Phát thanh xúc cảm của bạn !

Pháo hoa

2022-11-15 01:25

Tác giả: Tiny


blogradio.vn - Tôi quàng tay qua cổ anh, khẽ ghì chặt anh vào sát bên mình, áp môi vào môi anh. Nụ hôn đầu đời của cô gái trẻ đã diễn ra như thế.

***

Có những tình yêu, giống như pháo hoa, đột nhiên bùng cháy. Nhưng sau khoảnh khắc rực rỡ ngắn ngủi, cuối cùng hóa thành tro bụi.

Mùa hè năm ấy, bước chân khỏi ngưỡng cửa đại học, cũng là lúc tôi được gọi đi làm. Đó là một chi nhánh ngân hàng tư nhân khá có tiếng trong tỉnh.

Thời gian đầu, mọi việc diễn ra khá đơn giản với một cô gái thành phố như tôi. Nhờ các mối quan hệ vốn có, tôi dễ dàng hoàn thành công việc theo deadline được giao. Công việc xuôi chèo mát mái đến không ngờ.

Một ngày mát trời, sếp tổng dẫn vào phòng làm việc một người mới đến.

"Giới thiệu với anh chị em, đây là trưởng phòng mới của mọi người - anh Gia Khiêm. Anh Khiêm đây đã từng là x...y...z". Chẳng nhớ sếp lớn đã nói gì, bỏ ngang mớ hồ sơ dang dở, tôi ngước mắt nhìn lên: "Ooh, một người đàn ông điển trai" - tôi nghĩ thầm.

Khiêm hơn chúng tôi bốn tuổi, có vóc dáng cân đối và khuôn mặt của một người từng trải. Từ ngày có trưởng phòng mới, công việc trở nên bận rộn hơn.

Một ngày làm việc tám tiếng thì có đến sáu bảy tiếng anh ở bên cạnh tôi. Là người có kinh nghiệm dày dặn trong công việc, anh chỉ dạy cho tôi - kẻ chân ướt chân ráo vào nghề, từng li từng tí. Anh bảo đây là nghề nguy hiểm, dễ bị lừa gạt, chỉ cần bỏ qua một chi tiết dù nhỏ cũng có thể gây hậu quả nghiêm trọng, không cẩn thận là đi bóc lịch như chơi. Nghe đến tù tội là tôi xanh mặt, không dám ý kiến gì, răm rắp nghe lời anh.

Mỗi lần đi gặp khách hàng, anh đều đi trực tiếp cùng tôi để chỉ dạy tôi cách làm việc, và cũng là để anh nắm được khách hàng mỗi khi tôi trình lên khi phải đưa ra quyết định phê duyệt.

Chặng đường đi gặp khách hàng là một quãng đường dài và phong phú mà chỉ người trong nghề mới hiểu được.

Anh và tôi, một người đàn ông từng trải và một cô gái non nớt, ngày ngày đèo nhau trên xe máy vi vu khắp hang cùng ngõ hẻm của thành phố dù mưa hay nắng. Lúc thì tới nhà khách hàng, lúc lại hẹn hò ở quán cà phê nào đó cũng là để gặp khách hàng. Ngồi sau xe anh, nhìn tấm lưng rộng lớn và vững chãi của anh mà thấy bình yên đến lạ. Trái tim non nớt của cô bé ấy đã rung động từ lúc nào không hay.

Ngày ấy, một ngày trời động, tôi cùng anh đi gặp khách hàng VIP ở ngoại ô thành phố. Khách hàng sống trong trang trại riêng rộng hơn 10.000m2 với khuôn viên nhà vườn đước thiết kế khá lãng mạn theo phong cách nước ngoài. Chúng tôi đi tham quan khắp trang trại, đến vườn hồng, anh bỗng nhiên ngắt 1 cành hoa hồng màu vàng dúi vào tay tôi. Dù biết anh chẳng có ý gì nhưng con tim tôi rạo rực hẳn lên, đập nhanh như muốn nhảy xổ khỏi lồng ngực, hai má đỏ ửng.

"Em sốt à?" - Anh hỏi, lấy tay sờ lên trán tôi rồi so trán anh - "Trời, sao lại nóng thế này?"

Tay anh vừa chạm lên người đã khiến tôi càng thêm xúc động, trái tim phản chủ đập nhanh như muốn thoát ra khỏi lồng ngực, đầu óc trở nên quay cuồng rồi chẳng còn biết gì nữa.

