Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nước Đức trong tôi là… (Phần 1/2)

2022-03-19 01:20

Tác giả: Bordeaux Red


blogradio.vn - Lanh lảnh chuông xe đạp, tiếng con tàu ù ù lầm lũi rời sân ga, có thoảng chăng tiếng nụ hôn trao vội nơi góc tường của một đôi tình nhân cố níu cho nhau chút sau cùng của ly biệt. Và lành lạnh. Chút xíu thôi. Đủ để khách phương xa kéo gần thêm đôi tà áo.

***

Những dòng cảm xúc bất chợt len lỏi vào lòng, ấm sực vào tim và tuôn trào thành những dòng chữ nguệch ngoạc chảy tràn trên trang giấy nhỏ, một ngày nào đó, trời hơi lành lạnh và nắng đã hơi nhạt màu, trên một chuyến tàu lắc lư chòng chành nơi nước Đức xa xôi và bí ẩn, nơi nước Đức cổ kính và trầm mặc, vùng đất đã sinh ra người đàn ông mà tôi yêu hơn cả bản thân mình. Quê hương thứ hai của tôi.

6 tiếng đồng hồ ngồi trên tàu....

Lắc lư lắc lư...

Nước Đức đỏng đảnh như một cô gái mãi chưa chịu lớn.

Trời âm u đầy những cuộn mây xám dày chù ụ. Hơi nước bám vào hai bên cửa kính tàu hỏa thành những hạt li ti mờ mờ. Tàu cứ đi cứ đi. Lắc lư lắc lư.

Trong giấc ngủ chập chờn nửa mê nửa tỉnh và cái cảm giác nôn nao say say của khách, Rheinland Pfalz hiện ra như một bản ballad ngọt ngào tình tứ, với những ngôi nhà chen chúc và san sát nhau những mảnh vườn tí xíu đầy màu sắc. Hoa dại, cỏ, tượng trang trí. Tàu lắc lư cứ đi cứ đi, bên kia bờ sông là những mảnh đồi thấp đan xen và những ruộng nho dày, nho vùng Rheinhessen nổi tiếng tạo ra những giọt rượu vang sóng sánh đậm đà thơm ngon đắm say lòng người nhất.

Tiếc không ngửi được hơi nho trong gió.

Và rải rác những lâu đài cổ kiêu hãnh nằm lưng chừng đồi, xen kẽ giữa những ngôi nhà tin hin đầy màu sắc, vẫn đó đây một vài ngọn tháp lẻ loi mái nhọn vút cao, ơ kìa một bức tường đá ong xam xám già cỗi chơ vơ, phủ đầy rêu phong và những dây leo xinh xinh hoa tím, trắng, trong cái âm u nhàn nhạt của một ngày ít nắng, buồn, lẻ loi và cô độc đến lạ là.

Ai mà chưa từng bị lãng quên bởi thời gian?

Chỉ có những bức tường đá ong vẫn lẻ loi đứng đây nhắc cho ta nhớ. Quá khứ có lẽ đã từng oanh liệt. Đã từng kiêu hãnh. Đã từng chứa đựng những cao sa váy vóc lụa là.

Có nàng công chúa nào đã từng tựa vào ô cửa này, nín thở chờ đợi tiếng vó ngựa của người yêu?

Có những nụ cười nào mỹ nhân đã từng giòn tan bên ô cửa, có những nồng nhiệt nào đã tựa cửa mà yêu nhau? Có chăng nước mắt khổ đau đã từng rơi chạm vào ô cửa, để đá cũng mặn hóa rêu phong, và thời gian thì chẳng chờ để trôi qua vùn vụt.

Tàu lắc lư, lắc lư, người bỗng trôi qua cả một vùng thời gian sóng sánh, đậm đà

Sáu tiếng không phí hoài....

Bad Ems chào đón khách phương xa bằng một ngày ít nắng với lưa thưa lá rụng, cả dải vỉa hè lát những viên đá lộn xộn chẳng vuông chằn chặn. Một nhà hàng nhỏ ngay góc ngã tư với những chiếc ô xanh đỏ và lấm chấm bờ tường màu hoa dại. Tiếng rì rầm trò chuyện, tiếng khúc khích cười thầm. Lanh lảnh chuông xe đạp, tiếng con tàu ù ù lầm lũi rời sân ga, có thoảng chăng tiếng nụ hôn trao vội nơi góc tường của một đôi tình nhân cố níu cho nhau chút sau cùng của ly biệt. Và lành lạnh. Chút xíu thôi. Đủ để khách phương xa kéo gần thêm đôi tà áo.

Bad Ems ấm áp như một bản tình ca trong một ngày hè lạ lùng se lạnh.

Không lời!

