Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ranh giới, nơi con tim ta hòa cùng một nhịp

2021-10-22 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Ngày ngày làm việc không ngơi nghỉ, những giấc ngủ chập chờn chẳng yên, những bước chân vội vã vì họ sợ rằng dù chậm một giây thôi sẽ có một người nữa ra đi...

***

"Cố gắng hít thở..."

"Em chỉ có nhiệm vụ bây giờ là hít thở thôi... hít thở đi em..."

Lời nói của các bác sĩ vẫn y như thế, lặp đi lặp lại hai từ "hít thở", các bệnh nhân vẫn cố gắng nghe theo nhưng việc hít thở như bao con người thường đối với họ giờ sao khó khăn quá. Tiếng nhịp thở vẫn dồn dập và bất thường, chẳng ai biết được rằng họ sẽ gục bất kì lúc nào nếu không cố gắng hít thở. Những sợi dây chằng chịt quấn quanh những nạn nhân ấy không biết bằng cách nào đã trở thành những sợi dây đai siết chặt lấy trái tim của người thân họ! Trái tim ấy bị siết đến nỗi từng nhịp thở, từng tiếng nấc nghẹn ngào đối với họ cũng trở thành cơn đau chí mạng. Nhưng kì diệu làm sao những trái tim ấy lại vô cùng mạnh mẽ dù nó bị siết chặt bởi nỗi sợ hãi, nỗi đau thấu tận tâm can... Ở nơi bên trong họ mang một phép màu của tình yêu thương, niềm hy vọng, khát khao sự sống. Chúng như ăn sâu vào trong từng thớ thịt để nhắc nhở nhau rằng vẫn còn có cơ hội dù chỉ là một chút thôi.

"Tít tít tít..."

"Không được rồi, cần bình oxi ngay... nhanh lên."

Một bác sĩ gần như hét lên khi nhìn thấy bệnh nhân của mình đang vật vã chóng chọi giữa sự sống và cái chết. Nhịp thở gần như không còn... Sắc mặt bệnh nhân đã tái đi, bác sĩ vẫn không ngừng nghỉ làm hết sức mình nhưng rồi một tiếng bíp vang lên. Nó như xé nát tâm can của họ, sự sống của bệnh nhân đã vụt mất trong tay họ chỉ trong tích tắc. Hụt hẫng bao trùm lấy không gian xung quanh, những giọt nước mắt của những ''anh hùng" rơi trên đôi má, chỉ mới đây thôi mà một người đã phải bỏ mạng. Họ bất lực nhìn trân trân vào một không gian vô định, những người hùng mạnh mẽ của chúng ta đã rất cố gắng và mạnh mẽ lắm rồi. Một cuộc gọi gửi về nhà người thân bệnh nhân, cuộc gọi ấy tưởng chừng như bình thường nhưng lại thật tàn nhẫn biết bao. Người nhà của các bệnh nhân họ chẳng thể hay biết được người thân của họ chống chọi như thế nào, cái chết của người nhà như một nỗi đau vô cùng vô tận. Họ chỉ còn cách ôm đầu khóc như một đứa trẻ, ngay cả lần cuối gặp mặt cũng không có.

"Khi mà mình phải chấm dứt một chuyện nào đó, nó như một cái gì đó hụt hẫng trong con người mình vậy." - một bác sĩ nghẹn ngào chia sẻ.

Thời gian như chậm lại, từng giây từng phút dài như cả một thế kỷ khi nỗi đau ngoáy vào tận trong cốt cách, trong tâm hồn của những kẻ ở lại. Chẳng ai nói với ai một lời nào, cứ thế mà lặng yên.

Không có sự đau đớn nào bằng việc chứng kiến bệnh nhân của mình ra đi trước mặt và không thể làm gì được ngoài đứng nhìn của các y bác sĩ. Ngày ngày làm việc không ngơi nghỉ, những giấc ngủ chập chờn chẳng yên, những bước chân vội vã vì họ sợ rằng dù chậm một giây thôi sẽ có một người nữa ra đi...

"Chúng ta làm việc đang rất quá tải nhưng không có nghĩa là chúng ta bỏ bê người bệnh."

Hai từ "trách nhiệm" đặt nặng lên vai các y bác sĩ. Phải, họ không bao giờ bỏ bê bệnh nhân của họ, khi bệnh nhân tử vong nghĩa tử là nghĩa tận. Sự kiên cường trong họ là bất tận. Nỗi đau tạm gác lại và tiếp tục chiến đấu. Những người anh hùng thầm lặng, họ không có thời gian để than thở trách móc. Bao nhiêu con tim đang sôi sục đầy nhiệt huyết, niềm tin, hy vọng và cả nỗi đau hóa thành nguồn sức mạnh.

"Ranh giới giữa sự sống và cái chết thật quá mong manh, khiến mọi người cần sống tử tế và mạnh mẽ hơn."

Khoảng cách lớn nhất giữa sống và chết chỉ còn là hai chữ "niềm tin". Không một ai dám chắc rằng ngày mai liệu ta có còn trên cõi đời này. Ngày lại qua ngày, từng cơn đau giằng xé lấy cơ thể, nỗi sợ hãi bủa vây ngay cả việc nhìn thấy ánh mặt trời cũng trở nên xa xỉ. Dòng lệ tuôn trào không khỏi xót xa, giờ đây chỉ đành ngậm ngùi mà mong đợi từ phía xa xăm nơi phương trời khác. Nơi đó chính là nhà. Xa nhưng lại gần biết mấy, còn gì ngoài tình yêu cốt tận xương tủy. Dẫu cho sinh mệnh mong manh như hạt cát vẫn mong gió mang những năm tháng bình yên sẽ trở lại và cuốn trôi đi những đau thương mất mát.

Sự sống của các bệnh nhân chỉ được tính theo từng ngày, từng giờ, từng phút. Chẳng một ai biết chắc rằng thần chết có thể lấy đi mạng sống của họ bất kì lúc nào. Khi đứng dưới góc nhìn của họ, ta thấy hơi thở sao cứ mong manh quá, sự sợ hãi luôn bao trùm lấy thân thể, liệu ta sẽ có ngày để trở về với gia đình mình? Gia đình vẫn đang chờ ở đấy. Thời gian quá đỗi tàn nhẫn.

"Sự sống nảy sinh từ cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hy sinh, gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy." - nhà văn Nguyễn Khải

Đằng sau những sự hy sinh và cống hiến luôn hiện hữu những nụ cười và cả những giọt nước mắt chứa chan hạnh phúc, nồng đượm tình yêu thương. Mai này đây, khi nhìn lại những gì đã qua mới biết được thế nào là trân trọng.

 

"Người ở phương xa lòng ta như lửa đốt

Nhắm mắt lại chẳng mấy chốc rồi lại thôi

Chẳng một câu nói, chẳng một chút tin lành

Xa xăm nơi nào, linh hồn người quạnh hiu

 

Mạnh mẽ lên người ơi, nơi này vẫn đợi

Nhịp thở vẫn còn lòng ta vẫn còn mong

Mong những tháng ngày bình yên sẽ lại đến

Nắm tay nhau ta cùng bước qua ranh giới

 

Để những đau thương ở lại và mỉm cười

Mai này đây ta sẽ vượt qua thôi."

 

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top