Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ô kính rỗng

2020-01-02 01:20

Tác giả: Lê Mai Bảo Uyên

blogradio.vn - Những cách cửa ấy rỗng, nhưng Thụy biết, nó rỗng để được lấp đầy bởi khói trà, bởi những tâm hồn lặng lẽ mà đồng điệu, bởi tiếng nhạc không lời. Có lẽ, những ô kính rỗng ấy không đầy đủ như những ô kính sang trọng khác, nhưng thiếu nó là thiếu đi điều gì đó đẹp lắm.

***

Đó là một quán trà cung đình cổ xưa mang dáng dấp Nhật Bản. Quán vắng, gần như lúc nào cũng thế. Bàn ở đây được đặt thưa thớt. Bàn thấp, người uống trà xếp bằng trên những tấm thảm ngồi. Không gian quán rộng, tràn ngập hương sen, hương trà, vườn cây xanh mướt, tiếng nhạc không lời len lỏi trong không gian lúc rõ lúc không. Người ta thường đến đây thưởng trà để sống chậm lại, tĩnh tâm khi cuộc sống ngoài kia quá xô bồ, hốn độn. Khi buồn, ngồi giữa một không gian như thế, nỗi buồn sẽ trở nên rất nhỏ bé…

Thụy cũng vậy. Khi buồn, Thụy đến quán để thấy nhẹ nhàng hơn. Còn vui, Thụy đến quán để thấy vẻ đẹp của đất trời trong khói trà nhè nhẹ. Bây giờ thì Thụy đang ở đây… và buồn…

Thụy yêu văn từ bé, và muốn truyền tình yêu đó cho mọi người, dù ít dù nhiều. Đó là lí do Thụy chọn sư phạm Văn để thi và nghề giáo để theo đuổi. Nhưng mẹ thì không nghĩ thế. Mẹ muốn Thụy sau này ra trường, vào đời sẽ có công việc tốt, dễ sống. Và nghề giáo thật sự không phải là nghề mà mẹ muốn Thụy theo đuổi. Các anh chị họ của Thụy, người thì vào Kiến Trúc, chỉ đi làm thêm thôi đã có tiền triệu mỗi tháng, người thì Bách Khoa, Y Dược. Có lẽ mẹ sốt ruột lắm khi thấy Thụy cứ suốt ngày văn, văn và văn. Thụy biết. Mặc dù, mẹ vẫn không biểu lộ gì, vẫn cùng Thụy tìm chỗ học luyện thi, vẫn bảo Thụy cố gắng. Nhưng Thụy hiểu, mẹ lo lắng cho tương lai con gái của mẹ nhiều lắm, mẹ chẳng bao giờ muốn nhìn con gái mẹ thua kém người khác. Mẹ khổ nhiều rồi, nên mẹ muốn con gái mẹ phải bớt khổ, phải sống sung sướng và vững chắc với nghề nghiệp của mình.

Có không ít lần, lòng Thụy quặn lại khi nghe giọng mẹ thắc thỏm hỏi han những người quen thân rằng, học Sư phạm ra trường có dễ tìm được việc làm không? Đi làm có cực khổ nhiều không? Lương có ổn định không?

Hôm vừa rồi, người chị họ vừa đậu Bách Khoa sang nhà chơi, nghe Thụy nói sẽ thi Sư phạm Văn liền lắc đầu nguầy nguậy: “Có cho vàng tui cũng không thi Sư phạm. Ra trường dễ gì có việc, lương lại thấp. Bao giờ hết trường để thi, chắc tui mới nghĩ tới Sư phạm!” Thụy nghe, rồi cũng không phản bác gì. Thụy tin sự lựa chọn của mình là đúng. Bởi đó là ước mơ từ bé của Thụy. Nhưng mẹ thì không bình thản như thế. Suốt cả ngày hôm ấy, mẹ cứ buồn buồn, ít nói hẳn, khiến Thụy cảm thấy ngột ngạt…

Những ô kính rỗng

- Ê! Ngồi trầm tư chi vậy? - Đang suy nghĩ, Thụy giật mình bởi tiếng gọi. Cô ngẩng lên:

- Anh Vinh? - Người vừa gọi cô nhe răng ra cười:

- Ừ, à, đợi anh tí. - Rồi lại nhe răng cười tiếp và quay đi với khay trà trên tay. Thụy à lên một tiếng. Cô vừa nhớ ra rằng người anh kết nghĩa này vừa thông báo đã tìm ra công việc làm thêm mới. Hóa ra là anh làm ở đây.

Lát sau, Vinh ngồi xếp bằng trước mặt Thụy, gục gặc đầu:

- Cứ tưởng cái tuổi như em phải “kết” mấy quán trà sữa chứ? - Anh nhìn quanh: -Quán này đậm chất Thiền.

- Dạ, thì cũng thích mấy quán trà sữa. Nhưng quán này hay hơn!

