Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sa mạc thổn thức

2023-07-24 19:31

Tác giả:


blogradio.vn - Em biết không, chị là đồng bằng màu mỡ phì nhiêu còn em chị lại là sa mạc khô cằn sỏi đá, mà người nào cũng đau khổ như nhau.

***

Tôi đã đến nơi đó hai lần tất cả.

Lần đầu là tôi đi ngang qua rồi xe dừng lại để nghỉ ngơi ăn trưa, lần thứ hai là tôi đi cùng một nhóm bạn trong lớp.

Đó là một vùng quê cách thành phố tôi sống không xa lắm, mà lần đầu đến đó do tôi bị mệt nên chỉ xuống ăn uống qua loa rồi lên xe và cứ mong cho xe chạy mau về nhà nên tôi không quan tâm lắm cảnh vật ở đó. Còn lần hai thì tôi khỏe hơn và cũng có nhiều thời gian hơn nên tôi và các bạn rủ nhau đi tham quan quanh đó.

Tôi nhớ lúc đó trời đã về chiều, những ngôi nhà ở đó có vẻ như chìm vào sự im lặng hơi sớm, vì cũng thời gian đó ở thành phố thì nhịp sống càng rộn ràng càng nô nức nhiều hơn cả ban ngày. Nhưng vì đó là một vùng quê mà là một vùng quê nghèo, cứ nhìn bên ngoài nên tôi nghĩ vậy, nên người dân nơi đó cứ nhà nào là ở nhà đó rồi đóng cửa im ỉm dù chưa quá năm giờ chiều.

Nhưng có một ngôi nhà còn mở rộng cửa, tôi nhìn thấy những đứa trẻ con còn chơi đùa vọc cát ngoài sân, có hai người lớn thấp thoáng bên trong tôi đoán là chủ nhà. Chúng tôi đến gần và nói chuyện làm quen, mấy đứa bé tỏ ra mừng rỡ khi thấy người lạ chứ không có vẻ gì sợ sệt, còn vợ chồng chủ nhà cũng rất vui vẻ tiếp chúng tôi, họ có vẻ mến khách và nhiệt tình.

Mấy người bạn tôi chơi với bọn trẻ ngoài sân, còn tôi ngồi nói chuyện với chị, là người mẹ trong nhà. Đó là một phụ nữ đẫy đà về vóc dáng nhưng lại rất cởi mở thân thiện, và chị ngồi nói chuyện cùng tôi liền một mạch phải hơn ba mươi phút, cứ như gặp lại người thân quen.

Tôi biết và tôi hiểu ra vấn đề của chị. Mà chắc không cần chị phải nói thì tôi cũng đã hiểu, vì nhìn những đứa bé lem luốc và có vẻ nheo nhóc, là những đứa con của chị thì tôi đã thấy phục người mẹ đó. Tôi nghĩ thầm lúc đó sao chị sinh nhiều vậy không biết, sao chị không kế hoạch.

Chị nói anh chị có tất cả bảy đứa con, đứa lớn nhất là mười mấy tuổi còn đứa nhỏ nhất còn bú mẹ. Chị nói chị cũng đã kế hoạch vì mấy chị trong hội phụ nữ cũng đến tận nhà hướng dẫn và phân tích cho chị nghe, nhưng không hiểu sao lần nào chị cũng bị vỡ kế hoạch, rồi dính bầu. Vậy là một đàn con rủ nhau chui ra mà kinh tế gia đình thì càng lúc càng khó khan.

- Rồi anh chị sống bằng nghề nông đúng không ạ, mà sao em không thấy ruộng lúa quanh đây?

- Ruộng của nhà chị cách đây một cây số, nhưng chỉ có anh làm mọi việc thôi còn chị phải ở nhà chăm bọn trẻ. Mấy đứa lớn đi học về cũng biết phụ mẹ chăm em nên chị cũng đỡ phần nào, nhưng vì sinh nhiều quá mà lại sinh dày nên chị cảm giác bị kiệt sức. Em nhìn chị mập vậy chứ chị yếu xìu hà, lại hay bị mệt mỏi vì con còn nhỏ quá rồi nay đau mai ốm.

