốt nghiệp và rời đi.
Tôi biết rằng ngày nào tôi còn được khoác lên mình màu áo xanh, ngày đó còn là một ngày hạnh phúc. Thế nên tôi muốn tận hưởng nó thật nhiều khi còn có thể.
Thật may mắn thanh xuân của tôi còn có những người bạn. Đó là những người cùng tôi yêu Đoàn, cùng tôi khoác màu áo xanh thanh niên và bên tôi trong các hoạt động đầy ý nghĩa. Đó là những tình bạn tôi sẽ không thể có được, nếu tôi không là một cán bộ Đoàn.
Đến với hoạt động Đoàn bằng nhiệt huyết và nguyện vọng như nhau nên chúng tôi nhanh chóng gắn bó với nhau như một gia đình.
Nhớ mãi những ổ bánh mì chia vội cho nhau mỗi lần cố làm việc cho xong để kịp chương trình. Nhớ mãi những lần chở nhau trên chiếc xe máy, rong ruổi đến những làng quê cần bàn tay chúng tôi giúp đỡ. Rồi những lần đứng sát bên nhau, truyền cho nhau ngọn lửa của tình yêu công tác Đoàn, cố giữ cho nó không bao giờ tắt.
Tuổi trẻ của chúng tôi không chỉ có màu xanh áo Đoàn mà chúng tôi còn có nhau. Thương lắm nhỏ bạn hời hợt trong mọi thứ nhưng làm việc gì cho Đoàn khoa cũng tỉ mỉ và trách nhiệm vô cùng.
Thương thằng bạn hay thức trắng đêm để làm clip, làm background cho kịp quảng bá các chương trình của khoa mà không hề than vãn bất cứ điều gì.
Thương luôn nhỏ tiếp tế của cả bọn, suốt ngày chỉ biết quan tâm, an ủi đồng đội bằng hàng tá bánh trái mà nó tranh thủ mua ở dọc đường đến trường.
Tôi thương luôn những lần chơi trò nói thật, những cái chạm vai mà bạn đã trao cho tôi để tôi thêm niềm tin và động lực bước tiếp trên con hành trình tỏa màu áo xanh này, để có thể đi xa hơn trên con đường thanh xuân của mình.
Tháng năm rực rỡ của tôi, tôi đã chọn cho nó màu xanh của chiếc áo thanh niên. Màu của nhiệt huyết, màu của khát vọng. Mai này khi tôi nhớ về tuổi trẻ của mình, tôi sẽ mỉm cười trong đôi mắt ánh lên những kỉ niệm đẹp của ngày xưa. Về một màu áo xanh thanh xuân vô cùng đẹp và ý nghĩa.
Thiên Di - blogradio.vn
Xem thêm: Đèn xanh đèn đỏ kẻ bỏ người buông
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Du Miên và Gió (Phần 2)
Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.
Thanh âm mang tên cậu
Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.
3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026
Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.
4 điều chỉ người đang âm thầm phát triển mới thấu hiểu
Có đôi khi bạn thấy mình lạc lõng giữa những câu chuyện phiếm cũ rích, thấy bản thân trầm lặng hơn và khao khát những khoảng trời riêng tư. Đó không phải là sự xa cách, đó là dấu hiệu cho thấy tâm hồn bạn đang vươn lên một tầng cao mới, trong khi phần còn lại vẫn đang dậm chân tại chỗ.
Du Miên và Gió (Phần 1)
“Quán Gió – quán cà phê không dành cho những kẻ vội vàng.” Người ta đến Quán Gió không chỉ để uống cà phê. Quán Gió là nơi để ngồi yên, để nhớ lại, để buông thả những điều đã cũ. Ở đây, bạn có thể thấy một chàng trai ngồi hàng giờ không nói, chỉ vẽ. Một cô gái khóc trong im lặng. Một người trung niên viết những dòng thư tay... Quán Gió là thế: không ồn ào, không hào nhoáng – chỉ có những tâm hồn thật sự cần một chốn tạm dừng. “Quán Gió – vườn ký ức” Mỗi bức tranh trên tường là một mảnh lòng ai đó từng gửi gắm. Có bức u uất đến buốt tim, có bức lại như tia nắng nhẹ xuyên qua màn mưa. Chủ quán ít nói, nhưng những bức tranh của anh thì kể được cả trăm câu chuyện. Nếu bạn đủ lặng, bạn sẽ nghe được một câu chuyện dành riêng cho mình. “Nơi những người từng đau, từng yêu, từng lạc... tìm về”
Một mùa đông lạnh
Một Mùa Đông Lạnh” là câu chuyện khắc họa tình yêu sâu sắc nhưng đầy bi thương giữa Linh và Nam, hai người trẻ có những mơ ước lớn lao. Trong bối cảnh Hà Nội lạnh giá, họ tìm thấy nhau và xây dựng những kỷ niệm đẹp, cho đến khi những thử thách của cuộc sống ập đến. Câu chuyện không chỉ đơn thuần là hành trình của tình yêu, mà còn là một bài học về sự chấp nhận và đau thương khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt. Qua những khoảnh khắc ngọt ngào và những giọt nước mắt, “Một Mùa Đông Lạnh” mang đến cho người đọc những cảm xúc dồn nén và ấn tượng về giá trị của yêu thương, dù trong cảnh ngộ nào.
Đừng yêu anh thêm lần nữa
Hai tháng trước, lòng buồn đến lạ, Chuyện chúng mình hai ngã chia li. Nỗi buồn giăng khắp lối đi, Tiết trời se lạnh mưa thì cứ rơi.
Thanh xuân của chúng ta, nợ chưa tròn
Mình về quê sống, còn anh vẫn theo đuổi công việc. Bảo rằng mình quên đoạn tình thanh xuân đó chưa thì chưa… nhưng mình để nó ở đó và bước tiếp. Tình cảm của riêng mình cũng vậy — duyên vẫn còn, nhưng có lẽ chưa đủ nợ. Mong một ngày nắng đẹp, cả hai sẽ nắm tay người mà mình thật sự yêu thương.
Thương cha
Bóng chiều nghiêng phía núi Dáng cha lại hao gầy Lòng con đau như cắt Thương nhớ cha dạt dào!
4 con giáp này cần giữ cái đầu lạnh kẻo tiền tài bốc hơi, thị phi bủa vây trong năm 2026 Bính Ngọ
Năm 2026 Bính Ngọ đang đến với nguồn năng lượng của ngọn lửa kép rực rỡ nhưng cũng đầy thách thức. Giữa "chảo lửa" ấy, có 4 con giáp cần đặc biệt cẩn trọng, học cách đi chậm lại để không bị sức nóng thời cuộc làm cho bỏng rát.










