Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng 6 về, anh còn nhớ hay quên?

2016-06-08 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Hẳn là anh đã quên, nếu anh không quên sao anh đi mãi vẫn chưa thấy về. Hai năm qua cô không ngừng nghĩ về anh, nghĩ về những gì anh nói trước khi đi. Anh nói anh nợ cô đời này. Đúng, là anh nợ cô. Nợ cô ba năm bên nhau, nợ cô một đời hạnh phúc, nợ cô những tình yêu và tin tưởng cô đã gửi gắm cho anh hết lòng. Còn cô, cô cũng nợ anh ba năm thanh xuân, nợ anh những ân cần và yêu thương anh đã trao cho cô. Suy cho cùng, cô đau đớn, cô tiếc nuối, cô không đành lòng, nhưng cô cũng không hề thiệt thòi gì cả.

***

Trên đời này cái gì cũng có, chính là không có “nếu như”…

Cô ngồi nơi góc quán quen thuộc nhâm nhi tách cà phê ưa thích, không gian quán nhỏ bó trọn lòng người trong những bản nhạc buồn da diết. Cô lẳng lặng nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, mọi thứ vẫn vậy. Căn gác lửng bé xíu của một ngôi nhà nhìn xuống đường, con đường không mấy tấp nập xô bồ, dòng người đi về thư thả. Gốc bằng lăng mùa này ra hoa tím rực nổi bật góc phố, phía xa xa vẫn có vài hang phượng vĩ trỗ hoa sáng chói. Mọi thứ chẳng đổi thay. Có chăng, là cô chỉ ngồi một mình. Có chăng, mỗi lần đến đây cô không cười nhiều như trước và có chăng lòng cô không còn bình yên nữa.

Thời gian chẳng chờ đợi một ai, đã hai năm kể từ ngày cô và anh không còn đi cạnh nhau nữa, cô những tưởng như chỉ mới hôm qua thôi. Tháng 6 về rồi đó anh, bằng lăng nở rộ từng con đường, từng góc phố khi xưa ta chung lối, cả phượng cả điệp vàng cũng hồn nhiên khoe sắc vàng rực các con đường. Tháng 6 về rồi anh ở đâu, sao cô chờ hoài qua hai mùa bằng lăng vẫn không chờ được anh.

Tháng 6 về, anh còn nhớ hay quên?

Anh còn nhớ hay anh đã quên, những ngày đầu gặp nhau. Cô và anh cùng là sinh viên xa nhà đi học tại nơi đất khách quê người, bao bỡ ngờ lần đầu xa quên. Những ngày tháng nghèo khổ của sinh viên đi học, đi làm thêm, làm tình nguyện cùng nhau cùng nhau vẽ ra viễn cảnh tương lai xa xôi mà tươi đẹp, không muộn phiền không toan tính, chỉ là cùng nhau hướng về phía trước.

Bên ngoài, trời bắt đầu đổ mưa, cơn mưa bắt đầu nặng hạt dần, người ta đi về trên phố thưa thớt vội vã hơn. Bất chợt kỉ niệm của anh và cô lại trở về nhưng một cuốn phim trước mắt. Cũng một ngày trời mưa rả rích như vậy nhiều năm trước, cô và anh tay trong tay trên những con đường đầy cánh hoa bị mưa là rơi rụng. Họ đã không biết cùng nhau đi qua biết bao nhiêu cơn mưa như vậy để rồi đến một ngày cũng trong cơn mưa cô khóc nấc khi nghe lời chia tay anh nói. Anh sắp đi xa và chia tay để cả hai không ai phải đợi ai. Tiếng mưa át tiếng nấc của cô, còn anh thì quay lưng bước đi để mình cô đứng lặng trong cơn mưa chiều rơi không ngớt. Họ chia tay như vậy, chớp nhoáng, đơn phương một phía từ anh, cô không hỏi, anh không giải thích chỉ vậy im lặng mà vô vọng. Cho đến một ngày giữa cái nắng chói chang tháng 6, cô nhận ra đã không còn anh đi bên cạnh nữa rồi.

