Phát thanh xúc cảm của bạn !

"Ở lại hay ra đi" với tôi đều khó quyết định

2010-01-29 11:59

Tác giả:


 

Blog Việt
  • 7.45pm 12/16/2009
 
Bật tivi, thấy báo thời tiết đêm nay và ngày mai trời trở lạnh, đây là đợt rét đậm thứ hai trong mùa đông này, chợt lo quá! Với tay lấy cái điện thoại cảm ứng để trên bàn gọi cho anh. Từng tiếng chuông điện thoại vang lên sao dài thế? Chỉ thấy máy hiện lên dòng chữ No answer. Gọi lại lần nữa, tút...tút...vài cái lại hiện lên trạng thái "Busy". Tự an ủi mình, chắc anh bận làm việc rồi. Nghĩ thế mà sao lòng vẫn mênh mang buồn rười rượi. Ừ mà có phải một lần đâu...?
Cuộn mình trong chăn, cố nhắm mắt ngủ sớm để không phải suy nghĩ gì nhiều nữa, mà sao khó thế? Từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi lã chã, ướt cả cái lưng con chuột Mickey mà mình vẫn gối. Ngoài kia, gió vẫn thổi, tiếng kính va vào nhau liên hồi. Đêm đã vào khuya, nghe thấy cả tiếng từng chiếc lá khô giòn tan cuộn tròn trong gió. Gió leo trèo xao xác những hàng cây. Gió có nghe thấy từng tiếng thở dài rất khẽ không? Chắc bây giờ ở nơi ấy, anh đang lạnh lắm! Chỉ mong sao gió đừng vô tình nữa, đừng thổi nhiều, anh dễ ốm lắm đấy, gió biết không?
  •  8.30am 12/17/2009

Chọn cho mình một góc hơi khuất nơi quán cafe bé nhỏ, tự gọi cho mình một ly cafe đen nóng không đường, không sữa, thấy sao tự nhiên mình lạc lõng, cô đơn quá! Cũng đúng thôi. Có ai như mình đâu? Ai người ta ngồi đây cũng đều có đôi cả. Nhìn qua cửa kính, bầu trời xám xịt, ảm đạm. Một ngày không tên, buồn đến mức, hà một hơi thật mạnh, cảm tưởng như nỗi buồn đọng lại như làn khói, lơ lửng trong không khí. Giai điệu của bài "Without you" từ chiếc loa cũ kĩ của quán phát ra, miên man.

Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết cung cấp

 I can’t live
If living is without you
I can’t live
I can’t give anymore
I can’t live
If living is without you
I can’t live
I can’t give anymore

I can’t live
If living is without you
I can’t live
I can’t give anymore

{No, no, no}
I can’t live.
Từng giọt cafe rơi chậm xuống đáy cốc. Tôi không thích uống cafe, mà nếu có uống cũng chỉ mỗi cafe Cappuccino. Hôm nay là một ngày khác lạ trong chuỗi ngày hạnh phúc trước đây của tôi khi có anh, bởi thế tôi muốn lí trí mình thật tỉnh táo để mà suy ngẫm. Tình yêu đôi khi cũng giống nhu tách cafe tôi đang cầm trên tay. Ai cũng muốn thưởng thức nó khi còn nóng, nhưng để giữ cho ly cafe ấy không nguội thật không dễ chút nào!

Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết cung cấp

 
Anh nói tôi còn trẻ con quá, sợ sau này lấy nhau, tính tôi vẫn chưa ổn định thì lại khổ ra. Có lẽ tôi đã sai! Tôi yêu nhiều và cũng được yêu rất nhiều, chính điều đó đã khiến anh do dự khi xác định lâu dài với tôi. Có quá nhiều người yêu với tôi bây giờ hóa ra lại là nỗi khổ? Nhưng tại sao anh không hiểu chứ? Rằng tôi yêu anh rất nhiều - đó là sự thật. Tại sao lúc nào anh cũng muốn tôi phải làm thế này, phải làm thế kia mà không hiểu rằng tôi vẫn chỉ là một con bé 20 tuổi đầu đang còn quá lạ lẫm với cuộc đời, còn anh thì đã ngoài 30 lâu rồi, anh đã có sự trải nghiệm chín chắn cho chính mình? Có ai mua bútchì mà không mua kèm cục tẩy đâu hả anh? Tại sao đến lúc tôi đang tập dần để thay đổi, để thích nghi với cuộc sống khi có anh thì anh lại hờ hững, lại không ở cạnh tôi? Anh không hiểu rằng trái tim tôi đa cảm, yếu đuối và dễ tổn thương đến nhưòng nào sao? Anh có biết những lúc ốm đến muốn chết đi cho đỡ đau, muốn nghe một lời nói an ủi từ phía anh, dù ngắn ngủi thôi nhưng với tôi cũng là quá đủ, vậy mà...cũng không có nốt. Anh nói rằng anh bận lắm. Tôi biết với vị trí như anh ở Viettel sẽ là rất bận, nhưng thử hỏi một giám đóc công ty xây dựng có bận không anh? Tôi đọc được cả sự xót xa trong ánh mắt của T khi anh cố nán lại giữa tối mùa đông, hạ thấp cửa kính ôtô xuống, ánh mắt anh vẫn không thôi dõi lên ban công phòng tôi. Tôi không muốn so sánh bởi bất cứ sự so sánh nào trong tình yêu cũng là không nên và khập khiễng. Nhưng anh có biết, chính sự không quan tâm, lạnh lùng của anh đã đẩy khoảng cách giữa tôi và anh thêm dài ra, sâu hơn...?

Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết cung cấp

 
  • 3.00pm cùng ngày.
Đã lâu rồi tôi không xuống biển dù từ nhà tôi xuống đây chỉ mất 15 phút đi. Sầm Sơn vào mùa đông biển vắng người. Tôi bó gối ngồi trên bãi cát nhìn ra biển, nơi có từng con sóng nối tiếp nhau xô vào bờ. Chặn hết toàn bộ cuộc gọi, tôi muốn mình thật yên tĩnh.
 
"Ở lại hay ra đi" lúc này đối với tôi đều rất khó quyết định như nhau! Nếu ở lại, tôi sẽ rơi vào lối mòn cũ kĩ trong tình yêu của tôi và anh, rồi tôi sẽ trở lại như tôi ngày hôm qua và những ngày trước đó nữa. Đau khổ! Khóc lóc!...Còn nếu ra đi? Rôi sẽ vẫn đau! Vẫn buồn lắm! Cảm tưởng như mình đang mất đi một cái gì đó rất quan trọng đối với mình.
Tìm được một cành củi nhỏ trên cát, tôi quyết định viết hết tất cả những buồn phiền của mình lên cát, thật nhanh, thật mạnh. Viết xong, cảm thấy như mình đã trút đi được một cái gì đó nặng trĩu, đang đè nặng trong lòng, chưa kịp nhìn lại thì một con sóng từ xa đã ập đến cuốn trôi tất cả chỉ để lại một ít bọt biển sủi trên cát. Chợt nghĩ. Mỗi ngày trôi qua là một ngày mới, tại sao mình không dám đứng dậy sau mỗi đổ vỡ, không dám gạt bỏ tất cả những cái không vui đi để mà học cách biết sống tốt hơn, biết tha thứ và mỉm cười thật nhiều? Đời người quá ngắn ngủi chẳng mấy chốc là hết sao không để dành thời gian để làm những viẹc có ý nghĩa cho mình và cho người khác hơn là chỉ biết than thân trách phận, than thở cho những xui xẻo không may đến với mình? Tại sao lại phải đợi đến lúc cận kề cái chết mới hiểu ra ý nghĩa của cuộc sống?
"Không có gì là bế tắc hay tuyệt vọng cả - kết thúc hay khởi đầu là do chính bạn".

Ảnh minh hoa: Raysoda

 
Há miệng hét một tiếng thật to: "A...A...a..." tôi như chợt bừng tỉnh và mỉm cười thật tươi để lộ một chiếc răng khểnh xinh xắn. Chạy loanh qoanh thu dọn những rác rưởi vương trên cát cho vào một cái túi bóng bẩn cũng nhặt được trên biển để mang đi vứt, tôi thấy mình vui kì lạ. Hì!... Ít ra mình cũng đang làm một việc có ích nè,là góp phần giữ gìn môi trường biển trong sạch.
Mở khóa chặn cuộc gọi lập tức nhận ngay một cuộc gọi hiện lên một dãy số toàn 888...trên màn hình, là của T, chưa kịp alô đã bị mắng ngay: "Em đang làm gì đó mà anh gọi mấy tiếng rồi không được? Em đang ở đâu nói nhanh lên anh đến đón?...Hả? Em đang ốm sao lại xuống biển? Không nghe lời anh gì cả. Thôi, ở nguyên đó anh lái xe xuống đón em về"."- Anh à!". "- Sao em nói đi?". "- Em muốn ra đi. Từ nay anh đừng bao gìơ gọi cho em nữa. Anh đã có gia đình rồi, còn em cũng mới có người yêu rồi, em không muốn làm anh ấy buồn nữa. Chào anh." Nói xong nó bỗng thấy lòng mình thanh thản lạ.

