Phát thanh xúc cảm của bạn !

Học cách yêu mình sau những năm tháng yêu người

2020-04-16 01:40

Tác giả: Mộc Miên


blogradio.vn - Nó đang cố thuyết phục trái tim mình. Nó luôn tự an ủi nó “Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi”. Nhưng thời gian trôi qua, vết thương ấy có bao giờ lành lặn. Bởi, cái anh lấy đi của nó không phải là tình yêu mà là niềm tin.

***

Vậy là nó đã giữ một thế giới riêng của mình mà không đủ can đảm để cho ai đó nhìn vào đó. Nhìn nó thanh thản lắm, bình yên lắm, vui tươi lắm. Ngày nào đó chả cười, nó cười vì bất cứ lí do gì, cười mình, cười người và không hiểu từ bao giờ nó cứ cười một cách khoái trá nhất, cười thành tiếng, thành tràng, cười rung cả người. Cái điều mà trước kia phải thật hiếm hoi lắm mới thấy ở nó.

Nhưng, có những lúc nó lại sầu đến thê thảm. Nhiều đêm nó khóc. Nhiều đêm nó thức trắng. Nhiều đêm nó đọc lại những tin nhắn cũ kĩ của nó và anh. Và cứ thế, cứ thế, nước mắt nó rơi. Nó đã cố không nghĩ, nhưng rồi thi thoảng nó chả thể làm chủ được cái đầu của mình. Lạ thật. Lí trí, nó cũng không làm chủ được, trái tim nó cũng chả bảo ban được, vậy thì phải làm sao đây?

Từ bao giờ đã trở thành nó như thế?

Học cách yêu mình sau những năm tháng yêu mình

Nó cứ nghĩ đến người ta, người mà không bao giờ nghĩ đến nó nữa. Nó đã muốn quên, cố quên, quên hết nhưng một con bé quá nhạy cảm và hoài cổ như nó liệu có thể dễ dàng quên điều đã qua. Đây đã là lần thứ hai nó sống trong tâm trạng này, đã là lần thứ hai nó khóc vì một cuộc tình không ra đâu cả. Lần thứ nhất, nó bỏ người ta vì những lí do vớ vẩn, lần thứ hai người ta bỏ nó vì lí do đến buồn cười. Nó chẳng hiểu rồi mọi chuyện sẽ đi đến đâu nữa.

Thật khó vì nó không thể vững vàng ngay cho được. Nó khó yêu và cũng khó quên. Cứ thế đấy mà rồi nó lại sợ. Nó chẳng dám đối diện, và có khi nó cũng chẳng đủ bản lĩnh để tìm hiểu và chấp nhận thêm một ai đó nữa. Bấy nhiêu, có lẽ cũng đủ rồi cũng nên.

Nó vẫn cứ nghĩ về anh, người mà nó không đọc nổi một cái tên nick facebook của anh nhưng lại sẵn sàng nói chuyện đến gần năm trời. Nhiều lúc, nghĩ đến bật cười. Nó quen anh qua điện thoại, nhận lời yêu qua điện thoại và chia tay cũng vậy. Trước kia, nó đã từng nói tưởng như nó yêu cái điện thoại chứ chả phải yêu anh. Thế nên, khi đi bên anh nó đã không có cảm giác gì. Nhưng, nó đã thử cố gắng. Nó dùng mọi khả năng của mình để chấp nhận anh. Thời gian gặp gỡ, trò chuyện đã khiến nó hiểu anh hơn. Rồi thì nó nhận ra, chắc chỉ có anh mới yêu thương nó đến thế. Anh đã dần dần chinh phục trái tim nó. Anh đã khiến nó mở lòng, và yêu anh. Nó quyết định đến bên anh, nắm tay anh trong suốt chặng đường sau này vì nó tin vào sự chân thành ở anh.

Học cách yêu mình sau những năm tháng yêu mình

Ấy thế mà mọi thứ đổ vỡ đến nỗi nó không thể lường trước. Khi nó vừa đồng ý yêu anh, thì anh quay lưng. Anh nói “Anh với em không hợp”, rằng anh đã có người khác. Như bị một người dội gáo nước lạnh và rồi nó chết điếng. Nó không tin vào những gì đang nghe. Nhưng nó khẽ mỉm cười “Vâng, em hiểu”. Và về tới nhà, nó khóc. Đó là lần đầu tiên nó khóc vì một người đàn ông.

Thế rồi, nó lại gượng dậy để làm an lòng mọi người. Cái nó mất, có lẽ còn đáng sợ hơn là mất tình yêu. Nó mất đi niềm tin. Nó cố gắng phân tích những gì anh dành cho nó, cố gắng cho rằng đó là ty của anh, cố gắng chấp nhận và cuối cùng lại cố gắng tha thứ cho anh sau khi anh quay đi hướng khác. Những sự cố gắng đó thực sự làm nó mệt mỏi, hụt hẫng. Nó cảm thấy chông chênh khi niềm tin đã hao hụt, đã bị bào mòn.

Nó đang cố thuyết phục trái tim mình. Nó luôn tự an ủi nó “Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi”. Nhưng thời gian trôi qua, vết thương ấy có bao giờ lành lặn. Bởi, cái anh lấy đi của nó không phải là tình yêu mà là niềm tin. Sự tổn thương ấy, bao giờ mới lành đây? Tìm đủ lí do để nguỵ biện thì nó cũng chỉ thấy một điều duy nhất, đó là sự chua chát.

