Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tặng các bạn sinh tháng 11!

2010-11-08 14:06

Tác giả:


Blog Việt

Viết tặng bạn. Tặng ai đó. Tặng cho chính tôi.

Sinh nhật!

Khi bạn già đi, những người xung quanh bắt đầu bỏ qua ngày đặc biệt này. Chắc có lẽ họ cho rằng bạn cũng không muốn nhớ đến nó. Có thể cha mẹ bạn vẫn nhớ, nhưng anh chị em thì chưa chắc. Còn bạn bè của bạn thì tự nhủ: “Ai lại nhắc nhở anh chàng tội nghiệp đó là hắn già đi?’ Chẳng bao lâu, sự thất vọng chồng chất sẽ biến thành phản kháng, và sau đó là căm ghét. Hoặc ít nhất cũng thể hiện sự căm ghét.

“Nhưng mà ngày sinh nhật không quan trọng đối với tôi”, tôi nghe người ta nói với nhau thường xuyên như vậy. Bạn thuyết phục gia đình bạn “Đừng tổ chức gì hết, mà nếu có, làm gọn nhẹ thôi.”

Tôi thì tôi không tin đâu. Tôi biết rất rõ là bạn muốn gì. Bạn quan tâm đến nó lắm, cũng như rất nhiều người khác.

Chúng ta đã được huấn luyện từ thời còn bé, cho dù sau này khi lớn lên chúng ta căm ghét sinh nhật đến thế nào, rằng đây là ngày của ta. Ngày của riêng ta, đã như thế từ lúc ta còn là một đứa trẻ con. Và khi bạn đã 70 tuổi, tận sâu thẳm trong lòng, cho dù bạn phản đối như thế nào, bạn vẫn cảm thấy thích thú được nhớ đến vào ngày sinh nhật của bạn ngay cả khi bạn không còn nhận được những món quà to kềnh rực rỡ…

“ĐỪNG TỰ DỐI LÒNG MÌNH!”

Keith Ferrazzi – Never eat Alone – Pinging


Ảnh minh họa: bnateen

Đã bao lâu tôi không còn săm soi các quầy hàng lưu niệm, không còn bất chợt mua vài tấm thiệp xinh dự trữ cho ngày của ai đó. Bỏ quên những vần thơ ngớ ngẩn viết trước – để dành dễ chừng cả năm, quên luôn vẻ mặt tỉnh rụi “Tớ quên ngày của ấy” để rồi âm thầm nhắn tin cho người ngồi đối diện nơi món quà đang được cất giấu. Cái lối dự tiệc sinh nhật của tôi lúc này thật đơn giản “Một thùng bia, thế là xong.” Thậm chí tôi chẳng buồn coi lịch đó là ngày nào. Cái cảm xúc lo lắng, hồi hộp tìm cách gây bất ngờ khi cầm bó hoa đến nhà ai đó thật khó để tìm lại… Những xúc cảm ấy đã bị đánh mất tự khi nào? Bao lâu? Bao lâu tôi cũng không còn nhớ rõ…

Hẳn là trong số các bạn, ai cũng từng có lần chối từ sinh nhật.

- Hôm ấy tổ chức gì không?

- Uhmm….Tớ bận học anh văn. Có gì quan trọng đâu!

Nhiều lý do khiến bạn lờ nó đi. Đôi khi chỉ đơn giản là “Xem có ai nhớ ngày của mình không?” Để cuối ngày lại mong mỏi điều gì đó – một ai đó. Và thật hạnh phúc khi nhận được tin nhắn của người mà mình trông chờ. Bạn cũng từng nhận vài tin nhắn cuối ngày. Và đột nhiên cảm thấy trân quý người vừa gửi tin nhắn. Mặc dù trong cuộc sống bộn bề, với trí nhớ tệ hại về số học và bản tính cố chấp không thích câu nệ bạn lại quên đi, hoặc cố tình quên đi ngày sinh của người ấy “ Để năm sau người ta không phải nhớ đến sinh nhật mình nữa.”

