Thanh xuân của tôi như ly đen đá
2020-06-09 01:30
Tác giả:
Y I N G
blogradio.vn - Tuổi mới lớn của tôi, đen như đen đá, đắng như đen đá, có cả cơn choáng váng đến vã mồ hôi cùng máu mỗi khi tôi uống quá nhiều đen đá. Xa rồi cốc sữa trắng đục phảng phất hương dứa ngọt ngào, những năm đầu đại học của tôi chỉ toàn màu đen và vị đắng. Những năm tháng sống cùng đen đá dạy cho tôi về vị đắng của đổ vỡ, thất vọng và những lần căng thẳng đến mắt hoá đỏ ngầu.
***
Đã bao giờ bạn tự hỏi, điều gì đại diện cho quãng đường trưởng thành của bản thân? Có người lấy số tuổi làm đại diện cho sự trưởng thành. Có người nhớ về chặng được lớn lên như quãng thời gian không ngừng oằn mình chống lại chông gai. Đứng trước bao con sóng của cuộc đời, trái tim tuổi mới lớn khó tránh khỏi bị giày vò. Với họ, từng vết thương là minh chứng rõ ràng nhất cho sự trưởng thành. Lại có những người lấy sự thay đổi của bản thân làm cột mốc cho chặng đường lớn lên. Cũng có một nhóm như tôi, luôn tìm cách gắn chặng đường đã qua với những mùi vị món ngon đã in sâu vào tiềm thức.
Tôi sớm nhận ra rằng, bản thân mỗi người luôn có những món đã khắc cốt ghi tâm. Dù sau này có tìm được bao nhiêu món tương tự cũng chẳng thay thế được hương vị đã đi sâu vào trong tâm trí nữa. Lớn lên giữa những người phụ nữ chọn món ngon làm cách biểu đạt tình cảm, ly sữa đậu nành của má chính là thứ khiến tôi đặc biệt quyến luyến, là đại diện cho vùng trời tuổi thơ nơi tôi.
Dạ dày tôi không tiếp nhận được nhiều sữa bò. Chỉ cần một dịp cao hứng uống vượt ngưỡng một chút, bụng tôi sẽ quặn lên từng cơn khó chịu. Vì lẽ này, đều đặn mỗi tuần, má đều sẽ ra chợ chọn mua những hạt đậu tươi nhất, vẹn nguyên nhất để nấu thành sữa cho tôi – cô con gái đang tuổi cao, tuổi lớn. Má muốn tự mình chuẩn bị những gì sẽ cô con gái nhỏ sẽ thưởng thức. Niềm vui của tôi lúc ấy đơn sơ như lớp xác đậu đã vắt sạch nước cốt. Mỗi khi má quăng cho bọc xác đậu đã vắt xong, tôi lại hí hửng mang đi bóp thành những hình thù chẳng thể gọi tên. Những năm tháng tuổi thơ quây quần bên gian bếp gia đình đã dạy cho tôi biết về ấm áp tình thân, là mong mỏi khôn nguôi của má về những gì tốt nhất cho con gái và là vị ngọt nồng đượm yêu thương từ ly sữa đậu nành.
Thế nhưng, khẩu vị của tôi thay đổi theo mỗi chặng đường đi qua. Bẵng đi một thời gian, tôi chẳng còn thiết tha sữa đậu nành nữa. Bước vào tuổi ẩm ương, các cuộc tranh luận, cãi vã giữa tôi và má xảy ra ngày càng nhiều. Từ những chuyện vụn vặt hằng ngày đến những tình huống mang tính quyết định, mọi thứ đều là mồi châm cho cuộc tranh cãi nảy lửa giữa tôi và má. Cuộc sống lúc đấy ngột ngạt kinh khủng. Và rồi, như một phản xạ, ngay khi bước chân vào đại học, hành động đầu tiên của tôi là tìm cách bỏ chạy. Tôi chạy khỏi má, khỏi gian bếp nhỏ, khỏi những hương vị quen thuộc để đến với bạn bè, hàng quán và biết bao thứ thời thượng hơn. Tôi gọi sữa đậu nành là món trẻ con, quê mùa. Tôi thẳng thừng khước từ ly sữa tuổi thơ, gạt đi sự quan tâm của má để đến với món của “người lớn”: cà phê.
Bắt đầu từ ly cà phê sữa, dần dà, tôi chỉ có thể tiếp nhận đen đá ít, hoặc có khi chẳng cần đường. Việc uống cà phê mỗi ngày trở thành lẽ đương nhiên, ví như chuyện người ta cần thở để sống. Trùng hợp thay, những tháng ngày chuyển giao hương vị cũng chính là lúc tôi nhận nốt trầm đầu tiên của cuộc đời sinh viên. Mang trong mình niềm kiêu ngạo, tôi nhận lại vô vàn tổn thương khi công sức của mình bị đánh giá thấp hơn dự định. Là bài viết của tôi ăn con điểm kém hơn một bạn cùng lớp. Tôi ấm ức, vì bao đêm của tôi lại chẳng bằng một bài làm vội làm vàng 2 tiếng trước deadline. Tôi đã không hiểu vì sao lại như thế, cũng như tôi chẳng rõ lí do vì sao phải là đen đá.