Ảnh minh hoạ: Tác giả bài viết cung cấp

 
  "Em vẫn sống như bao người đã sống
                Em vẫn cười dù biết mãi mất nhau..."
  • Gửi từ emailyến lê - julietphuongdong.02

Chia sẻ của bạn đọc:

chào bạn, mình nghĩ tuổi bạn với mình cũng xấp xỉ nhau nhỉ. đúng là ở tuổi này suy nghĩ của mình còn trẻ con thật bởi vì từ nhỏ sống với gia đình lớn lên 1 chút thì đi học vẫn được sự bao bọc che chở của bố mẹ. làm sao mà có thể người lớn được như anh ấy chứ, người đàn ông đã ngoài 30 tuổi.
Tuy nhiên như vậy không đồng nghĩa với việc là bạn phải tìm mọi cách quên anh ấy, mà tôi nghĩ bạn nên đối diện thì thực tế hơn. tôi cũng đã từng như bạn, nhưng tôi không chọn cách ra đi mà chọn cách ở lại đối diện với anh ấy. để mạo hiểm với lòng mình xem sức chịu đựng của mình là bao nhiêu. Tôi đã phải tự an ủi, phải động viên mình rất nhiều "hãy là chính mình, họ không dành cho mình. Nên sống với cuộc sống hiện tại vì còn nhiều người đang mong chờ mình lắm"
Chúc bạn thành công, hãy vững tin mà đối mặt bạn ah.

,
gau de thuong, vinh phuc, gửi lúc 19/01/2010 07:59:12

 

Blog Viet khong biet tu luc nao da tro thanh nguoi ban dong cam cua toi. Thong thuong nguoi ta buon vi mot dieu gi do nguoi ta se nho rat lau. Toi gap duoc trong cau chuyen cua ban mot hinh bong cua toi. Nhung ban manh me, cam dam lam, con toi yeu duoi, mong manh nhu mot chiec la heo. Toi da xa anh den nay da 4 thang 13 ngay. Toi tinh duoc tung ngay nhu vay boi vi ngay am dam anh noi loi chia tay toi la ngay mung 5 thang 9_ Ngay dau tien cua nam hoc moi toi buoc toi truong voi guong mat xam xit va doi mat sung mong vi khoc ca dem. Toi khong hieu va se khong bao gio biet vi sao anh chia tay toi? Chung toi_ mot co giao day Ngu van va mot thay giao day Toan. A la giao vien o truong cap 3 cu cua toi, ngay nao di lam toi cung di qua do, cung phai am anh, suy nghi, dan vat? Neu ai do doc bai viet nay va da tung gap toi o dau do, da tung duoc noi chuyen voi toi ban se thay duoc toi la mot co be nhu the nao? Toi khong biet khi ban quyet dinh ra di ban co phai song nhung thang ngay co don den tai te trong long? Su co don thi nhieu vo ke nhung muc do ton thuong sau khi tinh yeu tan vo thi that la khung khiep! Toi cam thay so hai, co minh lai truoc tinh yeu. Moi co may thang truoc day toi con biet buon, biet khoc gio day toi khac nhieu qua. Toi khong khoc, it buon nhung toi khong biet toi da tim lai duoc chinh toi vo tu hon nhien ngay truoc hay la su dau kho da giet chet cam giac, tinh yeu trong toi. Gio day sau anh, cu co ai den gan toi, muon quan tam toi toi, toi lai nghi ho giong anh. Giong anh vi hinh nhu ho cung thuc dung khi tim den toi? Va mot ngay kia cungs e phu phang nhu anh bo lai toi? Ban noi dung! Chung ta khong the o ben nhung con nguoi ich ki nhu anh duoc. Anh yeu ban than anh qua! Tam bang Thac si voi anh la quan trong, quan trong hon mot nguoi con gai, quan trong toi muc san sang lam ton thuong mot nguoi yeu thuong! Anh khong bao gio biet duoc vi su ton thuong vo han ma anh da tang cho toi, toi da phai tu dung len nhu the nao? That nuc cuoi khi toi cam on nguoi lam toi dau kho. Nhung do la su that. Su ton thuong lam toi manh me va nhan ra duoc gia tri thuc cua minh hon. Cam on su dung cam cua ban de toi hoc tap. Phai manh me len ban nhe! Va nhung ai da va dang giong nhu ban, nhu toi: Hay giong la chinh minh va : Chien thang vi dai nhat cua cung ta la chien thang chinh ban than minh!