Tôi vẫn luôn quý bạn, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không nhớ đến ngày của bất kỳ ai. Đôi khi nhận được tin nhắn trong ngày của mình, tin nhắn trả lời của tôi khá lạ “Cám ơn nhiều. Chúc mừng sinh nhật mày luôn nhé… Tao chẳng nhớ đó là ngày nào cả”. Nếu một ngày bất chợt nhận được tin nhắn của tôi “Hình như ngày của ấy sắp tới hay vừa qua thì phải, tớ mừng sinh nhật ấy” Đừng ngạc nhiên! Mặc dù cái ngày “sắp tới hay vừa qua” đó có thể cách thời điểm hiện tại đến nửa năm.

Thú thực với bạn, tôi chẳng có kỷ niệm nào với ngày sinh nhật của mình. Có chăng là vài kỷ niệm buồn. Và tôi cũng chưa từng tổ chức sinh nhật đúng nghĩa. Sinh nhật tôi thường rơi vào dịp Tết, mẹ vẫn hay nhớ sinh nhật tôi theo ngày Âm – lối nhớ thật lạ của người quê tôi. Khi ấy nếu tổ chức tôi cũng cố gom vào một buổi tiệc đầu năm. Và thậm chí có lần tôi thực sự quên đi, đến lúc có ai đó nhắc “ Nè, sắp đến sinh nhật anh rồi đấy!”… Sau nhiều biến cố đã xảy ra, tôi hiểu rằng gia đình là nơi duy nhất để mình quay về và thực sự cảm nhận được an nhiên, hạnh phúc. Nếu có một ước muốn nho nhỏ, tôi mong có một buổi tiệc sinh nhật đúng nghĩa ấm cúng bên gia đình, đầy đủ mọi thành viên. Mặc dầu tôi biết rằng ước muốn ấy không bao giờ thực hiện được nữa…

Thật ngớ ngẩn nếu ai đó cố tự làm đau mình. Chẳng khác nào uống thuốc độc, trốn vào xó xỉnh nào đó rồi trông chờ ai đi ngang cứu giúp… Đừng chối từ nó. Rồi nó sẽ sẽ đem lại niềm vui cho bạn. Uhm… Có thể năm sau tôi sẽ tổ chức sinh nhật… Và khi tôi nói với bạn rằng tôi quên rồi. Có lẽ, tôi đã quá già và trở nên cố chấp. Thì bạn ơi, nếu trong ngày của bạn không có tôi, hãy về bên gia đình, về bên những người mình thực sự yêu thương. “Để chờ thời khắc 0h, cùng ai đó nhẹ xé tờ lịch cũ, mỉm cười hạnh phúc với những gì mình đã làm được trong năm qua.”

Chào tuổi mới!

Chào thành công!

... Bạn nhé?...

27/09/2010.

P/s: Nếu comment, hãy để lại thông tin. H sẽ hát tặng trong ngày của bạn. H hứa!

* Gửi từ Blog Mr – KuSun - songpho@

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồs ng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn đồng gửi blogviet@dalink.vn

Mình sinh nhật ngày 08/11, mình đọc được bài viết đúng vào ngày sinh nhật của mình, bài viết thật ý nghĩa và sâu sắc đối với mình. Cám ơn bạn nhiều nhiều. Chúc tất cả các bạn có ngày sinh nhật trong tháng 11, bước sang 1 tuổi mới, mạnh khỏe, hạnh phúc và thành đạt./.

,
Cuong, Hai Phong, gửi lúc 08/11/2010 09:25:42

cảm ơn bạn mìm cùng sinh vào 05/11. Đọcbài viết của ban mình thấy thật có ý nghĩa

,
huyen, thai binh, gửi lúc 07/11/2010 23:18:00

Hôm nay là sinh nhật mình.
Nhớ quá. Mới đó đã 22 năm. Đúng ngày này của năm 1988, sau tiết 5, lần đầu tiên mình cùng các bạn trong lớp 12A tổ chức sinh nhật với duy nhất một gói kẹo dừa và những bài hát.
Và 22 năm sau, hôm nay là lần thứ 2 mình lại có sinh nhật. Lúc đầu nghe vợ yêu nói tổ chức cho anh thật hoành tráng vì anh đã hy sinh cho mẹ con em quá nhều, cũng phải để cho mẹ con em làm gì đó cho anh, mình đã từ chối quyết liệt vì ngại quá. Ai đời đã 41 tuổi còn bày đặt sinh nhật. Nhưng bà xã cương quyết, còn lôi kéo bạn bè về cùng một phe. Vậy là mình có được một ngày tuyệt vời hôm nay. Cảm ơn bà xã và các con, cảm ơn anh em bạn bè.
Bây giờ mở mạng, đọc được bài viết này. Sao đúng với tâm trạng và suy nghĩ của mình quá. Cảm ơn tác giả và tất cả mọi người yêu quý. Cảm ơn cuộc đời

