Tháng Mười thanh thản và bước đi nhẹ bẫng
2009-11-03 17:10
Tác giả:
Blog Việt
Thế rồi cũng vào độ giữa thu.
Tháng Mười năm nay thanh thản và bước đi nhẹ bẫng, nhanh lạ lùng.
Các ngày nối tiếp nhau như những nấc thang đều đặn. Thảng hoặc vào yahoo thấy dân tình í ới hẹn hò nhau, giật mình biết thời gian đã trôi về thứ bảy. Rất nhiều thứ bảy như thế, tựa hồ những tờ lịch mỏng rơi xuống trong chuỗi âm thanh rất khẽ, rất im, đang mất hút.
Đôi khi ngồi cùng bạn ở Đinh, hay đi bộ một mình trên phố dưới những vòm cây xanh ngát Hàng Khay, bước nhẹ quanh Bờ Hồ, chợt muốn khi về nhà, sẽ vào một topic quen thuộc và ghi lại những cảm xúc nhẹ nhàng về thời tiết, về loài hoa được đặt trong quán cafe ngày hôm đó, về cái xuýt xoa và những nụ cười đón chào ngày lạnh, ngày Hà Nội thực vào thu… Nhưng lúc nào ngồi trước màn hình laptop, cũng chợt rụt rè và quay sang làm những việc khác. Dịch dossiers, đọc articles, chăm chú bài tập nghe, viết synthese và hoàn thành tiểu luận nộp trên lớp...Thế là đành đặt những cảm xúc nằm lại nơi sâu kín, rồi mất hút.

Ảnh minh họa: Pag Trung
Tối qua học xong cours tiếng Pháp, không hiểu sao phóng xe tới Giảng ở 106 Yên Phụ. Ngồi trên bậc tam cấp, tay ôm cốc cafe trứng ấm nóng ngọt ngào. Cảm giác thân thuộc lại ùa về. Dù Giảng chẳng còn nằm trên phố Hàng Gai, thì xét ra, cũng không nên lấy gì làm thất vọng lắm. Cafe trứng vẫn thế, nửa trứng xốp ngọt ngào, nửa cafe đượm đắng. Vị đắng theo kiểu riêng và khác hẳn Đinh. Nhưng dễ chịu. Vẫn còn đây, những chiếc bàn cũ bằng gỗ nâu sờn bạc, mặt bàn là lớp đá xám xanh mát lạnh, cái bát nước nóng giữ cho tách cafe ấm có những đường sọc ngắn, đó là kiểu bát của những năm 90. Và vì tất cả hương vị quen, màu sắc quen, hình khối quen thân thiết đến nhường ấy, mà mình chẳng còn phàn nàn gì về việc Giảng rời con phố Hàng Gai cổ kính để rộng mở ở trên đường đê này.
Giảng nhìn sang bến xe bus lúc nào cũng tấp nập xe trôi chảy, những bước chân người đi lại luôn phiên và chẳng mấy ai thư thả. Ngồi bên vỉa hè, tựa lưng vào góc tường và quan sát người xe, cảm giác đầy thú vị. Thỉnh thoảng tán phượng xanh rợp lại rùng mình trong gió, trút xuống hàng chục, hàng trăm phiến lá nhỏ xíu xiu tựa như phấn hoa. Thật đẹp. Lá rơi nhiều đến nỗi một anh chàng đứng dưới tán cây, phủi lá trên vai áo rồi cười hóm hỉnh: Cây phượng này đang muốn nói điều gì với mình thế nhỉ?
Bất giác nhớ tới cái chữ ký thản nhiên ở một forum từ 2 năm trước: Luôn cafe một mình. Chữ ký như một lời nguyền, dù mình không cố ý. Thở khẽ, cũng chẳng sao. Thật khó để tìm thấy một người bạn có thể ngồi cạnh mình đầy thấu hiểu và sẻ chia, an toàn và không khuôn sáo. Nỗi ngóng vọng về người con trai như thế đã mờ dần theo tháng năm.
Lại một lần nữa anh lỡ hẹn cùng mùa. Những bức ảnh tìm thấy trên facebook chụp lại dáng hình những cô thiếu nữ Nhật mặc lễ phục bước đi thanh thản và kín đáo trên con phố nhỏ hay mỉm cười ý nhị dưới mái hiên một ngôi chùa cổ, những bức ảnh có màu sắc như được tô bởi chiếc cọ vẽ mềm mại của tay họa sĩ mơ màng nào đó. Chúng thông báo một điều thú vị pha lẫn buồn rầu: Anh đang không ở đây, độ tháng Mười.

