Sau bao nước mắt, anh vẫn là người em yêu
2020-04-21 01:35
Tác giả:
Nguyễn Trúc
blogradio.vn - Bao lâu để có thể quên đi một cuộc tình ghi tâm khắc cốt? Và bao lâu để có thêm dũng khí mà bắt đầu lại với người lúc trước bản thân từng yêu và cũng từng tổn thương họ sâu sắc? Tôi có đọc ở đâu đó câu nói rằng: “Qua bao đau thương, anh vẫn là người làm em khóc. Sau bao nước mắt, anh vẫn là người em yêu”.
***
Chiều Sài Gòn tháng tư với những cơn mưa bất chợt. Tôi lang thang trong nỗi nhớ hoang hoải của chính mình để cố truy cầu chút gì đó sót lại trên từng mảnh vỡ kí ức. Đã từng, những chắp ghép, tổn thương và vết rạn luôn âm ỉ đau nhức mỗi độ trở trời cũng chẳng ngăn nổi tôi khỏi khát vọng được đắm chìm trong làn vũ thủy thanh xuân một lần nữa. Dư âm về mối tình đầu như được bấm nút tua từ hình ảnh anh bước ra trong màn mưa hệt một chàng hoàng tử trong truyện cổ tích: với sơ mi trắng, quần tây đen cùng chiếc cặp sách lệch vai đốn tim ai bằng nụ cười xua đi giọt lệ trời chớm lạnh.
Rót cho mình một ly trà chanh thêm chút bạc hà cay thanh mát, tôi ngồi bó gối trên góc ban công nhỏ để nhớ lại chuyện đã qua vừa ngọt ngào vừa có vị mặn đắng rồi lẳng lặng nghe lời tự tình mình chẳng dám tỏ được giãi bày qua chất giọng đầy hoài niệm của Tóc Tiên và DaLAB:
“Lạc vào những nỗi buồn
Lạc vào nơi góc quen
Để một mình gặm nhấm bản nhạc buồn mới cất lên”.

Quá khứ ngỡ đã trôi xa nay từng chút một tề tựu đông đủ. Những thứ trước kia vốn thân thuộc nhất với hai đứa giờ hệt như có ma lực kéo bước chân lưỡng lự quay về tựa một thói quen đã được gỡ phong ấn. Tưởng chỉ là dạo chơi, vậy mà tôi lại đi “lạc” cả một thời tuổi trẻ.
Tôi nhớ người ta từng bảo rằng: Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ là chẳng biết phải chờ đến bao giờ. Chính thứ cảm xúc mông lung và bất định ấy dẫn tôi tiến dần vào lối nhỏ mờ mịt chẳng chút khe hở ánh sáng như một mảnh đất trên thời không bị ông trời bỏ quên từ thượng cổ.
Loay hoay tìm hướng ra cho một mối tình đã như vô vọng, tôi như biến thành một chú cá vàng mau quên: “Không nhớ bằng cách nào mà đôi chân kia đưa tới nhà” sau mỗi lần lang thang tìm anh trên phố vắng. Chưa lúc nào tôi thôi thổn thức với bao hẹn ước anh từng trao gửi:“Những lời hứa ai nói hôm trước nay đã tan biến đi đâu?” Chút trách cứ vờn nhẹ tim tôi rồi cào ra bao vết sẹo hồng nay dần dần mờ nhạt.
Chúng tôi đến với nhau khi cả hai đều là những đứa trẻ vừa được thừa nhận là người lớn. Chút bốc đồng, quái gở và cả tự ti khi nghĩ đến sự chênh lệch về địa vị, gia thế làm tình cảm mới chớm nở cứ thế chưa kịp đơm bông đã héo tàn trong làn sương sớm. Bối rối và quay cuồng rồi đổ thừa cho định mệnh, tôi hèn nhát tự buông bỏ vũ khí đầu hàng khi anh vẫn đang là một chiến sĩ dũng cảm với lời thủ thỉ đủ làm lay động mọi cô gái đang yêu chìm đắm.

Nhưng mà đáng trách thay khi sau tất cả những cố gắng của anh, tôi vẫn sợ hãi lựa chọn cuộn mình trốn trong thân ốc để cách biệt với thế giới hào nhoáng, dùng chiếc vỏ cứng bảo vệ cơ thể yếu mềm khỏi ánh nhìn cay nghiệt của những người luôn cho rằng tôi không xứng cùng anh ở chung một thế giới. Tôi e ngại bản thân sẽ: “…một lần nữa lại nhận về mình những đắng cay” nên cứ mãi trốn chạy khỏi tình cảm mà anh mang tới. Để lại mình anh trơ trọi giữa cung đường sầm uất, những góc khuất từ ánh đèn mờ bao phủ vầng trán lòa xòa tóc che đi đáy mắt đầy thổn thức.
Xa anh là một quyết định dại dột làm trái tim tôi chưa bao giờ thôi đau âm ỉ cùng hối hận: “Vì lời ai chưa nói hay vì lời đã nói ra?”
Mỗi ngày đi làm với vỏ bọc hoàn mỹ của một cô gái xuân thì yêu cười, thích nói. Đến khi tan ca quay về căn gác trọ, nỗi cô độc chợt bùng lên với bao nhiêu suy nghĩ về anh mà bây giờ đã chẳng còn tư cách gì để truy hỏi sự giải đáp. Chút trăn trở ấy cứ lắng đọng như những vết cặn ghim dần thành từng mảnh gai nhỏ, gỡ thì sợ đau, mà bỏ lơ thì cứ mãi hoài nhức nhói. Buông tay anh, nhưng lại chẳng kiềm được sự ghen tuông và sợ hãi mỗi khi nghĩ đến việc rồi anh sẽ có người mới, tôi chới với trong đại dương vô tận và tưởng như chết chìm bởi mớ tâm sự ích kỷ ấy.
Người ta bảo cố quên thì lại càng nhớ, có phải vậy chăng mà tôi chẳng thể ngăn nổi bản thân tìm về những con phố quen từng in hằn dấu chân hai đứa. Cứ chậm rãi từng bước với ước muốn mong manh có thể tình cờ gặp lại anh như một sự sắp đặt của số phận, để được nhìn anh dù chỉ trong giây lát, vậy mà khi quả chò đã bay là là khắp lối, tôi mỏi mắt tìm mà mãi chẳng thấy bóng hình người mình thương. Con đường có dài đến mấy rồi cũng đi tới kết thúc khi bước chân của bản thân đã nhoài chớm mệt.
Nơi thị thành đông đúc vừa hoa vừa lệ, tôi biết đã đến lúc cần phải buông tay với mối tình đầu từng ngỡ sẽ là tình cuối. Càng yếu đuối, trái tim vốn đã chật sẽ chẳng thể dung nạp thêm hình bóng khác.