Bad Ems nhẹ nhàng và nên thơ như một mối tình câm. Như thực tại mạnh mẽ ồ ạt ôm lấy cổ điển thâm trầm sâu kín vào lòng.Thành phố ven sông, hoa bạt ngàn hoa, những hàng cây thẳng tắp, những ghế băng dài ẩn trong những lùm cây kín đáo tình tứ, bụi mâm xôi chín lịm ven đường, bia thơm, kem ngọt, rượu vang nồng và những đôi tình nhân tóc đã bạc nhưng má vẫn còn hồng vẫn níu tay nhau theo điệu valse dìu dặt. Và đôi tay vẫn nắm chặt nhau chầm chậm dạo bước. Bad Ems là những mái nhà thấp lợp ngói. Và nghiêng. Ôi những mái nhà nghiêng! Đẹp như những nốt đơn trên một khung nhạc vốn không lời.

Lặng lẽ mà da diết.

Và núi. Và rừng. Và những tán cây đan xen, những gốc cây đổ đã rêu xanh mọc dầy, những tai nấm xinh xinh mọc lên trên thềm lá rừng mục ải. Một con đường mòn be bé chạy qua hàng cây. Rừng xam xám mờ. Thảm lá vàng dầy. Rêu xanh. Thân cây nâu, và đầy những thực vật chẳng rõ sắc màu. Mùi đất. Mùi lá, mùi cây, mùi hoa thơm thơm là lạ, nhựa cây ngai ngái, mùi những giọt nắng nhạt màu mỏng manh tràn qua kẽ lá nối đuôi nhau rơi xuống đất.

Rồi cả một thác nắng nghiêng nghiêng ào ạt đổ xuống nơi một quãng rừng thưa.

Nắng nhạt, chẳng đủ làm dịu những đầu ngón tay hồng tê tê lạnh.

Rừng chứa những món đồ tí hon xinh không tả dưới những tán cây. Một cái chuông bạc. Hai lá cờ bé xíu xinh xinh. Một bức tượng thiên thần nhỏ. Một chùm dây tết nhiều màu. Một vòng hoa dại. Một cục đá tròn khắc chữ. Một mảnh giấy mực đã phai nhiều. Và liebe, vermisse.... những mảnh ký ức dước gốc cây chứa đầy tình yêu và nỗi nhớ con người nhờ những cánh rừng già hoang dại Bad Ems cất giữ. Ngọt ngào quá. Tình tứ quá.

Cũng muốn cầm tay nhau khắc lên một viên đá. Nhưng không có gì lại thôi. Khẽ níu tay nhau lại và trao một nụ hôn vội lên má. Cần gì nhờ cây rừng Bad Ems lưu giữ thêm một kỷ niệm? Khi mà nơi lưu giữ ký ức thâm sâu nhất là trong tim mình?

Đêm về.

Bad Ems sẽ còn mở lòng mình hơn nữa.

Mặt trời lặn. Ráng chiều vàng cam,đỏ rực, tím mờ lại pha chút xanh ghi. Đẹp như một bảng màu của họa sĩ nào lơ đãng bỏ quên.

Thế rồi bắt đầu từ một vài cuộn sương mù như bông chầm chậm mọc lên từ trong khoảng rừng tù mù tối. Chầm chậm. Từ tốn. Sương mù dần dần nuốt lấy từng mảnh rừng vào cái âm u huyền bí của tự nhiên. Cho đến khi mặt trời khuất hẳn. Bad Ems chìm sâu trong cái sắc tím mênh mang buồn. Từ trên cao nhìn xuống. Thị trấn nhỏ lung linh ánh đèn. Rặng cây trước nhà u u, mờ mịt tối. Và những cụm mây rất mỏng, như có như không vờn ngang qua mặt làm hai gò má sao lành lạnh. Rượu vang ngọt thơm biêng biêng xứ Rheinhessen cũng không làm tim mình đủ ấm. Thế là đêm đã về...

Đã đến lúc trườn vào lòng người yêu ấm sực mà nghe hơi rượu vang bồng bềnh đưa mình như một con thuyền lắc lư, lắc lư say trên sóng.

Mới thức dậy đã thấy một ngày nắng vàng ươm.

Gió không còn mơn mạn lạnh mà thoảng qua ấm áp mang theo hương hoa dại ngọt ngào thơm. Chim chóc ríu rít.

Bad Ems dịu dàng e ấp hôm qua đã mở lòng với người phương xa rồi đấy!!!!

© Bordeaux Red - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Blog Radio 464: 25 tuổi, bạn mong đợi điều gì?

Bordeaux Red

Tôi đã luôn hình dung mình như là một "người lắng nghe". Tôi yêu thích chìm đắm trong câu chuyện của cuộc đời, khi những từ ngữ vẽ nên một thứ hoàn toàn khác với những mặt nạ hào nhoáng cầu kỳ mà người ta khoác lên xung quanh mình. Khi lắng nghe mọi người, tôi như thấy chính bản thân mình với những loay hoay thường nhật. Một tôi không hoàn hảo, một tôi sứt mẻ, một tôi với những vết sẹo cũ và những vết thương vẫn còn đang lên da non. Một tôi có nhiều góc tối, và những điều tôi chưa từng chia sẻ với bất kỳ ai, ngoài bản thân mình trong những đêm say say, êm êm trôi trôi buông mình theo dòng suy nghĩ miên man như không bao giờ dứt...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top