Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ô kính rỗng

2020-01-02 01:20

Tác giả: Lê Mai Bảo Uyên


blogradio.vn - Những cách cửa ấy rỗng, nhưng Thụy biết, nó rỗng để được lấp đầy bởi khói trà, bởi những tâm hồn lặng lẽ mà đồng điệu, bởi tiếng nhạc không lời. Có lẽ, những ô kính rỗng ấy không đầy đủ như những ô kính sang trọng khác, nhưng thiếu nó là thiếu đi điều gì đó đẹp lắm.

***

Đó là một quán trà cung đình cổ xưa mang dáng dấp Nhật Bản. Quán vắng, gần như lúc nào cũng thế. Bàn ở đây được đặt thưa thớt. Bàn thấp, người uống trà xếp bằng trên những tấm thảm ngồi. Không gian quán rộng, tràn ngập hương sen, hương trà, vườn cây xanh mướt, tiếng nhạc không lời len lỏi trong không gian lúc rõ lúc không. Người ta thường đến đây thưởng trà để sống chậm lại, tĩnh tâm khi cuộc sống ngoài kia quá xô bồ, hốn độn. Khi buồn, ngồi giữa một không gian như thế, nỗi buồn sẽ trở nên rất nhỏ bé…

Thụy cũng vậy. Khi buồn, Thụy đến quán để thấy nhẹ nhàng hơn. Còn vui, Thụy đến quán để thấy vẻ đẹp của đất trời trong khói trà nhè nhẹ. Bây giờ thì Thụy đang ở đây… và buồn…

Thụy yêu văn từ bé, và muốn truyền tình yêu đó cho mọi người, dù ít dù nhiều. Đó là lí do Thụy chọn sư phạm Văn để thi và nghề giáo để theo đuổi. Nhưng mẹ thì không nghĩ thế. Mẹ muốn Thụy sau này ra trường, vào đời sẽ có công việc tốt, dễ sống. Và nghề giáo thật sự không phải là nghề mà mẹ muốn Thụy theo đuổi. Các anh chị họ của Thụy, người thì vào Kiến Trúc, chỉ đi làm thêm thôi đã có tiền triệu mỗi tháng, người thì Bách Khoa, Y Dược. Có lẽ mẹ sốt ruột lắm khi thấy Thụy cứ suốt ngày văn, văn và văn. Thụy biết. Mặc dù, mẹ vẫn không biểu lộ gì, vẫn cùng Thụy tìm chỗ học luyện thi, vẫn bảo Thụy cố gắng. Nhưng Thụy hiểu, mẹ lo lắng cho tương lai con gái của mẹ nhiều lắm, mẹ chẳng bao giờ muốn nhìn con gái mẹ thua kém người khác. Mẹ khổ nhiều rồi, nên mẹ muốn con gái mẹ phải bớt khổ, phải sống sung sướng và vững chắc với nghề nghiệp của mình.

Có không ít lần, lòng Thụy quặn lại khi nghe giọng mẹ thắc thỏm hỏi han những người quen thân rằng, học Sư phạm ra trường có dễ tìm được việc làm không? Đi làm có cực khổ nhiều không? Lương có ổn định không?

Hôm vừa rồi, người chị họ vừa đậu Bách Khoa sang nhà chơi, nghe Thụy nói sẽ thi Sư phạm Văn liền lắc đầu nguầy nguậy: “Có cho vàng tui cũng không thi Sư phạm. Ra trường dễ gì có việc, lương lại thấp. Bao giờ hết trường để thi, chắc tui mới nghĩ tới Sư phạm!” Thụy nghe, rồi cũng không phản bác gì. Thụy tin sự lựa chọn của mình là đúng. Bởi đó là ước mơ từ bé của Thụy. Nhưng mẹ thì không bình thản như thế. Suốt cả ngày hôm ấy, mẹ cứ buồn buồn, ít nói hẳn, khiến Thụy cảm thấy ngột ngạt…

Những ô kính rỗng

- Ê! Ngồi trầm tư chi vậy? - Đang suy nghĩ, Thụy giật mình bởi tiếng gọi. Cô ngẩng lên:

- Anh Vinh? - Người vừa gọi cô nhe răng ra cười:

- Ừ, à, đợi anh tí. - Rồi lại nhe răng cười tiếp và quay đi với khay trà trên tay. Thụy à lên một tiếng. Cô vừa nhớ ra rằng người anh kết nghĩa này vừa thông báo đã tìm ra công việc làm thêm mới. Hóa ra là anh làm ở đây.

Lát sau, Vinh ngồi xếp bằng trước mặt Thụy, gục gặc đầu:

- Cứ tưởng cái tuổi như em phải “kết” mấy quán trà sữa chứ? - Anh nhìn quanh: -Quán này đậm chất Thiền.

- Dạ, thì cũng thích mấy quán trà sữa. Nhưng quán này hay hơn!

Vinh phì cười:

- Ghê nhỉ? Mà sao lúc nãy anh “gọi mãi chẳng ai thưa”? Suy nghĩ gì lắm thế hở?