Thế nhưng, biết làm sao đây khi khối óc bắt phải quên mà nhịp đập ngực trái cứ gợi lên niềm nhớ. Càng nghĩ về anh, đêm lại càng dài bởi mãi hoài thao thức: “Đôi khi trong đêm thấy mình trong mê cung không lối ra.” Một giấc ngủ không mộng mị cũng trở thành xa xỉ. Chỉ thầm mong:“Đêm nay xin cho ngủ quên. Để nỗi nhớ kia em gửi lại bóng đêm”…mà cũng khó khăn như vậy.
Bình minh vẫn đúng hẹn mà tới dù hôm trước bóng tối có bao vây lấy bạn đầy mệt nhoài khổ sở, đến nỗi làm tôi có ảo giác rằng tất cả đã được giải quyết: “… nắng mới đã lên đánh lừa ta rằng mọi thứ đã trôi qua”. Vậy mà “..quá khứ đôi khi hiện về ám ảnh như bóng ma. Ở sau lưng, không nhìn thấy không có nghĩa là đã xa..” Thì ra, nó chẳng hề mất đi mà vẫn luôn hiện hữu trong góc khuất nơi bản thân cho rằng đã khóa ba lần cửa chắc chắn. Làm sao có thể đánh lừa được con tim khi luôn cảm thấy vắng vẻ mỗi lần“…thức dậy bên trong thành phố trống rỗng vì thiếu một nửa trong chúng ta”. Tôi cứ thế sống qua từng ngày dài tưởng như cả tháng.
Thời gian dần trôi. Mới đó mà đã hai năm kể từ ngày anh bước ra khỏi vũng lầy tình cảm. Cuộc sống của tôi dường như đang trở về quỹ đạo mà nó vốn có: đi làm, nấu ăn, quen thêm vài người và cố quên đi một người. Bản thân cứ nghĩ rằng mình đã ổn cho đến khi anh gọi điện cho tôi trong cơn say chếnh choáng rồi lặng lẽ rơi lệ với những lời tâm sự bao năm qua giấu kín.

Cố tìm vui để quên đi bao nỗi buồn muốn giấu, từ một chàng trai tựa ánh mặt trời trong sáng, anh trở nên bất cần nhằm làm bản thân tê liệt cảm xúc. Không phải chưa từng nghĩ sẽ quên, mà chẳng hiểu sao những cô gái khác đến với anh chỉ như một sự tạm bợ chắp vá. Tôi đau lòng tưởng chừng chết lặng khi thấy anh trở nên như vậy. Chính sự ích kỷ của tôi đã đẩy anh đi xa nhường ấy.
Bao lâu để có thể quên đi một cuộc tình ghi tâm khắc cốt? Và bao lâu để có thêm dũng khí mà bắt đầu lại với người lúc trước bản thân từng yêu và cũng từng tổn thương họ sâu sắc? Tôi có đọc ở đâu đó câu nói rằng: “Qua bao đau thương, anh vẫn là người làm em khóc. Sau bao nước mắt, anh vẫn là người em yêu”. Khi lần nữa anh đưa tay về phía tôi, buông bỏ mọi sĩ diện của một người đàn ông cao ngạo chỉ để cho hai đứa được bắt đầu sau kết thúc, tôi hiểu đã đến lúc bản thân phải bước ra ngoài chiếc vỏ cứng, trao cho anh niềm tin rằng đôi mình chính là duyên nợ.
“Nước mắt em lau bằng tình yêu mới” khi đau thương trước đó sẽ được chữa khỏi bởi cách yêu trưởng thành hơn, có trách nhiệm hơn từ một cặp tình nhân tưởng chừng “đã cũ”. Thật may mắn bởi nhờ vấp ngã mà chúng tôi học được cách trân trọng thứ tình cảm quý giá này, và càng may mắn hơn khi cả hai đã không gục ngã vì những thất bại đã trải. Nhờ tiếp tục đứng dậy và tiến về phía mặt trời ấm áp, chúng tôi đã không bỏ lỡ nhau trong cuộc đời đầy ghềnh thác truân chuyên.
© Nguyễn Trần Thanh Trúc – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Trái tim anh chỉ thuộc về em vào những ngày cô đơn nhất
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.









