Nước Đức trong tôi là... (Phần 2/2)
2022-03-20 01:25
Tác giả:
Bordeaux Red
blogradio.vn - Và khi tay vừa kịp mỏi, da vừa kịp bắt nắng ửng hồng, chân lấm tấm đo đỏ vài vệt muỗi đốt ngứa ran, buông tay chèo, tấp vào bờ nhé. Đây là một quán nhỏ ven sông, bán bia tươi ngon tuyệt mát tê vòm họng, cùng với đồ nhắm đặc biệt, honiggücken, dưa chuột chua nấu mật ong, ngọt chua man mát, cho dịu lại cái nắng hè vừa kịp rát ở hai vai.
***
Một ngày khác trên nước Đức, với nắng, với gió, với những bụi dâu đen chín mọng quả sai lúc lỉu, với những cơn gió mơn man thổi hương hoa dại mùa hè nơi miền quê ướp đầy trong tóc. Một nước Đức xa xôi, một nước Đức đầy yêu và nhớ, của tôi.
Đã quên béng mất mình cần phải nói gì khi nhìn thấy Vetschau...
Một thị trấn nhỏ...
Đôi nếp nhà cổ nép vào nhau...
.jpg)
Những đồng cỏ xanh mơn man chạy dài ngan ngát hương và rực rỡ sắc màu hoa dại...
Con nai rừng ẩn mình trong cánh đồng lúa mì màu nâu vàng sóng sánh...
Những mái ngói đầu rêu nép dưới tán cây cổ thụ...
Và thị trấn cổ thơm thơm ngai ngái cái mùi rêu mốc thếch ngòn ngọt sau cơn mưa...
Vetschau trầm lặng và im lìm, như một làng nhỏ tuyệt đẹp bị lãng quên...
Khung cửa nào cũng khép hờ... và mỗi nếp nhà đều toát ra cái vẻ âm u lành lạnh, cái vẻ cũ kỹ rêu phong và đầy tiếc nuối man mác buồn như những mái nhà hoang. Nếu không có hoa dại, những cây táo trĩu trịt quả, những bụi dâu đen chín mọng thơm, những cây mận cây đào lúc lỉu sai, quả tím lịm mát mắt rải rác khắp nơi thì chắc là Vetschau buồn lắm. Cái buồn êm ả và dìu dịu của một người già nhàn rỗi, khi tất cả người trẻ đều đã rời đi...
Rời Vetschau vào một ngày mưa rả rích, mình đi rồi mưa vẫn chưa thấy tạnh. Vetschau cũ kỹ như càng thâm trầm buồn bã thêm. Vội lấy điện thoại chụp vài cái ảnh. Một con đường lẻ loi ướt mưa. Góc thị trấn có ngôi nhà mái đỏ. Một khu vườn ướt đẫm những là mưa. Một nhà kho xa xa và đàn cừu an nhiên gặm cỏ. Phải chụp lại chứ. Để nhớ Vetschau đẹp và dịu êm như có như không níu kéo. Yêu lắm. Nhưng mình vẫn phải đi thôi...
Burg đẹp một kiểu khác. Bận rộn hơn. Mà quang đãng hơn. Lãng mạn và thơm hơn. Burg thơm mùi gia vị. Mùi của những loại lá thơm sấy khô nóng ấm vừa lấy ra từ nhà máy. Mùi một cây cầu gỗ bé tí teo âm ẩm mục bắc qua con lạch nhỏ. Mùi đồng cỏ trước cơn mưa. Burg thơm dìu dịu. Mùi gì nhỉ? Mùi gì lạ lẫm mà quen quen? Âm ấm mà nồng nồng. Ngọt ngào và hăng hắc. À, mùi thảo mộc!
Burg chi chít mải miết là sông là lạch. Cảm giác gần gũi dịu êm nhất là khi một ngày nắng vàng tươi và gió man mát thổi, chèo thuyền trên con lạch nhỏ ngoằn ngoèo, khúc khích cười bạn đường quá cao lỡ va đầu vào gầm một cây cầu hơi thấp, hốt hoảng xuồng nhỏ lỡ lạc tay chèo, đâm vào bụi cây rậm rạp bên bờ làm một cụm mây dày đặc là muỗi ào ạt bay ra, chèo nhanh chèo nhanh, muỗi rừng vo ve to như con ruồi con.