Vinh phì cười:

- Ghê nhỉ? Mà sao lúc nãy anh “gọi mãi chẳng ai thưa”? Suy nghĩ gì lắm thế hở?

Thụy cúi xuống cho thêm đường váo trà, khuấy nhẹ rồi múc quả táo Tàu đỏ au ngậm giữ môi. Không nói gì. Vinh nhíu mày:

- Có gì đấy đúng không? Em gặp rắc rối trong học tập à? Mười hai có lắm chuyện phải nghĩ mà. Em nói hết ra có phải tốt hơn không? Có mấy khi buồn mà có sẵn ông anh trai để “xổ” ra đâu!

Thụy ngước mặt lên, cô xoa đôi tay mình quanh cốc trà vẫn còn nóng ấm. Rồi chậm rãi kể mọi chuyện cho anh nghe. Nghe xong, Vinh thở ra:

- Nghĩa là em không biết con đường em chọn có tốt không?

- Em biết là tốt mà. Ước mơ trở thành giáo viên sao có thể không tốt được ạ? Nhưng mà, em có ích kỉ quá không khi cứ khăng khăng giữ lấy ước mơ của mình mà bỏ mặc những lo lắng của mẹ? - Thụy nói chậm, đắn đo.

- Có khi, trong cuộc sống, con người ta buộc phải chọn lựa. Thường thì sự chọn lựa ấy là cả bước ngoặt lớn trong cuộc sống. Em không thể học cả hai trường đại học cùng lúc. Vậy thì phải lựa chọn thôi.-Vinh mỉm cười nhìn Thụy- Nhưng hãy cố gắng nuôi dưỡng và sống tốt với những ước mơ, hoài bão của mình.

- Em cũng đã nghĩ như vậy. Nhưng còn mẹ em?

- Thôi vậy đi, em cố gắng đăng kí dự thi hai trường. Anh sẽ giúp em trong việc ôn tập. Dù gì thì năm 4 Bách Khoa như anh cũng có tí kinh nghiệm. Nhưng thuyết phục mẹ tin tưởng theo quyết định của và ước mơ của em thì em phải tự làm thôi. Kiến thức chuyên Văn, những bài văn nghị luận, thuyết minh đâu ấy nhỉ? - Vinh nháy mắt, cười rõ tươi.

Thụy suy nghĩ một lúc rồi cười:

- Thế được anh nhỉ? Anh giúp em ôn tập các môn tự nhiên. Em học các môn đấy không tệ. Nhưng lại bỏ bê. Còn em phải chứng minh mình thuộc về Văn chứ nhỉ? Học Văn mà lại không dẫn chứng, nêu luận điểm, chứng minh luận điểm để thuyết phục mẹ thì tệ nhỉ?

nhungocuarong4

Hôm đấy, Thụy về. Nhìn mẹ lặng lẽ nấu ăn, dọn cơm rồi rửa chén, Thụy cứ định nói ra nhưng lại không thể. Hơn ai hết, Thụy hiểu mẹ, và hiểu mình. Thụy biết, cho dù có chuẩn bị lời lẽ thế nào, chỉ cần mẹ tỏ ra im lặng hay không hợp tác là lời lẽ Thụy lại bay đi hết. Lưỡng lự một lúc, Thụy về phòng. Miên man suy nghĩ, Thụy chợt nhớ đến quán trà cung đình cổ kính với những cánh cửa gỗ trống rỗng, không có ô kính lẫn thanh chắn. Những cách cửa ấy rỗng, nhưng Thụy biết, nó rỗng để được lấp đầy bởi khói trà, bởi những tâm hồn lặng lẽ mà đồng điệu, bởi tiếng nhạc không lời. Có lẽ, những ô kính rỗng ấy không đầy đủ như những ô kính sang trọng khác, nhưng thiếu nó là thiếu đi điều gì đó đẹp lắm.

Thụy không còn lưỡng lự nữa. Thụy vào bàn, cầm bút viết một mạch những suy nghĩ của mình thành một bức thư. Một bức thư về những ô kính rỗng, về sự ray rứt của Thụy khi mẹ buồn, về nghề nghiệp mà Thụy chọn lựa. Có thể, nghề Giáo mà Thụy chọn lựa không mang lại sự giàu có cho Thụy, nhưng chắc rằng, sẽ có giá trị như những ô kính rỗng kia, nhẹ nhõm và… đẹp. Rồi khẽ khàng, Thụy đặt bức thư vào phòng mẹ.

Sáng hôm sau, Thụy xuống nhà ăn sáng, mẹ vẫn lặng lẽ không nói. Nhưng rồi, khi Thụy chuẩn bị đến trường, mẹ nói nhẹ:

- Hôm nào đấy, Thụy đưa mẹ đi uống trà với nhé. Mẹ thích những ô kính rỗng của con rồi…

Thụy quay đi, nhẹ nhõm: “Dạ” một tiếng. Rồi mỉm cười.

