Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ở phố thị hay về với quê hương

2024-11-12 16:10

Tác giả:


blogradio.vn - Và một ngày tôi ngồi suy nghĩ lại thật nghiêm túc, khi ấy 22 tuổi tôi còn quá trẻ, không lẽ mình lại chọn cuộc sống an toàn và kinh tế gia đinh thì sao? Tôi quyết định cho mình một cơ hội để thử sức.

***

Năm 18 tuổi, ở cái tuổi mơ mộng và nhiều hoài bão, khi còn được bao bọc bởi vòng tay yêu thương của gia đình. Khi ấy, tôi như một chú chim đã đủ lớn, muốn dang rộng đôi cánh của mình để bay ra khỏi tổ ấm nhỏ bé để khám phá những vùng trời rộng lớn ở ngoài kia. Đối với một cô bé lớn lên từ một vùng quê miền Trung như tôi, thì Sài Gòn là vùng đất hứa, nơi ấy chứa cả tương lai tươi đẹp của tôi. Ba mẹ tôi đã từng lo sợ, sợ đứa con gái bé bòng một đứa nhút nhát, mềm yếu nhất nhà ra ngoài đời vô với cuộc sống phố thị. với bao cám dỗ kia rồi con có thích nghi được không. Ngày ấy, trước cái hôm tôi đi học ba dặn đủ điều: Con là đứa ba lo nhất, nhưng con đường là con chọn ba tin con gái mình sẽ làm được, mệt quá thì về nhà nghe con.

Sài Gòn hoa lệ lắm bạn ạ, hào nhoáng khiến một đứa con gái như tôi phải ngợp, nhưng rồi tôi dần thích nghi với cuộc sống ở đây. Những năm tháng sinh viên tôi rong ruổi khắp các quận ở Sài Gòn làm đủ nghề để được đi học. Ở đây với cuộc sống hối hả, mà ai ai cũng phải hối hả vì cuộc sống mưu sinh, và lớp trẻ như chúng tôi nếu chỉ đứng một chỗ thì sẽ thụt lùi. Và rồi khi ra trường, năm dịch Covid tôi trở về quê, lại muốn ở đây về với cuộc sống yên bình với những bữa cơm quê đạm bạc nhưng đầy yêu thương của bố mẹ. Tôi xin làm việc văn phòng ở một công ty ở quê với mức thu nhập thấp, nhưng bù lại sáng tôi được thức dậy với tiếng kêu dậy của mẹ, sáng sớm được chạy trên cánh đồng quê hương thân thuộc, chiều làm về được đi dạo một dòng bờ biên (công ty tôi gần biển). Cảm giác thoài mái lắm ạ. Nhưng rồi một ngày, mẹ tôi sức khỏe yếu dần không đi làm được, em tôi lại bắt đầu chuẩn bị vào đại học, sức nặng cơm áo lại nặng nề với người làm chị cả như tôi. Và một ngày tôi ngồi suy nghĩ lại thật nghiêm túc, khi ấy 22 tuổi tôi còn quá trẻ, không lẽ mình lại chọn cuộc sống an toàn và kinh tế gia đinh thì sao? Tôi quyết định cho mình một cơ hội để thử sức.

Tôi nói chuyện với ba mẹ, mẹ tôi thì buồn, nhưng ba tôi lại một lần nữa ủng hộ  con lớn rồi nghĩ kỹ nha con, dù thế nào ba mẹ luôn ủng hộ con. Tôi trở lại thành phố bt đầu với cuộc sống vội vã, với những ngày nghẹt thở nhưng không dám gọi về nhà, vi sợ nơi ấy lại có người ngủ không được. Và vì đây là con đường tôi chọn... Hằng ngày 8 tiếng tôi phải giải quyết hàng trăm thứ việc, và sự tranh đua chốn công sở. Tôi không trách ai vì tôi hiểu ai đi xa xứ cũng vì chén cơm manh áo của mình, nhưng nhiều lúc sự hơn thua nhau làm tôi áp lực nặng nề. Đúng một điều rằng ở đây tôi có một mức thu nhập cao hơn ở quê và dễ dàng phát triển hơn, giúp tôi trưởng thành hơn và trở thành một đứa con gái mạnh mẽ.

Bây giờ, ở cái tuổi trẻ cũng chẳng chẳng còn trẻ nữa, khi bạn bè đã muốn ổn định và khi đôi chân đã bắt đầu mỏi tôi lại thèm một chốn yên bình gọi là nhà. Nhiều suy ghĩ trong đầu tôi lại hiện lên, đã đến lúc về chưa? Và về quê mình sẽ làm gì?

© Tác giả ẩn danh - blogradio. vn

Mời xem thêm chương trình:

Đâu Ai Muốn Chọn Đau Thương | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

back to top