Tết chỉ về khi bạn trở về
2019-12-31 01:26
Tác giả:
Trang TN
blogradio.vn - Tôi vẫn nhớ trong một bài giảng thầy giáo dạy tiếng anh của tôi đã dạy, đối với từ “home” chúng ta dùng “go home” mà không “to” như khi dùng đối với những địa điểm khác. Vì đó là nơi chúng ta trở về. Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói: "Người ta có rất nhiều nơi để đi nhưng chỉ có một chốn để về".
***
Cận tết, trang mạng xã hội của một con bé sinh viên như tôi ngập tràn status với chung một chủ đề: “Về nhà”. Cùng một chủ đề nhưng lại có cơ man đủ thứ loại chia sẻ. Đứa chụp hình ảnh tay xách tay mang va li, ba lô ra về chia sẻ lên cho bạn bè tức chơi; đứa than ngắn, than dài đang ở một mình vì bạn bè đã về hết; đứa nôn nao khi vẫn còn kì thi trước mắt; đứa thông báo bằng một cách thần tốc nào đó nó đã ở nhà. Niềm vui đoàn viên luôn được sẻ chia với tốc độ ánh sáng, nỗi buồn ở lại người ta luôn tránh để đừng chạm vào. Nhưng con bạn thân của tôi luôn mạnh mẽ hơn tôi tưởng, nó luôn dặn tôi lúc nào đi thì báo, về tới nhà thì gọi. Hai mươi tám tiếng trên tàu, có lúc nó sẽ nhắn tin hỏi xem đã tới đâu rồi.
Không may mắn như tôi, một năm tôi thường về quê hai lần: Tết và hè. Nó, bốn năm – thậm chí Tết cũng phải ở lại chỉ vì có nhiều công việc làm thêm hơn và có thể kiếm đủ tiền học cho học kì sau. Tôi không rõ tâm trạng thực sự của nó, nó luôn bảo Tết ở Sài Gòn không buồn chán như người ta nói đâu. Và nó cũng chẳng có thời gian để mà nhung nhớ. Bình thường, công việc cũng cuốn nó cả ngày, đêm và quả thực có lúc tôi nghĩ, nó có khi chẳng có thời gian mà nhung nhớ thật. Trước ngày tôi về Tết năm trước, nó hỏi tôi có khi nào thời gian sẽ làm cho nó chai sạn. Tôi im lặng. Nó cũng không chờ câu trả lời vì thực ra thì đó không phải là câu hỏi. Và rõ ràng bản thân nó đã có câu trả lời.
.jpg)
Nghĩ về nó, tôi thấy có thể rằng nó mạnh mẽ và giỏi giấu giếm cảm xúc, thế còn cha mẹ và các em của nó. Có lần tôi đã hỏi, cha mẹ có giục về không. Nó chỉ cười trừ. Tôi nhớ đến mẹ tôi, người thậm chí trước ngày về tôi một tuần ngày nào cũng gọi để dặn sắp xếp đồ đạc, cho dù tôi vừa về nhà vào tháng tám. Thằng em trai thậm chí còn dặn chị gái chuẩn bị đồ ăn cẩn thận vì chị gái từng bảo không ăn được đồ trên tàu. Người nhà là vậy nên nó chẳng cần nói gì thêm, tôi cũng đủ hiểu.
Vì thế, nên mỗi dịp về quê tôi thường chụp rất nhiều ảnh để chia sẻ lên blog của hai đứa. Cành đào mới nở được mấy bông, quả quất chỉ có một trái mà đã vàng. Cảnh chợ Tết tập nập những hương, hoa, cau trầu và đồ cúng lễ; đôi ba bà túm tụm lại một nơi trả giá cho con gà trống. Bữa nay còn mở thêm phiên chợ chiều gần nhà văn hóa xã, tôi được dịp mục sở thị và chụp lại chậu cá chép cúng ông Táo. Nhà chưa chuẩn bị gì gói bánh hết, tết năm nào đó tôi nhắn tin cho nó như thế, hai tám mới đi mua lá dong. Chỉ mấy giây sau nó đã nhắn lại một tin rất gọn, đang ăn bánh. Tôi hóa đá, nhanh dữ. Nó bảo thích nhìn mấy hình chụp gói bánh, thế nên tôi luôn chụp lại rất cụ thể từng giai đoạn ngâm gạo nếp, giã đậu, rửa lá, nhặt hành tím, gói bánh, luộc bánh, thay lá, nặn bánh, thay nước.

Và đặc biệt chụp rất nhiều cảnh hai chị em ngồi cắn hạt hướng dương cạnh nồi bánh đêm hai chín tết. Chụp rồi, tự dưng tôi cũng đâm ra nghiện nhìn bức ảnh ấy, tự cảm thấy ấm kì lạ và tự cho đó là một nghệ thuật. Giao thừa, hai chị em lội ra vườn hái cành bưởi đầy nụ lấy lộc đầu năm. Tôi gửi nóng cho nó một tin nhắn hình ảnh, và thường tới gần trưa mồng một nó mới trả lời một tin chẳng liên quan. Tôi cũng không thắc mắc, nó bận quá chẳng có thời gian nhung nhớ đến tôi chăng? Mồng một, tôi cũng bận thay mẹ tiếp khách và nhận lì xì, không có thời gian nhung nhớ đến nó. Mẹ tôi và em đi chúc tết họ hàng.
Sài Gòn ấm áp, Nghệ An lúc này vừa lạnh lại vừa mưa thế nhưng sao tâm trạng sắp được về nhà lại mới thấy ấm thế này. Về hè, về Tết luôn là hai tâm trạng khác nhau. Tết năm ngoái, Tết năm nay cũng đã khác. Hành trang mang về năm nay ít hơn nhưng cảm giác có chút nặng hơn vì mang theo cả nỗi lo của một sinh viên năm cuối. Mẹ dặn, mang ít đồ thôi, con về là được rồi. Vậy mối lo này, con tạm kí gửi lại Sài Gòn. Để về quê với vòng tay của mẹ và nụ cười tỏa nắng của em. Còn cậu, Tết này nhớ tới bản thân một chút nhé và nhớ lời hứa Tết sau cùng tớ về nhà!
© Trang NT – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Phút nhớ nhà của kẻ xa quê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.