Thụy cúi xuống cho thêm đường váo trà, khuấy nhẹ rồi múc quả táo Tàu đỏ au ngậm giữ môi. Không nói gì. Vinh nhíu mày:

- Có gì đấy đúng không? Em gặp rắc rối trong học tập à? Mười hai có lắm chuyện phải nghĩ mà. Em nói hết ra có phải tốt hơn không? Có mấy khi buồn mà có sẵn ông anh trai để “xổ” ra đâu!

Thụy ngước mặt lên, cô xoa đôi tay mình quanh cốc trà vẫn còn nóng ấm. Rồi chậm rãi kể mọi chuyện cho anh nghe. Nghe xong, Vinh thở ra:

- Nghĩa là em không biết con đường em chọn có tốt không?

- Em biết là tốt mà. Ước mơ trở thành giáo viên sao có thể không tốt được ạ? Nhưng mà, em có ích kỉ quá không khi cứ khăng khăng giữ lấy ước mơ của mình mà bỏ mặc những lo lắng của mẹ? - Thụy nói chậm, đắn đo.

- Có khi, trong cuộc sống, con người ta buộc phải chọn lựa. Thường thì sự chọn lựa ấy là cả bước ngoặt lớn trong cuộc sống. Em không thể học cả hai trường đại học cùng lúc. Vậy thì phải lựa chọn thôi.-Vinh mỉm cười nhìn Thụy- Nhưng hãy cố gắng nuôi dưỡng và sống tốt với những ước mơ, hoài bão của mình.

- Em cũng đã nghĩ như vậy. Nhưng còn mẹ em?

- Thôi vậy đi, em cố gắng đăng kí dự thi hai trường. Anh sẽ giúp em trong việc ôn tập. Dù gì thì năm 4 Bách Khoa như anh cũng có tí kinh nghiệm. Nhưng thuyết phục mẹ tin tưởng theo quyết định của và ước mơ của em thì em phải tự làm thôi. Kiến thức chuyên Văn, những bài văn nghị luận, thuyết minh đâu ấy nhỉ? - Vinh nháy mắt, cười rõ tươi.

Thụy suy nghĩ một lúc rồi cười:

- Thế được anh nhỉ? Anh giúp em ôn tập các môn tự nhiên. Em học các môn đấy không tệ. Nhưng lại bỏ bê. Còn em phải chứng minh mình thuộc về Văn chứ nhỉ? Học Văn mà lại không dẫn chứng, nêu luận điểm, chứng minh luận điểm để thuyết phục mẹ thì tệ nhỉ?

nhungocuarong4

Hôm đấy, Thụy về. Nhìn mẹ lặng lẽ nấu ăn, dọn cơm rồi rửa chén, Thụy cứ định nói ra nhưng lại không thể. Hơn ai hết, Thụy hiểu mẹ, và hiểu mình. Thụy biết, cho dù có chuẩn bị lời lẽ thế nào, chỉ cần mẹ tỏ ra im lặng hay không hợp tác là lời lẽ Thụy lại bay đi hết. Lưỡng lự một lúc, Thụy về phòng. Miên man suy nghĩ, Thụy chợt nhớ đến quán trà cung đình cổ kính với những cánh cửa gỗ trống rỗng, không có ô kính lẫn thanh chắn. Những cách cửa ấy rỗng, nhưng Thụy biết, nó rỗng để được lấp đầy bởi khói trà, bởi những tâm hồn lặng lẽ mà đồng điệu, bởi tiếng nhạc không lời. Có lẽ, những ô kính rỗng ấy không đầy đủ như những ô kính sang trọng khác, nhưng thiếu nó là thiếu đi điều gì đó đẹp lắm.

Thụy không còn lưỡng lự nữa. Thụy vào bàn, cầm bút viết một mạch những suy nghĩ của mình thành một bức thư. Một bức thư về những ô kính rỗng, về sự ray rứt của Thụy khi mẹ buồn, về nghề nghiệp mà Thụy chọn lựa. Có thể, nghề Giáo mà Thụy chọn lựa không mang lại sự giàu có cho Thụy, nhưng chắc rằng, sẽ có giá trị như những ô kính rỗng kia, nhẹ nhõm và… đẹp. Rồi khẽ khàng, Thụy đặt bức thư vào phòng mẹ.

Sáng hôm sau, Thụy xuống nhà ăn sáng, mẹ vẫn lặng lẽ không nói. Nhưng rồi, khi Thụy chuẩn bị đến trường, mẹ nói nhẹ:

- Hôm nào đấy, Thụy đưa mẹ đi uống trà với nhé. Mẹ thích những ô kính rỗng của con rồi…

Thụy quay đi, nhẹ nhõm: “Dạ” một tiếng. Rồi mỉm cười.

© Lê Mai Bảo Uyên – blogradio.vn

Xem thêm: Ngày đầu năm tự hỏi...

Lê Mai Bảo Uyên

Tôi là một người đam mê viết và có khả năng viết tốt.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

back to top