Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những người dân lao động

2023-12-17 04:20

Tác giả:


blogradio.vn - Người ta nói sau đêm tối luôn luôn là ánh bình minh rực sáng, còn nếu có mây đen và mưa bão thì cũng đâu kéo dài hoài được. Rồi sẽ có lúc bão tan mưa tạnh, như một vòng tuần hoàn của quy luật thời tiết, nên Thanh nghĩ đời sống con người cũng vậy.

***

Một cách rất tình cờ Thanh được nghe và được gặp họ, những người dân lao động trong thành phố này, quanh khu phố mà cô đang sống và cũng gần khu chợ mà cô vẫn đi mỗi ngày.

Anh ấy làm nghề khuân vác và vận chuyển hàng hóa cũng đã hơn bốn năm, tính từ trước dịch nữa kìa. Anh ấy nói đó là một may mắn của anh ấy vì lúc trước anh ấy từng làm bảo vệ của một ngân hàng rồi sau đó vì lý do gia đình nên anh ấy xin nghỉ. Anh ấy vừa nghỉ xong thì dịch ập tới làm cuộc sống và công việc của biết bao người bị đảo lộn và phải đối mặt với nhiều khó khăn, nhất là nguy cơ mất việc, giảm việc và giảm cả thu nhập.

Anh ấy nói với với Thanh sau khi biết cô là nhà báo:

- Cô là nhà báo hả? Tôi cũng từng có một thời gian làm nhà báo trước khi làm bảo vệ đón - rồi nhìn thấy Thanh ngạc nhiên xen lẫn vui mừng ra mặt thì anh ấy cười to.

- Cô làm trong nghề bao năm rồi mà cũng dễ tin người quá nhỉ, tôi nói đùa thôi, báo đây là báo đời báo vợ đó cô. Mà cũng khoảng một năm tôi mới xin được công việc ổn định dài lâu là bảo vệ cho ngân hang. Bây giờ tôi cũng có lương hưu nhưng ít lắm nên tuổi đã lớn nhưng vẫn còn sức lao động nên tôi xin làm công việc này.

- Tôi thấy anh cũng còn rất khỏe và trẻ nữa, công việc hiện tại của anh có nặng nhọc lắm không?

- Cũng bình thường thôi cô, tôi làm cũng quen tay quen chân rồi, mà ngày nào cũng bôn ba khắp cái chợ này rồi cả chợ trong kia nữa, - anh ấy đưa tay chỉ vào khu chợ xa hơn phía trong cho Thanh thấy - nên tôi thấy vui. Ngày nào cũng được gặp những người thân quen trong công việc, ngày nào cũng nghe người này gọi người kia gọi. Rồi tôi cùng với anh bạn này, - anh ấy chỉ cái xe máy cà tàng bên cạnh - lại phóng như con thoi.

- Thu nhập có đỡ không anh?

- Đỡ hơn nhiều hồi đi làm bảo vệ đó cô, mà tôi lại thấy thích công việc này. Chắc vì có nhiều người cùng hoàn cảnh cùng thấu hiểu nhau nên ngày nào nghỉ ở nhà là tôi thấy buồn. Như cái đợt dịch cao điểm cả thành phố cứ bảo vệ vùng xanh đó, nghĩ lại mà thấy rùng mình, cứ mong sao cho mau hết dịch để còn được đi tới đi lui chứ ngồi nhà suốt tôi muốn phát điên. Mà tôi còn may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người khác vì còn có công việc và thu nhập, chứ cơn dịch quá lớn đến tận gần bốn năm rồi mà cũng còn nhiều người bị ảnh hưởng. Có người không thể đi làm tiếp vì không xin được việc, có người thay đổi công việc thì bấp bênh nay thế này mai thế khác.

- Cô Thanh là nhà báo nên chắc hay đọc, tôi có thi thoảng cũng hay vào mạng để đọc nên tôi biết nhiều người ca thán lắm vì từ lúc dịch đến giờ người thì mất việc, mất thu nhập rồi kéo theo bao nhiêu lo lắng khổ sở khác. Chung quy cũng là tiền thôi cô. Khi đời sống người ta không được đảm bảo thì người ta kêu là đúng, nhưng cũng phải chính mình tự đứng lên tự cứu lấy mình thôi chứ ai mà lo cho xuể. Mới đây tôi có đọc một bài báo nói về việc chính phủ chuẩn bị cải cách tiền lương gì đó nên tôi thấy mừng. Tôi là người ít học không đủ trình độ để hiểu để nói những chuyện cao to vĩ đại, tôi chỉ thấy mừng và mong sao cho người dân bớt khổ cho họ có thêm thu nhập, được ổn định công việc là mừng lắm rồi.

