Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chú Chó Dịu Dàng

2023-09-09 04:50

Tác giả:


blogradio.vn - Nó là con chó “thuần Việt”, mà người ta vẫn thường gọi là chó cỏ. Nhưng mà sao đâu chứ, cần gì phải là một giống chó sang chảnh nào đó, nó tự thấy mình trông cũng đẹp mà. Ngực nở, eo thon, chân thon, bộ lông trắng hơi xù pha những mảng đen, tai cụp, đôi mắt ướt đặc trưng của loài chó, chú là điều tuyệt vời của một cô bé con, là thú cưng, là bạn, là một phần tuổi thơ của cô bé ấy.

***

Đó là “ngoại hình” của nó khi đã trưởng thành. Còn khi mới về với cô bé, nó là con cún con gần hai tháng tuối, vừa rời vú mẹ đến nơi lạ, nó nhút nhát, sợ sệt, cứ chui xuống gầm giường hoặc góc gầm bàn trốn. Cô bé phải mang cơm, mang kẹo đến dỗ dành “chó ơi ra đi, ra đây đi”. Dần dần không thấy có mối đe dọa nào, nó mới rón rén mò ra khỏi chỗ núp. Lần đầu cô bé xoa nhẹ nhẹ cái đầu nó, vuốt vuốt bộ lông mượt của nó, cô bé cười sung sướng, còn nó cũng cảm thấy thật nhẹ nhõm, dễ chịu.

b06aaec14e5355c2f88c495603d67c76

Từ đó, nó và cô bé trở thành đôi bạn quấn quít đầy trìu mến. Cô bé thích ngồi duỗi chân cho nó gối đầu lên, cô bé vừa đọc truyện vừa vuốt ve bộ lông mượt mà hay gãi gãi cái bụng ấm mềm cho nó, nó thích lắm, thường ngủ lim dim hoặc thỉnh thoảng liếm liếm tay hay gặm gặm những ngón tay, ngón chân cô bé, cô bé vừa nhột vừa đau, vừa cười khách khách vừa mắng nó, nhưng vẫn chiều nó, “hy sinh” bàn tay hay bàn chân làm đồ chơi cho nó nghịch. Chiều chiều, cô bé thường đi dạo vòng quanh xóm, hay nhảy chân sáo ở con hẻm bên hiên nhà. Nó lẩn quẩn chạy theo bén gót không rời, tuổi thơ của nó trôi đi êm đềm và vui vẻ cùng tuổi thơ cô bé.

Khi dần dần lớn lên, nó bắt đầu bị dị nghị vì hầu như không thấy nó sủa. Khách đến nhà, nó nằm im, thậm chí còn ngoắc ngoắc đuôi, khiến khách cũng phải thấy lạ. Người lớn trong nhà chê bai nó vô dụng, chó gì mà chả sủa. Cô bé thì không lấy gì làm phiền, vì cô có cần nó phải là con chó canh nhà đâu, cô chỉ cần một người bạn. Nhưng thấy nó bị chê bai thì cũng buồn cho nó, thỉnh thoảng dụ nó “sủa đi, sủa đi”. Nó thì lâu lâu cũng sủa vài tiếng gâu gâu có lẽ để khẵng định nó đúng là một con chó, chứ không phải một con gì khác. Còn thì nó không mấy khi cảm thấy cần phải sủa. Cái căn nhà bé nhỏ giản dị này giữa 1 xóm nhỏ ở một thị trấn nhỏ, khách đến nhà không phải hàng xóm thì là người quen của ba mẹ cô bé, hay bạn cô bé, có gì mà phải làm ầm lên.

Và khi đã lớn, nó cũng có những “thú vui” của nó ngoài cô bé. Cậu chàng có những chuyến “đi chơi” biến mất cả buổi chiều. Đến khi trời đã xẩm tối, nó vẫn chưa về nhà, cô bé đi loanh quanh xóm, gọi tên nó, đứng đợi nó trước cổng nhà. Mãi mới thấy nó ló mặt về. Cô bé giận lắm, quơ quơ cái que nhỏ vừa dọa vừa mắng nó. Nó cũng sợ lắm, hai tai bẹp dúm lại, cái đuôi vừa cụp xuống vừa ngoắc rối rít, nhìn cái điệuu bộ lấm lét của nó, cô bé lại thấy tội nghiệp, đi lấy cơm cho nó ăn, vừa vỗ vỗ đầu vừa mắng nó thêm mấy tiếng. Anh chàng lúc ấy tỏ ra hối lỗi lắm nhưng mấy hôm sau lại vẫn chứng nào tật nấy.