Chị chỉ nói với tôi đến đó thì con chị khóc nên chị quay vào buồng, còn tôi cũng đứng lên ra trước sân chơi với bọn trẻ nhà chị.

Tôi chào chị ra về nhưng lại bị khựng lại vì có một phụ nữ khác xuất hiện. Chị giới thiệu đó là em gái của chị, rồi nhân tiện giống như chị tiếc vì cuộc nói chuyện chưa kết thúc. Mà nhìn chị tôi biết chị thích được nói chuyện thêm nữa, chắc lâu ngày mới có khách đến nhà chơi, mà tôi chỉ là khách qua đường, vì khung cảnh làng quê hữu tình nên thơ nên ghé chân lại một thoáng.

Tôi biết thêm đó là người em gái của chị, nhưng cô ấy lại khác hoàn toàn với chị là cô ấy không sinh được con dù đã chạy chữa rất nhiều. Điều mà tôi không ngờ là một phụ nữ đồng quê đông con như chị lại có thể nói được câu này, mà tôi rất nhớ nên mới có bài viết hôm nay:

- Em biết không, chị là đồng bằng màu mỡ phì nhiêu còn em chị lại là sa mạc khô cằn sỏi đá, mà người nào cũng đau khổ như nhau.

Có lẽ đây sẽ là bài viết ngắn nhất của tôi, vì câu chuyện của chị ấy, một người phụ nữ qua đường mà tôi chợt làm quen và được trò chuyện năm đó, chỉ đến đó mà thôi. Nhưng tôi lại rất thích câu nói đó của chị, cứ ngẫm nghĩ cuộc sống thật là trớ trêu, người thì quá nhiều người lại chẳng có.

Lúc đó tôi còn đi học, sau này khi đã đi làm rồi lấy chồng sinh con tôi được biết thêm nhiều trường hợp bị hiếm muộn hay vô sinh như vậy, mà càng ngày y học càng tiến bộ nên tôi nghĩ để chữa trị cũng không quá khó khan.

Chị ấy dùng từ sa mạc nên tôi chợt liên tưởng đến những gì cằn cỗi hoang sơ và xơ xác thiếu đi sự sống, nơi chỉ có những chú lạc đà trên đó và nước là tài sản quý hiếm cùng cực. Cũng giống như những phụ nữ không may mắn không thể có con như em gái của chị ấy, điều đó vô cùng quan trọng vì đứa con là cuộc sống là hạnh phúc của gia đình.

Nếu bầu trời trên cao còn bao la rộng lớn, nếu mặt đất dưới chân còn cát bỏng, thì cuộc sống sẽ còn nhiều những nỗi đau khác nhau. Có những nỗi đau không nói nên lời, có những nỗi đau làm thành những giọt nước mắt không nguôi chảy.

Sa mạc rất rất xa, đã có ai đến đó chưa, tôi thì chỉ được xem trên phim ảnh và ti vi. Nhưng sa mạc cũng có con người, họ đến để làm việc hay khám phá thiên nhiên, mà thiên nhiên là vô tận, và những điều kỳ bí trong thiên nhiên cũng là vô tận.

Tôi gần như ít đi đâu xa nên đã xem rồi cứ ước được đi đây đi đó. tôi muốn đến tận nơi xem sa mạc nóng bỏng và khô cứng như nào, mà điều đó là quá xa xôi xa vời với tôi. cả đất nước này tôi đã đi được bao nhiêu nơi bao nhiêu thành phố thì con số chỉ đếm được trên đầu ngón tay một hai ba gì đó, nhưng tôi lại thuộc được tên khá nhiều tỉnh thành, mà điều này thì dễ ợt. tôi nghĩ nhiều người còn thuộc được hết tất cả tên các tỉnh trong nước mình, như hồi đầu năm tôi đọc được một câu hỏi rất dễ và rất thú vị trên mạng.

Cả nước mình có bao nhiêu tỉnh có chữ bình, bạn hãy kể ra.

Tôi đọc một lèo, Thái Bình Ninh Bình Hòa Bình Bình Dương Bình Định Bình Phước.

Còn thiếu tình nào mọi người bổ sung giúp tôi nhé, cảm ơn mọi người.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hẹn Em Ở Tương Lai | Playlist Blog Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top