.jpg)
Sợ quá! Tim vừa quen nhịp chậm đã lại đập nhanh thình thịch, khi xuồng trôi qua một vạt nước trong đầy rong nước, nhìn mươn mướt và đẹp vô cùng, cảm thấy mình đang trôi trên một biển lúa, ngỡ ngàng hơn khi thuyền lướt qua một trang trại tí hon, xa xa có đụn rơm khô, nhà kho gỗ thâm trầm im lặng, có đàn bò tò mò đứng nhai cỏ, uể oải nhìn mấy thằng người ngồi trên chiếc xuồng nhỏ chòng chành chòng chành và mái chèo khua loạn xạ. Nước sông bắn lên ướt hết người, hết mặt... và cười rú lên sung sướng khi một con cá mất nết nhảy cẫng lên rồi rơi tõm xuống ngay xuống mũi thuyền, làm nước bắn đầy vào em bé, em bé nhăn nhó càu nhàu, bạn cá này hư, ướt hết cả người tôi rồi đấy...
Cảm giác chèo thuyền trong một ngày hè đầy nắng và gió tuyệt thật!!! Và khi tay vừa kịp mỏi, da vừa kịp bắt nắng ửng hồng, chân lấm tấm đo đỏ vài vệt muỗi đốt ngứa ran, buông tay chèo, tấp vào bờ nhé. Đây là một quán nhỏ ven sông, bán bia tươi ngon tuyệt mát tê vòm họng, cùng với đồ nhắm đặc biệt, honiggücken, dưa chuột chua nấu mật ong, ngọt chua man mát, cho dịu lại cái nắng hè vừa kịp rát ở hai vai. Quán nhỏ ngoài trời. Dưới những vòm cây cổ thụ. Đầy khách. Râm ran tiếng trò chuyện. Thơm mùi đất mới. Gió cứ mơn man và nắng cứ vàng. Chầm chậm thôi. Uống bia thơm như uống vài giọt nắng...
Bia Đức ngon tuyệt! Lỡ nhấp vài ngụm mà đã mắt cười miệng cười tán tỉnh người yêu. Anh ơi, có gì trong mắt em đây, nhìn xem nhìn xem! Có gì đâu? Sao mắt em thấy là lạ, anh nhìn kỹ đi, nhìn sát vào! Chẳng có gì em à! Ai bảo anh thế? Có hình anh in trong đáy mắt em này. Người yêu bỗng cười toe, sao mà em tôi say nhanh thế. Lần sau cấm không được uống trộm bia của anh nữa.
Mình thì chẳng biết say người hay say bia nữa.
Tạm biệt Burg, Tạm biệt Vetschau, Tạm biệt Spreewald, sẽ còn gặp lại. Một hay nhiều năm nữa. Chúng mình sẽ còn gặp lại nhau trong một buổi chiều hè khác. Trời vừa ráo cơn mưa. Nắng vừa lên hồng ưng ửng. Da trời vừa kịp xanh. Và gió vẫn mang hương hoa dại ngan ngát và đầy những hạt bồ công anh bay bay, bay bay. Hẹn gặp lại tất cả một ngày không xa!!!!
© Bordeaux Red - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta
Bordeaux Red
Tôi đã luôn hình dung mình như là một "người lắng nghe". Tôi yêu thích chìm đắm trong câu chuyện của cuộc đời, khi những từ ngữ vẽ nên một thứ hoàn toàn khác với những mặt nạ hào nhoáng cầu kỳ mà người ta khoác lên xung quanh mình. Khi lắng nghe mọi người, tôi như thấy chính bản thân mình với những loay hoay thường nhật. Một tôi không hoàn hảo, một tôi sứt mẻ, một tôi với những vết sẹo cũ và những vết thương vẫn còn đang lên da non. Một tôi có nhiều góc tối, và những điều tôi chưa từng chia sẻ với bất kỳ ai, ngoài bản thân mình trong những đêm say say, êm êm trôi trôi buông mình theo dòng suy nghĩ miên man như không bao giờ dứt...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.