Thì ra tình yêu khó khăn đến vậy, có lúc yêu nhau như cả thế giới chỉ có ta và người ấy. Cơm ăn không đủ no mà yêu nhau hạt gạo còn cắn làm đôi được. Một người bị ngã xe, người kia còn thấy đau hơn. Một người bị ốm, người kia đứng thôi chân đã run cầm cập vì sợ. Vậy mà, đến một ngày, nắng vẫn chói chang, trời vẫn trong xanh, nhưng cô không còn cười nhiều như thế nữa. Anh cũng đã biết thờ ơ và vô tâm. Họ dù có thay đổi như thế nào trong cuộc đời cũng chẳng còn là mối bận tâm của người kia nữa.

Tháng 6 về, anh còn nhớ hay quên?

Còn nhớ không anh, những ngày cô sốt cao, ngất lên tục, là ai đã chân trần cõng cô gần 3km trong màn đêm đen kịt đưa cô đến bệnh viện, nắm tay cô ngày đêm, không rời mắt bên giường bệnh mặc cô khuyên nhủ anh nghỉ ngơi. Còn nhớ không anh, những ngày thi cử vật vã với sách vở, anh đạp xe đến phòng trọ cô đưa cho cô túi đồ ăn vặt nhìn cô ăn xong mới về chỉ để chắc chắn cô không bỏ bữa vì thi cử. Anh có chút nào từng nghĩ về những giây phút ấy, khi những ngày cuối tháng của sinh viên chỉ ăn cơm rau với đậu phụ mà ai nói với cô rằng được ăn với nhau, được ăn cơm cô nấu đã là hạnh phúc nhất của anh?

Hẳn là anh đã quên, nếu anh không quên sao anh đi mãi vẫn chưa thấy về. Hai năm qua cô không ngừng nghĩ về anh, nghĩ về những gì anh nói trước khi đi. Anh nói anh nợ cô đời này. Đúng, là anh nợ cô. Nợ cô ba năm bên nhau, nợ cô một đời hạnh phúc, nợ cô những tình yêu và tin tưởng cô đã gửi gắm cho anh hết lòng. Còn cô, cô cũng nợ anh ba năm thanh xuân, nợ anh những ân cần và yêu thương anh đã trao cho cô. Suy cho cùng, cô đau đớn, cô tiếc nuối, cô không đành lòng, nhưng cô cũng không hề thiệt thòi gì cả.

Bởi lẽ nếu như ngày đó anh nói chia tay, anh nói đi xa, nếu cô một lần cố gắng, một lần níu kéo, một lần tự gọi cho anh gặp anh hay nói sẽ chờ anh thì bây giờ cô đâu phải canh cánh trong lòng hoặc có chăng họ vẫn có thể hạnh phúc với nhau dù khoảng cách địa lí. Nếu như cô ngày đó biết trân trọng anh hơn, thấu hiểu và biết sẻ chia với những trách nhiệm với gia đình và xã hội mà anh đang mang thì có lẽ cô đã không dễ dàng buông tay như vậy. Hoặc nếu chỉ một lần cô chạy lại ôm anh trong cơn mưa nặng hạt đó dù quyết định của anh có là gì thì cô cũng có thể buông bỏ được gánh nặng trong lòng này xuống. Tiếc là trên đời này cái gì cũng có, chính là không có “nếu như”…

Sau cùng, anh à! Em chỉ còn một điều duy nhất để nói với anh, chúng ta không ai nợ ai nữa, em sẽ thôi không chờ anh nữa. Em đã buông tay thì cũng nên buông bỏ rồi. Lời hứa của anh về một đời hạnh phúc, em sẽ giữ lại cho riêng mình.