Tỉnh dậy khi trời đã tối đen, nhìn đồng hồ đã gần 9h đêm khiến tôi hốt hoảng vùng dậy. Anh đang ngồi trò chuyện với khách hàng, cười nói rôm rả, nhìn thấy tôi lếch thếch đi ra anh vội vã đứng dậy đỡ ngồi vào bàn. Chị khách kêu người giúp việc lấy cho tôi 1 bát cháo thơm nức. Bụng đói meo mà lại ngại, nên ban đầu tôi chỉ dám ăn nhỏ nhẹ từng thìa, từng thìa, rồi vèo cái xơi hết tô cháo chẳng nể nang gì nữa.

"Trời sắp mưa rồi, hai anh em ở lại đây rồi mai hẵng về. Hay để chị kêu tài xế đưa về nhé." - Chị khách mở lời.

Anh nhất quyết từ chối khéo rồi chào vội còn về khỏi khuya.

Tôi nhớ có lần anh nói công việc có nguyên tắc của nó, nhất là với nghề này thì nhất quyết không được để mang ơn với khách hàng.

Biết vậy, dù đầu còn ong ong nhưng tôi vẫn lẽo đẽo theo anh đi xe máy về.

Tôi biết bệnh của mình, hễ động trời là đầu đau như búa bổ, xương cốt thì đau mỏi như người già. Bố mẹ bảo do tôi lười vận động nên sức đề kháng yếu. Ngày hôm ấy, tôi mệt từ đầu ngày nhưng do muốn được ở bên anh nên gắng đi theo, một phần cũng vì tò mò muốn xem trang trại của khách.

Đi được nửa đường thì trời đổ mưa lớn. Anh dừng bên đường để mở cốp lấy áo mưa, khẽ rú lên rồi tiếng rồi nhìn tôi đầy ái ngại: "Làm sao giờ. Anh nhớ là bỏ vào rồi!". Đầu tôi đau như búa bổ vì cơn sốt lúc chiều, tóc tai ướt sũng nước mưa. Anh nhìn tôi đầy ái ngại, tặc lưỡi dìu tôi vào bến chờ xe buýt gần đó trú mưa. Cơn sốt khiến tôi cứ mơ mơ hồ hồ. Trong cơn mơ ấy, tôi thấy anh lấy khăn giấy cẩn thận lau từng giọt nước mưa trên mặt cho tôi, mùi mồ hôi của anh phảng phất khiến tôi mê đắm, trái tim đập liên hồi.

Tôi quàng tay qua cổ anh, khẽ ghì chặt anh vào sát bên mình, áp môi vào môi anh. Nụ hôn đầu đời của cô gái trẻ đã diễn ra như thế. Tôi chẳng biết hôn thế nào, chỉ biết ghì chặt môi mình vào môi anh và tận hưởng sự đê mê của nó trong cơn mê sảng. Tôi nhớ, anh khẽ đẩy tôi ra nhưng càng đẩy tôi càng ghì chặt anh hơn. Anh thất thần một lúc rồi bỗng ôm chặt tôi vào lòng. Chúng tôi hôn nhau say đắm giữa đêm mưa gió ấy.

Sự khao khát kìm nén bao lâu, sự run rẩy khi lần đầu chạm môi vào người đàn ông ấy đúng là bao năm vẫn không thể xóa mờ.

Tỉnh dậy khi trời tờ mờ sáng, đầu nặng như chì khiến tôi chếnh choáng mãi mới ra khỏi giường, mọi thứ cứ xoay mòng mòng trước mặt. Theo thói quen thường ngày, tôi đi thẳng vào nhà vệ sinh. "Bốp!" - Va thẳng vào bức tường trước mặt khiến tôi ngã nhào xuống đất.

Trước mắt tôi là bức hình cưới của ai đó. Chợt bừng tỉnh khỏi cơn mê, tôi lấy tay dụi dụi, mở to mắt nhìn xung quanh.

"Đây không phải nhà mình. Ôi trời!". Tôi như khuỵu ngã xuống sàn nhà, bức hình cưới của anh và cô gái khác. Tôi mường tượng ra ánh mắt chị nhìn tôi đầy khinh bỉ. Trời ơi! Tôi đã làm gì thế này!

Lê những bước chân nặng trĩu ra phòng khách, mùi thơm của thức ăn xộc vào mũi khiến bụng tôi sôi lên. Đảo mắt nhìn một vòng xung quanh căn hộ, tôi tặc lưỡi ngao ngán: "Mình thua xa chị ấy về cả guu thẩm mỹ đến nhan sắc!"

Anh bưng hai đĩa trứng ốp đặt trên bàn, ra hiệu cho tôi lại.