,
Trần Xuân Huy, 29 Lê Thế Hiếu , Phường 1, Đông Hà, Quảng Trị, gửi lúc 07/11/2010 22:32:32
 

blog hay

,
hoang kang, gửi lúc 07/11/2010 14:26:24

Mình cũng sinh tháng 11, 15-11. Chúc mừng sinh nhật của mọi người sinh tháng 11. Dù già đi hay lớn lên thì ngày đó luôn là một ngày thiêng liêng, đáng quý trọng và cần được nhớ tới.

,
NM, gửi lúc 07/11/2010 11:32:07

thật nhẹ nhàng khi được đọc bài này của bạn. cám ơn bạn vì đã mang lại cảm giác thanh bình cho chúng tôi- những ngưới sinh trong tháng 11 này. bạn đã hứa là hát cho mình nghe vào ngày sinh rồi đấy nhé. hãy gọi cho mình và hát cho mình dù chỉ 1 đoạn ngắn thôi mình sẽ cảm thấy vui và tks bạn thật nhiều.mr đức: 0982261183. mình sinh ngày 26/11 bạn nhé.hy vọng sẽ được nghe giọng hát của bạn.tks rất nhiều

,
minhductq83, tuyên quang, gửi lúc 07/11/2010 09:31:57

Thank bạn!
Bài viết của bạn rất hay, cũng đúng với tâm trạng của mình nữa.Mình cũng sn vào tháng 11 và cũng có những lần mình không nhớ đến sn của mình nữa.Có lần đứa em kết nghĩa gọi điện" Anh ơi hôm nay có làm gì không", mình không hiểu nó hỏi gì nưa. Mình trả lời em nó rằng" Không, anh không làm gì" rồi nó tắt máy và nt lại cho mình" CMSN anh". Lúc đó mình mới nghĩ rằng hôm nay là sn mình.
Qua đây mình cũng giống như bạn là muốn gửi lời xin lỗi tới những người bạn mình đã CMSN sau hôm đó vì " mình không nhớ ngày".

,
Nguyễn Đình Sơn, Hạ Long - Quảng Ninh, gửi lúc 07/11/2010 09:22:51

lau roi toi cung ko nho den ngay sn cua minh .xin cam on nguoi da viet bai nay ngay sn cua toi la ngay 11/11 . toi cung xin chuc nhung ai co ngay sn trong thang duoc gap nhieu may man

,
dovanminh, so16/81/30/20nghia do cau giay, gửi lúc 07/11/2010 02:40:16
 

Tôi cảm ơn bạn nhiều vì những dòng viết không thật sự xúc động nhưng là dòng chảy của sự thật trong đời mỗi người. tôi củng là một người sinh vào tháng 11 nhưng tôi lại nhớ ngày của mình theo ngày âm đó là ngày 15 tháng 10 một ngày rằm bạn ah. chúc cho những ai có tháng 11 kỉ niệm.

,
Võ đình Đức, Nghệ An, gửi lúc 06/11/2010 21:35:10

Thang 11! Co chut se lanh cua mua Dong nhung trong long am ap hp vo cung vi thang nay cach day gan 30 nam minh da duoc sinh ra. Cam on cha me!
Minh xin gui loi chuc mung toi tat ca nhung ban sinh vao thang 11 nhu minh. hay song tot va hp nhe.

,
Le Thanh, gửi lúc 06/11/2010 20:46:48

Minh cung sinh vao thang 11. Cung nhieu tuoi, & cung thuong noi voi moi nguoi la s/nhat minh chang co gi q/trong. Tuy nhien, van thuong tw tang minh 1 cai gi dday vao dip nay :).