- Tôi thấy anh nói rất hay và rất đúng. Tôi nghĩ là người dân mà ai cũng nghĩ được như anh thì tốt quá.

- Tôi xem ti vi và hay đọc báo mà nghe nói nước mình ký kết được hợp đồng đầu tư hay doanh nghiệp nào đó có được đơn hàng là tôi thấy rất vui. Vì như vậy có nghĩa là công việc và thu nhập của người lao động được đảm bảo được tốt hơn, sẽ không có ai bị giảm giờ làm hay bị nghỉ việc.

Nói tới đây thì có điện thoại gọi nên anh ấy chào tạm biệt Thanh rồi vội vã phóng xe đi.

Thanh gặp một người người bạn cũ từ thưở còn học đại học, chỉ là có biết nhau vì học cùng trường nhưng Thanh không ngờ sau khi biết cô là nhà báo thì anh ấy lại trút hết những ấm ức những thắc mắc vào Thanh:

- Bạn làm nhà báo hả, tốt quá, vậy tôi nói chuyện này bạn viết lên báo xem sao. Là tôi muốn nói đến chuyện bảo hiểm xã hội đó, tôi nghe người ta nói không cho rút một lần để đảm bảo an sinh xã hội và để được hưởng lương hưu sau này. Nhưng tôi nghĩ nên tính toán và cân nhắc một cách công bằng. Ví như người ta quy định chỉ cần đóng đủ thời gian là mười lăm năm thì được hưởng lương hưu, nhưng có nhiều người đáp ứng được điều đó nhưng lại chưa đủ tuổi nghỉ hưu. Thậm chí họ đã đóng đến hai mươi năm, hai mươi lăm hai mươi bảy năm nữa kìa nhưng họ mới chỉ hơn năm mươi tuổi. Là tôi nói đàn ông đó vì tôi là đàn ông, thì tính lương hưu cho họ như nào?

- Nhân đây tôi cũng nói luôn bức xúc của tôi, bây giờ ai cũng tuyển lao động dưới bốn mươi tuổi vì ai cũng thích sự trẻ trung, khỏe mạnh, nhanh nhẹn và năng động. Rồi những người trên bốn mươi rất khó tìm việc làm nếu họ bị mất việc, đó là chưa nói trong các công ty thì họ là đối tượng bị khoanh vùng có nguy cơ mất việc nhiều nhất lý do là họ đã lớn tuổi. Vậy sao người ta không quy định tuổi nghỉ hưu là bốn mươi luôn cho khỏe, rồi những người trên số tuổi đó sẽ làm việc ở đâu vì đi đâu cũng bị lắc đầu khi người ta nhìn thấy năm sinh.

Thanh nghe anh ấy nói một thôi một hồi mà cô thấy như cơn giận, có thể gọi là như vậy, của anh ấy đang truyền qua cô. Lại thêm một lần nữa những suy nghĩ và ý kiến của người dân lao động được nói lên, không biết có ai nghe không và có ai trả lời không, không biết anh ấy đã nói với những người có trách nhiệm và có nghĩa vụ ở nơi anh ấy làm việc chưa? Thanh chỉ biết cô rất Thanh trọng và rất mến anh ấy, và cô viết luôn gần như nguyên văn những gì anh ấy nói.

Có một thực tế mà Thanh nghĩ không chỉ ở đất nước mình mà ở nhiều nước khác cũng vậy, đó là từ lúc dịch bùng lên tới giờ thì rất nhiều người gặp khó khăn về công việc và đời sống. Đến nay đã gần bốn năm, và chuyện người ta xếp hàng đến kín mít ở các cơ quan bảo hiểm xã hội là chuyện dễ hiểu. Nhưng Thanh thấy rõ ràng chính phủ đã tháo gỡ từng nút thắt một đã làm hết sức mình để giữ được người lao động, đảm bảo và hỗ trợ cho họ có thể được sống được có công việc và cao hơn là được yên tâm với công việc với môi trường sống của mình. Chuyện còn lại là sự tự dấn thân tự biết xoay sở và cố gắng không ngừng để tự đứng lên của mỗi người, vì bản thân mỗi người chỉ cần có suy nghĩ lạc quan biết phấn đấu và không ngại khổ thì dần dần tất cả sẽ dần ổn định.