© Lê Mai Bảo Uyên – blogradio.vn

Xem thêm: Ngày đầu năm tự hỏi...

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Lê Mai Bảo Uyên

Tôi là một người đam mê viết và có khả năng viết tốt.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta còn trẻ để dại khờ

Chúng ta còn trẻ để dại khờ

Lần đầu chờ anh ở bến xe buýt, tôi thấy anh có chút bóng dáng của bố mình, thân thương, vững chãi rất đáng để tựa vào. Đó cũng là lý do, tôi với lấy bàn tay anh, chủ động nắm lấy bàn tay ấy thật chặt giữa những con hẻm chật chội ở phố cổ, cũng là lý do tôi bỏ hết sự ngại ngùng, sự kiêu kì của người con gái để chui vào lồng ngực anh giữa Hà Nội nóng cháy, đầy tiếng xe cộ.

Soi gương ngắm hàm răng để biết bạn là người hướng nội hay hướng ngoại

Soi gương ngắm hàm răng để biết bạn là người hướng nội hay hướng ngoại

Bạn không biết rằng, hình dáng trên cơ thể cũng có thể phản ánh tính cách của bản thân mình mà bạn chưa có cơ hội khám phá.

Cuộc đời chúng mình đừng ngắn như thế được không?

Cuộc đời chúng mình đừng ngắn như thế được không?

Từ bao giờ, cuộc đời của một con người lại chỉ tóm gọn trong cái thứ kịch bản rẻ rúm và đáng buồn đến thế? Từ bao giờ, thứ suy nghĩ áp đặt không căn cứ ấy lại được thốt ra một cách thản nhiên đến không tưởng như thế?

6 thói quen tiêu cực ảnh hưởng đến năng suất khi làm việc tại nhà

6 thói quen tiêu cực ảnh hưởng đến năng suất khi làm việc tại nhà

Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về sự bừa bộn, bạn không cần phải quá ngăn nắp, chỉ cần đừng để những thứ lộn xộn xung quanh làm bạn phân tâm khi làm việc. Ngoài ra, việc trang trí căn phòng của bạn thành không gian làm việc đầy cảm hứng cũng là một ý tưởng thú vị.

Bộ tranh: Con gái chẳng sợ độc thân đâu, vì cuộc sống một mình đối với họ thoải mái và tự do vô cùng

Bộ tranh: Con gái chẳng sợ độc thân đâu, vì cuộc sống một mình đối với họ thoải mái và tự do vô cùng

Được ở một mình đối với con gái có đôi khi là điều trên cả tuyệt vời, thật đấy!

Ngày anh đến

Ngày anh đến

Ngày anh đến trời bỗng đổ cơn mưa Mưa xối xả, đất trời như múa hát

Tử vi tuần mới 12 con giáp từ 30/3 - 5/4/2020: Dậu tiền bạc hanh thông, Hợi sức khỏe hao hụt

Tử vi tuần mới 12 con giáp từ 30/3 - 5/4/2020: Dậu tiền bạc hanh thông, Hợi sức khỏe hao hụt

Cùng xem tử vi tuần mới về vận mệnh, tình duyên, tiền bạc, sức khỏe của 12 con giáp từ 30/3/2020 - 5/4/2020.

Tử vi tuần mới từ 30/3 đến 5/4/2020 của 12 cung hoàng đạo: Kim Ngưu gia đình bất hòa, Song Ngư ở nhà cũng thị phi

Tử vi tuần mới từ 30/3 đến 5/4/2020 của 12 cung hoàng đạo: Kim Ngưu gia đình bất hòa, Song Ngư ở nhà cũng thị phi

12 cung hoàng đạo cùng xem tử vi nói thêm gì về vận mệnh tình duyên, sức khỏe, tiền bạc trong tuần từ 30/3 đến 5/4/2020 nhé!

Con gái quá độc lập, mạnh mẽ thì cần gì bạn trai bên mình

Con gái quá độc lập, mạnh mẽ thì cần gì bạn trai bên mình

Tình yêu vốn rất đơn giản, đừng cố cưỡng cầu, yêu là yêu, không yêu là không yêu, không cần phải miễn cưỡng, cũng không cần phải nỗ lực quá mức.

Trưởng thành rồi mới thấy cuộc đời không bình yên như khi ở bên cạnh mẹ cha

Trưởng thành rồi mới thấy cuộc đời không bình yên như khi ở bên cạnh mẹ cha

Cuộc sống này đang ép bạn phải lột xác từ một đứa trẻ, thành một người trưởng thành mang trong mình đầy trách nhiệm. Sẽ có lúc bạn thật sự muốn ngừng thở vài phút vì bạn cảm thấy quá đỗi mệt mỏi rồi.

back to top