Thời gian trôi đi không quá chậm như nó tưởng, không như những ngày đầu tiên. Vượt qua được những ngày đó, tìm cho mình một hướng đi, quay về với những thứ xung quanh mình nó cảm thấy mình không còn chới với nữa. Trước đó, nó đã cảm giác mình không còn định vị được điều gì, như bị thả xuống vực thẳm, giống như trong một giấc mơ mà đã có lúc nó  giật mình bật dậy. Nhưng, bây giờ, mọi chuyện đã ổn hơn chăng?

Học cách yêu mình sau những năm tháng yêu mình

Nó cất giữ trong mình một niềm tin và khéo léo giấu đi những gì làm người khác không vui. Mọi người sợ nhìn thấy nó buồn, và nó biết chăc chắn sẽ có người buồn theo nó. Nên nó biết cách để nụ cười luôn xuất hiện. Nó cũng chọn cách im lặng, im lặng tuyệt đối, im lặng để người khác không cần phải phiềm lòng vì nó nữa.

Thế nhưng, trong cõi lặng ấy nó lại phải đối diện với chính mình. Và dường như, bản thân nó đang phản bội lại nó, trái tim khối óc đôi khi không còn nghe lời nó nữa khi cứ mang đến những nghĩ suy mà nó không thể lảng tránh được.

Chiều nay, lang thang lại trên cung đường ấy nó mỉm cười. Mọi thứ đi quá nhanh mà nó chả hiểu được điều gì xảy ra nữa. Ngẫm nghĩ bao nhiêu lần, có bao nhiêu lí do để nó tự thuyết phục mình và rồi nó chẳng tìm ra lí do nào cho hoàn hảo cả. Nó đã từng bắt bạn lí trí làm việc quá nhiều chăng, nên bây giờ bạn ấy kiệt sức để rồi chào thua những tình cảm yếu mềm.

Nó tưởng tượng lại tất cả những gì đã xảy ra, và nó thầm nghĩ nếu như được quay trở lại nó sẽ sửa sai, nó sẽ không làm như thế, nói như thế nữa. Nhưng, có bao giờ có thể quay về quá khứ trong hiện thực đâu, quá khứ chỉ được tái hiện lại thôi, nên nó chẳng thể làm gì. Ừ, thì coi như đây là bài học cho nó. Bài học về niềm tin, về tình yêu! 

© Mộc Miên – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: 

Tình yêu tuổi 30, hãy mở lòng và yêu lần nữa đi em

Mộc Miên

Mình thích viết lách, mình yêu văn chương và say mê cái đẹp!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình đầu không phải tình

Tình đầu không phải tình

Lần đầu tiên nghe câu nói “Anh không còn yêu em nữa” - thật đau, và thật tệ. Dường như không có gì đau đớn bằng khi nghe mối tình đầu nói với bạn rằng bạn không còn là của họ nữa.

Trò cá ngựa và những tự suy

Trò cá ngựa và những tự suy

Những con ngựa chạy đua sát nhau, ta cười hả hê vì vừa loại bỏ được một đối thủ, niềm vui chưa trọn thì đã chẳng thấy quân mình còn trên đường đua ấy nữa, luật hoa quả đến nhanh quá chẳng kịp trở tay.

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

COVID-19 đã gây tổn thất nặng nề tới nền kinh tế nhưng nó cũng mang lại cho chúng ta những bài học ý nghĩa về cách quản lý tài chính cá nhân.

Hôm nay con nhớ nhà

Hôm nay con nhớ nhà

Giờ nơi phương xa con thầm ước Mong cho cha mẹ được bình an Ngày mai nắng ấm về thôn xóm Con lại trở về đón xuân sang.

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Trong mỗi người đều tồn tại một đứa trẻ. Đôi khi, giữa những áp lực và mệt mỏi của cuộc sống, chúng ta chỉ ước giá như có ai đó sẵn sàng chiều theo mọi mong muốn của bản thân để mình được cảm thấy an ủi và bảo bọc khỏi những khó khăn của cuộc đời.

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con cảm ơn hai 25 năm trước bằng trái tim ấm áp và lòng bao dung, ba đã chinh phục mẹ con và bằng sự kiên cường cùng đức hy sinh ấy, đã có con ngày hôm nay. Thân thể này là món quà vô giá của ba mẹ cho con. Trái tim này là tài sản mà con được thừa hưởng. Cả hai góp phần tạo nên con. Con sẽ giữ gìn và thật trân quý.

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Hôm nay ở đây vẫn mưa ướt một trời, lác đác chút phiền muộn trong tâm trí. Tôi không còn ngồi một góc mà đợi mưa qua nữa, cứ mặc chúng trải dài bốn bể. Năm nào cũng vậy, năm nào cũng có một mùa mưa. Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

Cánh đồng hoa vừng

Cánh đồng hoa vừng

Tôi đã từng đi ngắm những vườn hoa ở Nhật Tân, vườn hoa cải ven sông Hồng hay cánh đồng hoa tam giác mạch ở Hà Giang nhưng trong tôi cánh đồng hoa vừng quê tôi vẫn là đẹp nhất, cánh đồng nằm ven bờ sông, trải dài đến vô tận trong tầm mắt.

 Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Chuyện chúng mình giờ là màu đục xám Chỉ còn trong mớ kí ức mơ hồ Anh hãy đi và tìm một bến đỗ Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên.

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Làm thế nào để quản lý chi tiêu tốt hơn và có kế hoạch tiết kiệm hiệu quả sau những biến động của đại dịch? Hãy cùng nhau khám phá 5 bí kíp dưới đây.

back to top