,
muadongtrang1286@yahoo.com, Bac Giang, gửi lúc 18/01/2010 09:09:14

 

Thực ra, khi viết bài viết này, mình chỉ định viết để an ủi, động viên bản thân mình là chính. Hôm nay đọc những dòng phản hồi của mọi người, mình thấy ấm áp hơn hẳn và đồng cảm hơn với ai đang trải qua cảm giác giống mình! Cảm ơn mọi người nhiều lắm vì đã giúp mình có thêm sức mạnh để vượt qua.

,
Hoàng Yến, Tp.Thanh Hóa, gửi lúc 17/01/2010 11:15:01

 

Chị àh, em cũng đã từng phân vân như chị nhưng rùi em cũng có đủ can đảm để làm điều đó. Nhưng ko phải là người ta nói rời xa em mà chính là em nói. Vì em ko chịu nổi sự vô tâm, ích kỷ người ta dành cho mình. Chị đừng buồn nha! Dũng cảm lên chị. Mọi chuyện sẽ qua và hạnh phúc sẽ đến với chị.

,
NTĐ, Hải Dương, gửi lúc 16/01/2010 20:23:05

 

Đồng cảm... mình cũng còn quá trẻ con so với người ta, 8 tuổi- cả 1 khoảng cách về cảm nhận. Và người đó cũng quá bận rộn,ko hiểu bao h người ta mới quay lại để nhận ra có còn mình bên cạnh hay ko nữa...

,
ht, hcm, gửi lúc 15/01/2010 20:50:01
 

Ra đi hay ở lại thật khó với mình, mình không có đủ can đảm để xa anh, dù sự lạnh lùng, hờ hững anh dành cho mình suốt mấy tháng nay, mình thật sự bế tắc!

,
kn, phú thọ, gửi lúc 14/01/2010 20:46:09

 

Đồng cảm nhiều .... nhưng thấy chị thật dũng cảm . Khi rời xa một người dzù biết mình có thể ở lại , có thể là một ngóc ngách nhỏ trong trái tim người đó . Còn em , dzù chỉ là một cơ hội , một lần nắm bắt , sẽ vớ lấy ngay dù biết bản thân sẽ tổn thương rất nhiều . Rồi hạnh phúc sẽ đến với chị , em tin là thế . Mãi hạnh phúc nghen chị .

,
Hồ Trần Bảo Yến , Quảng Nam , gửi lúc 14/01/2010 17:12:54

 

Bạn biết không? Tôi cũng đang phân vân như bạn vậy, ra đi hay ở lại với tôi đều cảm thấy mình đau đớn, tôi không biết liệu khi xa anh ấy tôi có cảm thấy thanh thản không nhưng nếu cứ tiếp tục tôi sẽ lại ở trong vòng quay luẫn quẫn của sự đau khổ. Tôi ước mình có thể làm được như bạn, bao nhiêu lần hạ quyết tâm sẽ từ bỏ nhưng đều thất bại, tôi thấy chán chường và mệt mõi khi theo đuổi một mục tiêu trong vô vọng. Anh ấy của tôi không nói lý do khi rời xa tôi như người ấy của bạn, chỉ âm thầm ra đi và khóc khi tôi hỏi lý do. Không quan tâm tôi như lúc còn yêu nhau nhưng lúc nào tôi cần anh ấy lại luôn bên cạnh, không còn những lời yêu thương nồng nàn nhưng vẫn dõi theo và muốn tôi sống mạnh mẽ. Anh làm cho tôi không muốn rời xa anh nhưng lại không muốn níu giử tôi. Tôi phải làm thế nào đây...? Bạn ah! Bạn đã rất giỏi khi quyết định ra đi như vậy đấy, hãy biết nắm giử hạnh phúc của mình bạn nha. Chúc bạn luôn luôn gặp nhiều điều may mắn trong cuộc sống.

,
Quỳnh, TP. HCM, gửi lúc 14/01/2010 11:38:43

 

"Không có gì là bế tắc hay tuyệt vọng cả - kết thúc hay khởi đầu là do chính bạn".Chuyện tình yêu ấy mà, biết đâu nó sẽ đẹp hơn khi bạn chưa nói.

,
hoatulip_usd89, Long an, gửi lúc 14/01/2010 10:00:25

 

Mỗi ngày trôi qua là một ngày mới, tại sao mình không dám đứng dậy sau mỗi đổ vỡ, không dám gạt bỏ tất cả những cái không vui đi để mà học cách biết sống tốt hơn, biết tha thứ và mỉm cười thật nhiều? Đời người quá ngắn ngủi chẳng mấy chốc là hết sao không để dành thời gian để làm những việc có ý nghĩa cho mình và cho người khác hơn là chỉ biết than thân trách phận, than thở cho những xui xẻo không may đến với mình?

,
Đỗ Phương, NĐ, gửi lúc 14/01/2010 09:28:14

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top