© Chênh Vênh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta bây giờ đã là người cũ từng thương

Chúng ta bây giờ đã là người cũ từng thương

Cậu bây giờ đã chẳng còn muốn cùng tớ bước đi. Nhưng cậu à, nơi thành phố ồn ã này, có những ngày, tớ vẫn vô cùng nhớ cậu, vẫn hy vọng là cậu ở cạnh bên. Tiếc rằng, tớ và cậu chỉ là người cũ từng thương.

Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?

Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?

Năm đó có thể vì sự trẻ con và tự ti của chính mình mà tôi đã nổi giận đùng đùng và chỉ nghe từ một phía. Đổi lại là bây giờ, tôi sẽ không làm như vậy, tôi sẽ hỏi cậu “Tại sao ngày ấy cậu đối xử tốt với tôi?”.

Mong tôi của ngày hôm nay sẽ vững tin hơn tôi của ngày hôm qua

Mong tôi của ngày hôm nay sẽ vững tin hơn tôi của ngày hôm qua

Đời người là một con đoạn đường dài, đi qua những ngày bão tố sẽ là những tháng ngày bình yên. Đi qua những nhọc nhằn, vất vả là những ngày hun đúc ý chí và niềm tin. Tôi chỉ mong tôi của ngày hôm nay, sẽ vững tin hơn tôi của ngày hôm qua.

Mùa thu mang màu nắng

Mùa thu mang màu nắng

Với cô, Vy luôn là cô bạn thân nhất, là tình bạn mà cô muốn giữ gìn nhất. Còn với Việt, anh như mùa thu, anh ấm áp nhưng sự ấm áp ấy sẽ đẹp đẽ khi đứng cạnh Vy. Và mùa thu của cô, chắc hẳn rồi sẽ đến thôi, mùa thu mang màu nắng.

9 dấu hiệu cho thấy bạn đang yêu

9 dấu hiệu cho thấy bạn đang yêu

Bạn lạc quan và vị tha hơn khi bắt đầu yêu một ai đó, dù họ có hành động kém duyên, bạn vẫn thấy dễ thương.

Ở nơi gặp được anh

Ở nơi gặp được anh

Chắc anh sẽ vui và bất ngờ lắm khi nhìn thấy nó. Rồi chắc anh sẽ dẫn nó đi Đại Nam, đi Suối Tiên, đi ăn mấy món ngon thật ngon mà anh từng ước có nó ở đó để dẫn mình đi…

Thành phố ngày có anh

Thành phố ngày có anh

Thành phố những ngày có anh Nhìn đâu cũng màu hạnh phúc.

Đã có anh đây rồi

Đã có anh đây rồi

Em ơi đừng buồn nữa Đã có anh đây rồi.

Chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng

Chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng

Vậy là, chúng tôi đã trở thành một đôi, nắm cùng nhau bước vào cánh cổng Đại học trong niềm tiếc nuối vì đã bỏ lỡ nhau cả quãng thanh xuân dài trong quá khứ nhưng có lẽ chúng tôi đã học được cách trân trọng nhau sau rất nhiều những lần thinh lặng và sẽ khiến những năm tháng Đại học sắp tới đẹp đẽ như những năm tháng học trò vậy. Những năm tháng có nhau của tôi và cậu.

Mình từng thân đến thế, sao gượng gạo thế này?

Mình từng thân đến thế, sao gượng gạo thế này?

Ngày bạn thân có bạn thân mới, chắc hẳn ai cũng sẽ giống tôi, giằng xé giữa hai sự lựa chọn. Nhưng đôi khi từ bỏ lại là câu trả lời bản thân thấy hợp lí nhất lúc đó. Từ bỏ một mối quan hệ thân thiết thật ra vô cùng khó, khó bởi chính những kỉ niệm đã có với nhau. Nhưng giữa chúng tôi từ khi nào không còn sự kết nối mà là gượng gạo thì cố gắng đến mấy tình bạn ấy vẫn sẽ vỡ tan.

back to top