Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sài Gòn chỉ còn em nhớ anh

2017-10-21 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Ai cũng nói lặng im là chấm hết, thế nhưng chỉ mình em khờ dại chờ đợi anh.

***

blog radio, Sài Gòn chỉ còn em nhớ anh

Hôm nay em nhớ anh, nhớ anh đế da diết, chỉ muốn chạy đến anh, cho anh biết nỗi đau của em, nỗi nhớ của em khi anh lặng im.

Ai cũng nói lặng im là chấm hết, thế nhưng chỉ mình em khờ dại chờ đợi anh.

Em vốn sinh ra trong một gia đình không êm ấm, thế nên em chẳng tin được vào ai, nhất là đàn ông. Nỗi ám ảnh của ngày ấy vẫn luôn khiến em day dứt và sợ hãi. Em từng bảo rằng sẽ chẳng lấy chồng, học xong thì về quê làm việc vì em ghét Sài Gòn ồn ào, ghét kẹt xe, ghét cả những bon chen. Vậy mà anh vì điều gì lại đến bên em, vì điều gì tự tin khi anh cách em hơn 700 km, anh bảo "Thế giờ yêu em rồi thì phải làm sao?"

Thế rồi em yêu anh, đúng là con gái yêu bằng tai mà.

Vậy mà giờ đây anh im lặng với em. Chúng ta chia tay một lần, lần đó em hiểu, em chấp nhận buông tay. Em tin vì yêu mà anh quay lại, em cũng còn yêu mà chấp nhận ở bên anh. Nhưng rồi chuyện gì lại xảy ra vậy, em thật sự rất sốc, thật sự bất lực trong tất cả!

Giờ đây là một mình em với hỗn độn những câu hỏi, những nhớ thương cứ quẩn quanh. Sáng em nhớ là em sẽ cho anh thời gian, nhưng chiều lòng lại bảo "Tại sao một mình mình phải mệt, phải cố chấp, buông tay thôi anh nhé!". Hằng ngày đi đường là hình ảnh những đôi yêu nhau nắm tay vội khi dừng đèn xanh đèn đỏ, khi chiều tan tầm về những cô gái ôm thật chặt người yêu và nghỉ mệt trên vai sau một ngày dài. Anh cho em kỹ niệm làm gì hả anh?

blog radio, Sài Gòn chỉ còn em nhớ anh

Anh im lặng, và em nghĩ mình đã buông không còn bận tâm nữa, nhưng em thất bại rồi anh à. Em vẫn để anh ở chế độ bạn bè thân trên Facebook, để muốn biết tâm trạng anh như thế nào thật nhanh. Em tưởng em đã không còn rung động với anh nữa, em ghét anh vậy mà khi biết anh chặn Facebook của em, em đã thật sự giận. Là em yêu anh quá điên cuồng rồi, em biết, em sẽ yêu anh như vậy hết hôm nay thôi nhé.

Sài Gòn vì có anh mà em ở lại, vì một câu của anh mà em không nỡ ra đi...

Sài Gòn ngày nắng hanh hao có anh chở em đi khắp phố...

Sài Gòn giờ đây chỉ mình em bước đi trong mông lung kỷ niệm...

Anh à, em sẽ bước đi thật chậm và sẽ buông tay anh. Đã đến lúc em cố gắng sống tốt cuộc sống của chính mình rồi phải không?

© Mắm – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bài hát của ký ức

Bài hát của ký ức

Bài hát em nghe hôm nay là bài hát anh hay hát cho em nghe ngày xưa. Nhưng em hiểu bây giờ đó sẽ chỉ là bài hát của ký ức. Ký ức về một tình yêu đẹp nhưng chúng ta đã đánh mất trong đời.

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Thèm quá hương vị tuổi thơ

Chỉ khi trời sụp tối, không còn nhìn rõ mặt nhau mới chịu tản ra, ai về nhà đó. Mặt mũi tèm lem, mồ hôi ướt sũng, nhìn là biết thấm mệt cả rồi nhưng đứa nào cũng mặt cười rạng rỡ cùng với những cuộc hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Cách giữ gìn những mối quan hệ trong cuộc sống

Hy vọng mỗi chúng ta sẽ luôn có những mối quan hệ tốt đẹp. Và dù đang ở trong mối quan hệ nào cũng hãy cùng nhìn lại và đừng đánh mất kết nối với thế giới quanh mình.

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Cô gái tuổi 18 à, phải thật hạnh phúc nhé

Hãy kiên định lên nhé cô gái tuổi 18. Bởi vì tớ tự hào về cậu. Tự hào về con đường cậu chọn cho tương lai của chúng ta, giàu có hay không, tớ để cậu thay đổi và chọn lựa, có thể nó hoàn toàn trái ngược với những ước mơ mà cậu của từng muốn. Nhưng quan trọng là phải hạnh phúc nhé.

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

'Ký sinh trùng' - tiếng cười sâu cay về phân hóa giàu nghèo trong xã hội

Ký sinh trùng thu hút ngay từ cái tựa đề của nó. Bởi nhiều người nhầm tưởng đây là một bộ phim khoa học viễn tưởng, nói về cuộc sống của những động vật ký sinh nhỏ bé. Nhưng Bong Joong Ho đã đánh lừa tất cả, bộ phim là một phản ánh sâu sắc về sự phân hóa giàu – nghèo trong xã hội Hàn Quốc, là một vở bi kịch đen của xã hội hiện đại.

Mùa hạ không em

Mùa hạ không em

Em đi rồi hoa tím xác xơ rơi Anh thơ thẩn bên gốc cây già đó Thầm gọi tên một người thương xa nhớ Em không về nghe tháng bảy gọi tên.

Cái miệng hại cái răng

Cái miệng hại cái răng

Trong khi tôi đang cười như được mùa thế thì cậu ta lại sợ đến nỗi tay chân loạn xạ, vung vung vẩy vẩy thế nào lại quẳng cả cục sắt yoyo ấy vào miệng tôi, vào hàm răng tôi vừa kịp thay cái cuối cùng mới tuần trước.

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

back to top