Có lẽ vì tôi thích cảm giác ai đó trầm trồ khi biết tôi chịu được vị đắng của cà phê nguyên chất. Cũng có thể tôi tìm thấy cuộc đời mình từ giọt đắng của cà phê, tựa như những ngổn ngang bủa vây trong đời đã cô lại thành thứ nước sẫm màu trong ly. Những lúc căng thẳng lên đến đỉnh đầu, tôi cứ thế nốc ba ly đen đá trong một ngày, lặp đi lặp lại suốt một thời gian dài đến mức cơ thể bắt đầu xuất huyết. Tuổi mới lớn của tôi, đen như đen đá, đắng như đen đá, có cả cơn choáng váng đến vã mồ hôi cùng máu mỗi khi tôi uống quá nhiều đen đá. Xa rồi cốc sữa trắng đục phảng phất hương dứa ngọt ngào, những năm đầu đại học của tôi chỉ toàn màu đen và vị đắng. Những năm tháng sống cùng đen đá dạy cho tôi về vị đắng của đổ vỡ, thất vọng và những lần căng thẳng đến mắt hoá đỏ ngầu.

Lớn lên giữa những món ngon nhà làm vô tình khiến tôi nhìn cuộc đời mỗi người như món ăn đặc trưng – nhiều hương vị và đậm bản sắc cá nhân. Hương vị như thế nào, hình dạng ra làm sao đều kết tinh từ những trải nghiệm mỗi người đã đi qua. Nếu so sánh cuộc đời như món ăn độc nhất và mỗi cá thể chính là đầu bếp thì quá trình trưởng thành cũng tương ứng với giai đoạn tìm tòi, thử nghiệm với nhiều hương vị khác nhau để chọn ra những gì tinh tuý nhất. Như sữa hạt của má dạy tôi về sự ấm áp khi được lọt thỏm trong vỗ về, chở che của tình cảm gia đình thì đen đá là những vị đắng dạy cho tôi về sự khắc nghiệt của thế giới ngoài kia. Không có sữa, tôi chẳng còn biết thế nào là ấm áp. Không có đen đá, tôi chẳng thể có lấy một bồ kiến thức để tiếp tục chạy đến với ước mơ. Từng chặng đường đi qua đều là chất liệu dạy ta biết cảm, thấu và ngộ lấy cuộc đời.
Trên thực tế, có rất nhiều thứ biết qua lý thuyết vẫn chưa đủ, chỉ có thể tự mình trải nghiệm mới tìm được chân lý. Nếu chưa từng thử qua nhiều loại rượu, ta chẳng thể cảm được hương vị đặc trưng của từng chai. Tất cả chỉ là ngọt, đắng, chát. Đây chính là điều có đọc bao nhiêu sách cũng không giúp ích được, chỉ có thể từ cảm nhận của bản thân đúc kết ra. Cũng như nếu không tự mình nếm thử những hương vị khác nhau của cuộc sống, cảm thụ của ta về cuộc đời sẽ chỉ còn những thứ bề nổi.

Các hương vị cuộc đời vốn dĩ vẫn cố hữu: vị đắng đen đá sẽ luôn theo tôi trên con mọi nẻo đường lớn lên, cũng như vị ngọt của ly sữa tình thương của má vẫn luôn ở đó chờ tôi quay về. Công việc của tôi lúc trưởng thành là ra sức trải nghiệm cho trọn, cho sâu tất cả những hương vị cuộc sống mang lại, để có thể góp nhặt được những nguyên liệu tinh tuý, mang đi biến thành món ăn cuộc đời mà bản thân tôi thích nhất.
Mỗi một trải nghiệm, mỗi chặng đường đi qua đều là nguyên liệu và bài học vun đắp để mỗi người có thể tạo nên món ăn cuộc đời. Nguyên liệu chẳng bao giờ thừa, việc của bạn là biết cách tích luỹ và vận dụng chúng cho đúng thôi. Bạn tôi ơi, mong bạn sẽ gom góp đủ mọi thứ để biến món ăn cuộc đời của bạn trở thành cao lương mỹ vị.
Bạn có tò mò thức uống yêu thích của tôi hiện giờ là gì không nhỉ?
Latte đá, là sự hoà quyện giữa đen đá và sữa.
© Y I N G – blogradio.vn
Xem thêm Blog Radio:
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.







