Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thanh xuân anh nợ em một người

2025-05-13 20:00

Tác giả: Loan Anh


blogradio.vn - Tôi tự nhủ mình phải quên đi, thế nhưng mỗi lần gặp anh, trái tim tôi lại không nghe lời. Anh kể về cô ấy với ánh mắt sáng rực như sao trời, còn tôi thì chỉ biết nhìn anh, lòng đầy những cơn mưa không tạnh.

***

Tôi gặp anh vào một chiều mưa tháng sáu. Hôm đó tôi quên mang dù, còn anh thì cầm hai cây. Anh đưa cho tôi một cây, mỉm cười nhẹ như mưa đầu mùa. Lúc ấy, tôi đã nghĩ chắc chắn đây là định mệnh. Chúng tôi đi cùng nhau trên con đường nhỏ, chẳng ai nói gì nhiều, nhưng sự im lặng ấy lại khiến tôi thấy bình yên lạ thường. Anh bảo: "Lần sau trời mưa, em cứ gọi anh", khiến tôi bật cười mà không dám xin số điện thoại. May mà anh chủ động trước.

Từ hôm đó, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối, nhưng lại khiến lòng tôi thấy vui. Anh hay kể tôi nghe về những giấc mơ lạ, còn tôi thì chỉ muốn lắng nghe mãi như thế. Chúng tôi thân nhau lúc nào chẳng hay, nhưng riêng tôi thì hai chữ "thích" đã âm thầm lớn lên từng ngày. Tôi giấu đi, sợ nói ra lại mất đi tất cả. Anh có biết không, mỗi lần anh cười là tim tôi lại lỡ nhịp, mỗi lần anh buồn là tôi chỉ muốn ôm lấy anh mà vỗ về.

Rồi một ngày, anh kể rằng anh thích người khác. Tim tôi như rơi xuống vực sâu. Tôi cười chúc anh hạnh phúc, nhưng đêm đó thì khóc đến sáng. Tôi từng mong mình là người trong mắt anh, hóa ra chỉ là kẻ đứng sau lắng nghe chuyện tình của anh mà thôi. Tôi tự nhủ mình phải quên đi, thế nhưng mỗi lần gặp anh, trái tim tôi lại không nghe lời. Anh kể về cô ấy với ánh mắt sáng rực như sao trời, còn tôi thì chỉ biết nhìn anh, lòng đầy những cơn mưa không tạnh.

Thời gian trôi đi, chúng tôi vẫn là bạn, dù tôi chẳng còn là tôi của ngày đầu nữa. Tôi bắt đầu bận rộn hơn, ít nhắn tin hơn, chỉ vì sợ mình lại nhớ anh nhiều hơn nữa. Khi anh hỏi tôi có thích ai chưa, tôi chỉ buột miệng nói đại một cái tên vu vơ. Anh cười bảo người đó chắc may mắn lắm. Nếu anh biết người đó là chính anh thì sao nhỉ? Nhưng tôi chẳng dám thử, vì sợ mất luôn cả tình bạn đẹp đẽ này.

Rồi anh và cô ấy chia tay. Tôi không biết mình nên vui hay buồn. Anh buồn nhiều lắm, tôi nhìn thấy hết. Tôi lại trở thành người nghe chuyện, nhưng lần này lòng tôi không còn đau như trước. Có lẽ tôi đã quen với vị trí đứng sau. Tôi chỉ mong anh sớm ổn, vì thấy anh buồn lòng tôi cũng chẳng yên. Anh bảo: "Em lúc nào cũng ở đây nghe anh mà", rồi cười dịu dàng như thể tôi là một thói quen đẹp đẽ nhất trong cuộc đời anh.

Một ngày mùa thu, anh rủ tôi đi dạo. Dưới tán cây vàng úa lá, anh bất ngờ hỏi: "Nếu anh thích em thì sao?" Tôi cười trêu: "Thì em sẽ bảo anh bị điên." Nhưng tim tôi lúc đó đập nhanh đến mức sợ anh nghe thấy. Tôi tưởng anh đùa, ai ngờ anh thật lòng. Anh bảo đã nhận ra tình cảm của mình từ lâu, chỉ là sợ tôi từ chối. Nghe những lời đó, tôi vừa muốn khóc vừa muốn cười. Thì ra cả hai chúng tôi đều ngốc nghếch như nhau, sợ mất nhau nên cứ giấu kín lòng mình.

Từ hôm đó, chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Mọi thứ không thay đổi nhiều, chỉ là thêm chút ngọt ngào. Anh vẫn kể tôi nghe những giấc mơ lạ, tôi vẫn thích nhìn anh cười dưới nắng, nhưng lần này tôi được nắm tay anh thật chặt và không còn sợ phải buông tay nữa. Tôi từng nghĩ thanh xuân nợ tôi một người thương, ai ngờ lại trả tôi bằng chính anh. Mối tình đầu của tôi, cũng là tình cuối. Chúng tôi cùng nhau trưởng thành, cùng nhau già đi.

Anh hay hỏi tôi có hối hận không, vì đã thích anh lâu như thế mà không nói ra. Tôi chỉ lắc đầu bảo nếu được quay lại, tôi vẫn sẽ làm vậy. Vì nhờ thế tôi mới hiểu được anh quan trọng với mình đến mức nào. Anh bảo tôi ngốc, tôi chỉ cười thôi. Vì nếu không ngốc, sao yêu anh nổi. Chúng tôi đi qua bao mùa mưa nắng, có những lúc cãi vã, giận hờn, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện rời xa nhau. Anh hay chở tôi qua lại những con đường cũ, nhắc về cây dù năm ấy, cả hai lại cùng bật cười.

Tôi hỏi: "Nếu hôm đó không mưa thì sao nhỉ?" Anh bảo: "Thì trời sẽ tìm cách khác để anh gặp em." Chúng tôi tin vào duyên số, nhưng còn tin vào nhau nhiều hơn. Vì đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau giữa thế gian rộng lớn này. Mỗi sáng thức dậy, tôi đều cảm ơn trời, cảm ơn mưa, cảm ơn cả thanh xuân đã cho tôi gặp đúng người, đúng thời điểm. Chúng tôi viết tiếp câu chuyện của mình, không cần hoa lệ, chỉ cần bình yên thế này thôi. Anh đùa: "Mai sau già rồi, ai sẽ đẩy xe lăn cho ai?" Tôi bảo: "Thì cùng ngồi một xe, đẩy nhau đi."

Thời gian chẳng đợi ai cả, nhưng chỉ cần có anh bên cạnh, tôi chẳng sợ già đi. Tình yêu có khi chỉ đơn giản vậy thôi, một người kể, một người nghe; một người khóc, một người dỗ; một người mệt, một người chở che. Cảm ơn anh, vì đã đến, và không đi nữa. Cảm ơn mưa năm đó đã đưa anh đến gần em. Cảm ơn chính mình vì đã đủ kiên nhẫn để chờ anh. Và cảm ơn tình yêu, vì đã gọi tên chúng ta.

© Loan Anh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Vô Tình Yêu Một Cơn Gió - Phần cuối | Blog Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

back to top