Người ta nói sau đêm tối luôn luôn là ánh bình minh rực sáng, còn nếu có mây đen và mưa bão thì cũng đâu kéo dài hoài được. Rồi sẽ có lúc bão tan mưa tạnh, như một vòng tuần hoàn của quy luật thời tiết, nên Thanh nghĩ đời sống con người cũng vậy. Như một vòng luân hồi của khổ đau khó khăn và sung sướng hạnh phúc, có lúc này thì sẽ có lúc kia, chẳng ai suốt đời hạnh phúc và cũng chẳng ai suốt đời đau khổ.

Suốt mấy tháng nay trong khu phố của Thanh có một ngôi nhà đang xây, nhờ vậy mà cô nghe được những câu chuyện nhỏ họ hay nói với nhau những lúc họ nghỉ trưa. Vì ngôi nhà ở ngay phía sau sát với nhà Thanh nên cô nghe rất rõ, xen lẫn trong những câu chuyện đời thường có vui có buồn của họ là những câu chửi thề những tiếng văng tục. Nhưng không hiểu sao Thanh không thấy khó chịu, ngược lại cô lại thấy thích thú và thấy yêu yêu họ, những người dân lao động hiền lành dễ mến, họ sống bằng nghề đi xây những ngôi nhà cho người khác. Mà Thanh nghe nghẹn lòng khi có một người trong số họ cứ thầm ước ao được có một ngôi nhà đàng hoàng như người ta mà không biết khi nào mới có được.

- Suốt đời cứ đi xây nhà đẹp nhà mới cho bao người rồi nghĩ đến mình lại thấy tủi thân anh à. Mà nói đi cũng phải nói lại, em chỉ cần một năm có hai cái nhà được xây mới như vầy là em có cơm ăn, chỉ cần họ xây thời gian đừng trùng nhau là ông thầu gọi em ngay.

- Chú còn đỡ hơn tui đó, tui còn phải thuê nhà đây nè, mà công việc không ổn định như này nên cứ làm được ngày nào hay ngày đó. Chỉ mong khỏe mạnh đừng đau bệnh gì hết là được, có sức khỏe thì mình còn làm ra tiền.

Rồi họ tập trung ăn trưa và chơi đánh bài ngay sát nhà Thanh, cô nghe câu được câu mất của những câu chuyện của họ mà cứ thấy nao long. Và hơn bao giờ hết Thanh thấy yêu mến họ và mong sao cuộc sống của họ được mỗi ngày một tốt hơn được đầy đủ và vui vẻ hơn.

Thanh nhìn những tia nắng đang vàng rực lên ngoài kia. Mấy ngày nay ngày nào cũng có mưa, thành phố này hiền hòa và bình yên quá, chỉ xong những cơn mưa là nắng lại đến. Còn biết bao người dân lao động đang khốn khó với mưa lũ và ngập úng ngoài các tỉnh xa kia, cô chỉ mong mang được đến cho họ một sự khô ráo, những ánh nắng tươi mới của trong này để họ được cười vui. Mà cuộc sống này sẽ buồn lắm nếu không có họ, Thanh tin vậy. Những người dân lao động chuyên sống chủ yếu bằng những công việc bằng tay bằng chân quen rồi, họ mộc mạc chân thật, nghĩ sao nói vậy. Thanh mong họ luôn luôn được khỏe mạnh và có công ăn việc làm, Thanh chỉ mong vậy.

Có phải vì cuộc sống luôn đáng yêu và luôn biến động này, có phải vì người ta không thể biết được ngày mai điều gì sẽ tới nên người ta càng phải sống cho trọn vẹn và hết lòng với ngày hôm nay, để cho dù mai sau có như nào người ta cũng sẽ không hối tiếc và ân hận.

Thanh nghĩ nếu cuộc sống không có chữ khó thì cũng sẽ không có chữ ý nghĩa, và người ta sống vì điều đó, nhất là với những người dân lao động. Với họ, những giọt mồ hôi nhỏ xuống và những tờ tiền được cầm trên tay mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi tháng là những nụ cười dù vẫn còn khó nhọc được nở ra được bật lên, như những bông hoa kia, có nắng đến rồi là hoa sẽ tự nở mà thôi.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Kiên Nhẫn Nhé Đừng Để Sự Vội Vàng Khiến Bạn Mất Phương Hướng | Blog Radio 882

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top