,
Zig, Hanoi, gửi lúc 06/11/2010 20:40:33

Chúc mừng tất cả những ai sinh tháng 11 (trong đó có mình, 29/11) :x :x
Mình rất vui nếu được nhận món quà đặc biệt từ bạn trong ngày sinh nhật mình.
0983-241-698 & minhnguyet2911hanoi@gmail.com là thông tin của mình nhé.
Cảm ơn bạn rất nhiều ! Luôn hạnh phúc và thành công nhé !

,
Nguyễn Thị Minh Nguyệt, Hà Nội, gửi lúc 06/11/2010 20:36:55

Ngày mai là sinh nhật mình, thật là xúc động khi đọc bài viết này. Sinh nhật năm nay đặc biệt là ngày âm trùng vs ngày dương.Mọi khi bố mẹ không nhớ, năm nay bố mẹ nhớ, mình vui và hạnh phúc lắm.Dù sinh nhật năm nay không được ở bên gia đình, bên bố mẹ, bạn bè cũ hok gặp đc, không tụ tập đc vs bạn bè mới nhưng mình vẫn hạnh phúc vì có anh. Ngày mai được gặp anh, anh tổ chức sinh nhật cho mình, sinh nhật có 2 ng... Có thoáng buồn nhưng niềm vui ngập tràn. Mình mong chờ ngày mai. Mình bước sang tuổi 20. Con cảm ơn bố mẹ đã sinh thành ra con, cảm ơn bạn bè, cảm ơn anh_hạnh phúc của em. Yêu mọi ng nhiều. 20 tuổi, hạnh phúc nhé :X:X

,
Thủy, Hà Nội, gửi lúc 06/11/2010 20:32:27
 

Cảm ơn ban! Tôi rất tâm đắc với những suy nghĩ của bạn đấy >gia đình muôn năm !

,
Trần Thị Lan, Nam Định, gửi lúc 06/11/2010 20:13:06

tác giả viết hay wa" ak nha! sn của tui cũng qua cak đây ko lâu.Hjhj tui còn nhớ rõ ngày đó tui mong chờ lời chuk từ 1 ng mà giờ ng đó đã trở ng wuan trọng của tui . mak dù ng đếy có gọi điện nhưng ng ấy đã ko có 1 lời chuk nào hết có thể ng đã vô tih wuên đi nhưng ko sao hum đó chj? vậy thui tui dã cảm thếy thật sự hah phuk" òy bởi tui bjts mjk vẫn còn đk wan tâm rất nhìu!

,
cun\_3Cgroup, gửi lúc 06/11/2010 14:40:34

Minh sinh ngay 10.11, day la mot loi chuc den som voi minh. Cam on ban, chuc nhung ban sinh vao thang 11 them mot tuoi moi!

,
ngocantho, soc son ha noi, gửi lúc 06/11/2010 13:18:42

5/11..a xl vì hnay a k ở bên cạnh e được
..7h chăm chút 1 tý..hnay mình sẽ mặc váy ra cơ quan
..sáng -học,chìu -học,tối -học
..17h..alo.."chị ơi đợi e ở cơ quan nhé"-"hoa a T nhờ e gửi chị nè"
..21h30..bố"sao học về muộn thế?-con đi ăn với bạn 1 tý..bố nấu nhìu cơm thế?-vì hnay sn con.."
..23h..mẹ & a trai quên sn mình rồi
..23h54..a trai :"a là ng cuối cùng gọi chứ"hihi
..23h56..mẹ"cm sn con..mẹ mải làm quá..quên mất"
hạnh phúc..

,
đoàn mai phương, HN, gửi lúc 06/11/2010 13:14:49

Bạn ơi, sắp đến Sinh nhật mình rùi. Cũng đã lâu lắm rùi, có lẽ từ hồi cấp 3, mình ko còn tổ chức Sinh nhật nữa. Nhưng thực sự mình cũng muốn bạn bè nhớ đến Ngày- của- riêng- mình.

Nếu cuối tháng này, mình nhận được món- quà- đặc- biệt- này, thì đó thực sự là niềm hạnh phúc lớn của mình.
29/11- sdt: 0983-241-698- minhnguyet2911hanoi@gmail.com

Chúc mừng sinh nhật bạn luôn nhé, dù ko đó là ngày nào :)

,
Nguyễn Thị Minh Nguyệt, Hà Nội, gửi lúc 06/11/2010 12:57:03

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top