Mấy hôm nay, căn nhà nhỏ bỗng nhộn nhịp hẳn lên vì vừa đón thêm một thành viên cún mới. Chú cún này còn bé lắm, chân đi chưa vững nhưng cứ quẩn vào chân người nhà khiến chú cứ bị giẫm phải suốt, cả ngày trong nhà cứ nghe tiếng “ẳng” của chú và tiếng “ối” của mọi người trong nhà. Lớn thêm một chút thì chú nghịch ơi là nghịch, chạy lung tung khắp trong nhà, cắn phá đồ đạc, lăn lộn, sủa ăng sẳng. Có người đến nhà là chú sủa rất hung hăng, vừa sủa vừa đi thụt lùi. Cô bé tất nhiên là không bực bội với sự nghịch ngợm của chú, mà có phần thích thú và cưng chiều chú hơn. Nghịch chán trong nhà, chú nghịch ra ngoài vườn, và bắt đầu “kiếm chuyện” với đàn gà. Trò tiêu khiển thường xuyên của chú là rượt mấy con gà chạy vòng quanh, kêu quang quác. Con gà đã nhảy lên bục cao để tránh, chú chàng còn cố nhón nhón lên để túm cái đuôi, không tới, liến cố nhảy lên để tớp, hụt, chú té bổ nhào cái bịch, cô bé phì cười nắc nẻ. Lần khác, chú chàng gặp “sự cố” khi dám trêu bầy gà con hàng xóm, bị gà mẹ đuổi đánh, gà mẹ uy phong vừa đá vừa mắng chú quang quác, chú chàng sợ quá cụp đuôi vừa chạy vừa kêu khóc, cô bé phải ra tay giải cứu vừa cười đến chảy nước mắt.

Tất cả những trò nghịch ngợm của chú cún con nó đều chứng kiến hết. Tất nhiên nó buồn khi cô chủ giờ dành thời gian nhiều hơn cho cún con mà ít thời gian hơn cho nó. Nó cũng sợ bị bỏ rơi vì không làm cô chủ vui cười nhiều như chú cún đó. Nhưng nó không biết làm sao khác được. Nó không thể thay đổi bản tính để có lợi hơn cho bản thân. Vì nó là một con chó chăng? Nhưng cô chủ đã sớm phát hiện ra vẻ sầu muộn của nó thì thương nó lắm, vội dành thời gian an ủi, dỗ dành nó “Cap (tên nó) ơi, đừng lo nhe, chị thương mà”. Nó cảm nhận một luồng khí ấm áp và an lành xuyên qua người nó, nó nằm im tận hưởng những cái vuốt ve dịu dàng và rên khe khẽ. Với chú cún con, nó dù không mấy khi hưởng ứng những lần “gây hấn” đùa nghịch với chú, nhưng sẵn sàng để cậu chàng leo lên người mình nằm ngủ như cái gối bông.

a4381d31878866810873c510358b9e08

Mấy hôm nay, nó khá lo lắng vì thấy cô chủ hay buồn rầu, có vẻ năm học này cô bé học lớp mới nên có một số xáo trộn khiến cô bé căng thẳng. Nó biết tính cô bé khi có chuyện gì thường chẳng chịu nói ra dù trong nhà cô bé rất được cưng chiều. Ở một góc độ nào đó cô chủ cũng “hơi giống tính nó”. Thế rồi, chiều nay, cô bé ở nhà một mình, nó đang ngủ lơ mơ bỗng nghe tiếng khóc thút thít, nó lo lắng hoảng hốt không biết phải làm sao, nó thương cô bé lắm. Thế rồi nó rón rén bò lại gần, rít lên khe khẽ, cọ cọ mũi vào chân cô bé. Khi cô bé ngước lên nhìn nó, nó khẽ quẩy quẩy đuôi, đôi mắt ướt nhìn cô đầy yêu thương “có tôi đây, có tôi đây”, rồi liếm cái môi ram ráp vào tay cô bé. Cô bé bồng nó lên, ôm nó vào lòng, cảm nhận hơi ấm qua bộ lông và tình cảm chân thành của nó, cảm thấy an ủi đến lạ. Có gì đâu chứ, tuổi thơ đến trường với những lo lắng bâng quơ, những buồn vui với đám bạn bè cũ mới, cũng là những điều thường tình mà thôi. Nhưng đâu dễ có được người bạn bốn chân đáng yêu thế này, có bé bật cười khẽ. Nghe tiếng cười ấy, nó vui khôn tả, tâm hồn dịu dàng của nó cảm thấy lâng lâng niềm hạnh phúc. Có thể đem đến niềm vui, niềm an ủi cho cô bạn nhỏ của mình, chẳng phải hữu ích lắm sao, chỉ cần một tình yêu thương chân thành, một sinh vật bé nhỏ như nó cũng có thể mang đến hạnh phúc cho cuộc sống.

Ngoài vườn, vẫn nghe tiếng sủa ủng oẳng của chú cún con và tiếng quang quác của bầy gà.

© Lê Na - blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top