Ảnh minh họa: Pag Trung
10 giờ, phóng lên cầu Long Biên.
Một mình.
Chạy xe thật chậm, kịp nhìn xuống phía dưới khoảng không thẫm đen và rộng lớn. Sông Hồng lặng lẽ như một mặt băng trượt, phẳng lặng. Bên kia cầu Chương Dương tựa hồ tấm thước lóng lánh đặt ngay ngắn trên dòng kẻ, vạch vào bầu trời một đường thẳng mạnh mẽ.
Về nhà, ăn táo rồi chui vào chăn nằm đọc truyện ngắn của chị Phan Hồn Nhiên. Đã đánh răng, rửa tay, mà mùi táo xanh ngà chín vẫn phảng phất nơi cuống họng, trên đầu ngón tay. Như cảm giác của một buổi tối hiếm hoi lang thang Hà Nội.
Cái cảm giác ấy, cứ lẩn quất trong mắt, trong tóc, trong hơi thở và trên làn da tái xanh của mình.
Mãi không chịu tan...
18.10.09
- Gửi từ email lantuvien_ttt
Chia sẻ của bạn đọc:
Thì những thứ 7, ta cất vào hộp. Lo gì. ^_^!
"Luôn là cafe một mình"
uh, có bao giờ là cố ý đâu... ^_^
Không giống một lời nguyền song "Thật khó để tìm thấy một người bạn có thể ngồi cạnh mình đầy thấu hiểu và sẻ chia, an toàn và không khuôn sáo".
Tớ thấy mình may mắn khi còn có chị, có em, có cả một cô bạn để ngồi cùng cafe (mà không phải đắn đo, suy nghĩ).
Nhưng cũng đúng là ... "Nỗi ngóng vọng về người con trai như thế đã mờ dần theo tháng năm..." ^_^
Thế nên, cũng dễ hiểu thôi, khi sáng nay, lại chọn cafe một mình!
Nhưng mà, hơi bất ngờ một tẹo. Đọc bài của bạn tớ mới biết là đối diện Giảng có bến bus (Dù đã ngồi ở đó không ít lần) ^_^
Cảm ơn bạn về một entry hay!
^_^!
cafe 1 mình buồn nhưng cũng hay, nhớ HN quá, đọc bài của bạn cũng giật mình, thế là giữa thu, không biết có ai nhớ đến mình- người ở nơi xa- từ HN thân yêu không nhỉ?...Đã sang tháng 11 rồi
Tháng mười, tháng chuyển mùa...
Tháng mười qua nhanh mang theo dòng cảm xúc phút mãnh liệt, phút lắng đọng, man mác...
Cafe một mình, lang thang một mình, thả trôi cảm xúc, thả trôi tâm sự... Biết mình cô đơn lắm, nhưng vẫn cứ mỉm cười một mình, tin vào sự chờ đợi, tin rằng rồi Anh sẽ đến thôi mà...
Dẫu thu đang qua, dẫu tháng mười đang qua nhanh thế, nhưng dường như vẫn muốn níu kéo, muốn giữ lại cho riêng mình một chút gì đó, muốn có cho riêng mình một điều gì đó. Có khó quá chăng?
Dẫu một mình làm mọi việc có cái hay riêng của nó, có cái thú vị của nó. Nhưng có cái gì đó thiếu trọn vẹn? Hy vọng rằng mùa thu sau, sẽ có thêm một người cùng bên mình đi cafe, cùng mình đi khắp những con đường ngập hoa sữa của Hà Nội... Để hiểu thế nào là hạnh phúc, là tình yêu...
lâu lắm rồi ko lên Đinh :D
Bài viết rất hay và nhẹ nhàng, thích!
Thích cả bài "thế là sắp cạn một mùa mưa" của bạn nữa, lần đầu tiên đọc, hơi đau, hơi giật mình, cảm giác như tớ và bạn đang cùng nhớ đến 1 người.
Lên cầu Long Biên một mình buổi tối thì phải cẩn thận nha bạn iu :X, cái này thì chắc tớ ko dám rùi, hihi.
Ngồi ở Đinh à? hi, mình cũng hay ngồi đó, sao ta không biết nhau nhỉ? có lẽ chưa biết tên, Đinh rất đông, người đến và đi cũng rất nhiều
Cafe một mình. Nhớ đến nao lòng những ngày gió.....
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.


không biết 2 kẻ thích uống cafe một mình gặp nhau sẽ như thế nào nhỉ. luôn vui vẻ bạn nhé!