"Hôm qua em cứ mê man mãi anh không hỏi nhà được, điện thoại thì khóa mà hỏi mấy đứa trong phòng thì cũng chỉ biết e ở khu đó chứ không biết chính xác ở đâu. Nên…"

"Nên anh đưa e về nhà anh hở?" - tôi bình thản nói.

"Uhm. Còn chuyện tối hôm qua…"

"Tối qua đâu có chuyện gì. Phải không anh?"

Tôi cắt ngang lời anh lần nữa, nhoẻn miệng cười rõ tươi. Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trái tim tôi đau như ai xé vào. Tôi không muốn biết thêm điều gì nữa. Chẳng muốn dẫm sâu hơn vào vũng bùn mà mình lỡ va phải, càng không muốn biết suy nghĩ của anh về tôi. Tôi sợ. Sợ rằng nếu dẫm quá sâu tôi sẽ đánh mất chính mình.

Những ngày sau đó, tôi cố điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cắt giảm tối đa thời gian ở gần anh. Cô bé ngày xưa suốt ngày lẽo đẽo theo anh cười nói luyên thuyên giờ chỉ cúi gằm mặt vào đống hồ sơ, chẳng nói chẳng rằng cứ lầm lũi đi đi về về và né anh mọi lúc. Tôi chẳng ngờ rằng, việc mình cố gắng rời xa anh lại càng kéo anh đến gần hơn.

Tôi là loại con gái mà dù có bị xé nát trái tim thì khi gặp nhau vẫn có thể nở một nụ cười tươi rói. Và chính những nụ cười giả lả ấy đã khiến anh bực tức.

"Em cho anh một tia hi vọng. Rồi em tạt nước dập tắt nó. Em là loại người gì thế!". Anh gào lên, lấy hai tay đẩy tôi sát vào tường.

"Anh điên rồi!". Không dám nhìn vào mắt anh, tôi cố vùng ra khỏi đôi tay rắn chắc đang rào hai bên người.

"Em thích anh mà. Sao tránh anh. Nhìn thẳng vào mắt anh đi!" - Anh gằn giọng, tay vòng ra sau người đẩy tôi về phía mình, siết chặt vào lòng. Anh hạ giọng, thều thào bên tai: "Mình gạt hết tất cả và quen nhau đi em".

Tôi sà vào người anh, hơi ấm của anh phả vào người tôi pha lẫn với mùi nước hoa quen thuộc khiến lòng tôi xao xuyến. Khoảnh khắc này tôi đã ao ước biết bao lâu. Đã cầu mong mấy trăm lần được yêu anh và ôm anh như thế. Anh áp môi mình vào môi tôi, đôi môi anh nóng ấm như chính con người anh. Chúng tôi hôn nhau say đắm quên hết mọi sự đời. Tôi chìm đắm trong sự hạnh phúc ngắn ủi ấy, chỉ cầu mong thời gian dừng lại.

Hình ảnh về bức ảnh cưới của anh hiện ra trong đầu tôi. "Không được!" - Như 1 dòng điện xoẹt qua đầu, tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê, dùng hết sức lực đẩy anh ra.

"Anh đã có gia đình. Có vợ có con rồi. Em xin anh, chúng ta đừng lấn sâu vào nữa!"

"Anh sẽ..." tôi lấy tay chạm vào môi anh không để anh nói tiếp.

"Những gì anh cảm nhận được ở em hôm nay, những năm trước chị ấy cũng đã từng cho anh như thế. Có chăng, em chỉ hơn chị ấy ở chỗ trẻ hơn. Rồi sau này khi em già đi chẳng lẽ anh lại tìm người khác! Chúng ta nên dừng lại ở đây anh à. Đừng làm mọi người phải chịu tổn thương vì sự ích kỷ của bản thân"

Anh lặng thinh, buông tay khỏi người tôi, ánh mắt trở nên đờ đẫn. Anh khẽ bảo tôi đi rồi tựa mình vào thành lan can hút thuốc 1 mình. Làn khói thuốc phả ra khiến anh mờ dần đi trong mắt tôi.

Trời mưa lớn, sấm đánh đì đùng bên tai, nước mưa cứ thế dội thẳng vào người ướt đẫm. Lạnh tê tái. Nhưng cái lạnh nào có thể làm nguội đi con tim đang thổn thức bên trong. Hết thật rồi. Phải buông tay ra rồi. Mà sao trong lòng lại cay đắng thế này!

© Tiny - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình | Radio Tình Yêu

Tiny

trầm tư

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top