Sài Gòn sẽ nhanh khỏi bệnh thôi
2021-10-19 01:20
Tác giả:
tuyethieu1984 dang
blogradio.vn - Sài Gòn sẽ khỏi bệnh, sẽ cưu mang biết bao nhiêu mảnh đời trên mảnh đất hào sảng ấm áp tình người này. Phố sẽ không còn lặng yên, vắng vẻ như lúc này. Âm thanh của thành phố chính là nhịp đập của cuộc sống chứ không phải là tiếng còi xe cứu thương đầy ám ảnh như hiện nay.
***
Bà ngồi nhìn đăm đăm vào con đường trước mặt trong hoàng hôn nắng nhạt. Phố vắng người nên con đường con hun hút, mênh mông. Ngày mai bà phải tạm rời xa nơi này để hồi hương tránh dịch. Thật lòng không muốn nhưng tình trạng hiện tại bà không thể xoay sở được cuộc sống ở đây dù đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ những tấm lòng thơm thảo. Bà cũng biết rời thành phố lúc này cũng là đỡ bớt gánh nặng, áp lực cho Sài Gòn trong những ngày trở bệnh.
Hơn 20 năm gắn bó với Sài Gòn, bước chân bà đã đi qua biết bao nhiêu con đường, dãy phố với xấp vé số trên tay. Có những nơi sầm uất, đô hội, rực rỡ ánh đèn. Cũng có những nơi úp súp, chen chúc những con người buôn gánh bán bưng.
Ngày mới rời mảnh đất miền Trung cỗi cằn, bão lũ liên miên chen chân trên miền đất lạ, bà đã bao nhiêu lần bật khóc. Có những lúc lạc đường. Có những lúc bị giật tiền, giật vé số. Bà cũng đã từng nghĩ chắc không thể trụ được ở mảnh đất này. Thế nhưng khi đã hòa nhập được với cuộc sống của Sài Gòn bà lại vô cùng gắn bó với nó.
Bà thuộc thành phố này như chính quê hương mình vậy, từ con đường đến góc phố. Bà nhận được sự thảo thơm, hào sảng của Sài Gòn khi không phân biệt vùng miền, người sang, kẻ khó. Mảnh đất hào sảng này đã dung nạp biết bao con người từ giàu sang đến nghèo khó.
Mọi người hay nói Sài Gòn hoa lệ. Hoa cho người giàu nhưng lệ cho người nghèo. Bà lại không hề nghĩ như vậy. Bà xem thành phố này như một lâu đài cổ tích chứa đựng rất nhiều cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Sài Gòn dễ lắm. Có tiền bạn có thể đến những nơi sang trọng. Không tiền có thể ghé ngay xe hủ tíu gõ, xe bánh mì ven đường. Nếu có lúc cơ nhỡ, có thể tìm đến những bình trà đá miễn phí, những quán cơm 2000, 3000 thậm chí 0 đồng dành cho những người cơ nhỡ. Chỉ cần chăm chỉ, chỉ cần cố gắng, Sài Gòn không bao giờ bạc đãi con người.
Bạn muốn lập nghiệp không nhất thiết phải có số tiền hàng trăm triệu. Chỉ cần vài chiếc bàn nhỏ, mặt bằng nhỏ bạn cũng có thể làm nên chuyện nếu gặp được vận may và chăm chỉ ở mảnh đất này. Nếu muốn làm một người làm công ăn lương hàng ngày, Sài Gòn không thiếu cơ hội dành cho mọi người.
Có lẽ vì vậy cho nên rất nhiều người sẵn sàng rời bỏ quê hương tìm đến Sài Gòn như một miền đất hứa. Cũng có rất nhiều người không thành đạt nhưng cũng không thể nỡ bỏ Sài Gòn vì quá yêu quý nó. Mỗi ngày trong vòng quay tấp nập, vội vã của thành phố không ngủ con người tìm được cuộc đời, tìm được giá trị của chính mình trong sự đông đúc, bon chen của thành phố.
Bà đã đi qua rất nhiều năm tháng của cuộc đời. Gắn bó với Sài Gòn đủ lâu để yêu, để quý Sài Gòn đến như vậy. Cũng có lúc muốn hồi hương vì tuổi già sức yếu nhưng lại không nỡ rời xa. Bà không nghĩ có ngày Sài Gòn trở bệnh nặng như vậy.
Ban đầu khi các ca bệnh khởi phát bà cũng rất lo lắng nhưng cũng tin rằng dịch bệnh sẽ nhanh chóng được khống chế như những đợt dịch trước. Đến khi các ca bệnh tăng quá nhiều, các chỉ thị giãn cách được ban hành, bà vẫn bám trụ lại ở đây với suy nghĩ chắc dăm bữa nửa tháng Sài Gòn sẽ khỏe lại. Thế nhưng càng ngày tình hình càng phức tạp. Những con đường giờ vắng đến đau lòng. Những tiếng còi xe cứu thương hú dài trong lặng yên thành phố. Dòng người hối hả tháo chạy khỏi Sài Gòn càng lúc càng nhiều không làm sao ngăn cản được.
Bà xót xa, đau đớn đến quặn lòng. Trong tình hình đó bà đành quyết định quay về quê dù có khó khăn vất vả bởi ở lại bà lại tăng thêm gánh nặng cho thành phố.
Trong suốt chặng đường mưu sinh dài dằng dặc bà không bao giờ nghĩ mình sẽ rời thành phố trong tình cảnh như thế này. Bà chỉ cầu mong sao tất cả mọi người đồng lòng chung sức cùng nhau vượt qua hoàn cảnh khó khăn lúc này. Dù có được quay trở lại Sài Gòn hay không bà vẫn mong thành phố lại đông đúc, xe cộ tấp nập như ngày trước. Dẫu có kẹt xe, có khói bụi, có ồn ào, huyên náo nhưng đó chính là Sài Gòn- hòn ngọc Viễn Đông trong lòng mọi người.
Sài Gòn sẽ khỏi bệnh, sẽ cưu mang biết bao nhiêu mảnh đời trên mảnh đất hào sảng ấm áp tình người này. Phố sẽ không còn lặng yên, vắng vẻ như lúc này. Âm thanh của thành phố chính là nhịp đập của cuộc sống chứ không phải là tiếng còi xe cứu thương đầy ám ảnh như hiện nay.
© tuyethieu1984 dang - blogradio.vn
Xem thêm: Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.








