Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những năm tháng gặp anh với tôi mãi là điều đẹp đẽ tôi muốn giữ

2021-05-31 01:30

Tác giả: Dung Lê


blogradio.vn - Năm 16 tuổi, tôi gặp anh, dẫu đã từng có chút nuối tiếc vì không dũng cảm để bước về phía anh sớm hơn nhưng những năm tháng gặp anh với tôi đó mãi  là điều đẹp đẽ mà tôi muốn giữ.

***

Tôi vừa đỗ vào cấp 3 là một ngôi trường ở thành phố ngoài vùng tôi sinh sống. Tôi muốn vào trường này đã lâu bởi lẽ tôi đã bị thu hút thành tích học nơi này. Tôi lên những kế hoạch cho ba năm học của bản thân. Có lẽ với tôi một trong những kế hoạch không được thiết lập đó là tình yêu, tôi muốn tập trung cho việc học hơn.

Học kì I lớp 10 của tôi trôi qua khá êm đẹp, tôi đã gặp những người bạn mới, học được những kỹ năng xã hội và nhiều điều ở môi trường mới này lắm. Tôi có cô bạn cùng phòng suốt ngày kể về thành tích anh lớp trên, nghe qua rất là giỏi đấy, rất ấn tượng. Vào ngày 20 tháng 10 tôi có nhận được tin nhắn chúc mừng từ anh nhưng vì không quen nên tôi cũng không quan tâm lắm.

Đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra và nó còn nằm ngoài vùng kiểm soát của tôi. Tôi đã gặp anh. Ban đầu tôi chỉ tò mò anh trông ra sao, thế nào, sao lại có người học giỏi thế cơ chứ. 

Những cuộc gặp gỡ vô tình giữa anh và tôi diễn ra liên tục sau đấy. Hình như tôi bắt đầu có sự để ý đến anh. Càng tìm hiểu về anh tôi lại thấy ngưỡng mộ. Anh học giỏi lắm, anh nằm trong đội tuyển thi quốc gia của trường, anh biết chơi guitar. Riêng khoản chơi guitar đã ăn điểm trong tôi rồi ý. Anh còn hát hay rồi nhiệt tình giúp đỡ mọi người nữa. Chẳng bao lâu, sự ngưỡng mộ ấy dần chuyển sang một thứ tình cảm khác. Tôi thích anh ấy.

hen_-_ho_5

Tôi bảo cô bạn tôi chỉ muốn tập trung việc học thôi, yêu đương dễ làm tôi xao lãng nhưng làm sao được khi lý trí tôi không thể thắng được cảm xúc con tim của mình. Mắt tôi cận nhưng trong đám đông tôi lại nhìn thấy anh đầu tiên.

Tôi cũng muốn được yêu và khát khao được yêu lắm chứ, tập trung việc học chỉ là cái cớ để bản thân không tổn thương, không có những vết nứt lần nữa. Tôi sợ một mối quan hệ, sợ lắm nhưng cũng muốn có ai cận kề. Tôi quyết định chỉ giữ tình cảm này trong lòng, anh ấy xa vời với tôi lắm, tôi không với được đâu. Trước đó tôi cũng cố gắng nói chuyện với anh bằng việc hỏi bài rồi gửi bài tập, anh trả lời và giúp đỡ rất nhiệt tình nhưng xong việc rồi thì thôi.

Tôi lặng lẽ thích anh, chầm chậm vậy mà cũng đã gần 9 tháng. Tôi nhớ ngày hôm ấy, khoảng cách của tôi và anh chưa bao giờ được rút ngắn thế này. Tôi được giao lưu với một số anh chị khối trên. Mọi ánh mắt tôi chỉ tập trung vào một người, tôi nhìn anh, sao con mắt anh ấy lại đượm buồn thế vậy nhỉ. Anh ít nói, giọng anh trầm nhưng lại ấm áp lạ kỳ. Nhiều người cùng lên tiếng đề xuất ý kiến một lúc vậy mà anh vẫn nghe ra giọng tôi và bảo tôi nói, anh thật để ý những điều nhỏ nhặt. 

Tôi nghe anh kể đôi chuyện, có gì đó bi quan trong đó, tôi cảm nhận sâu trong anh lại là một người khác không như vẻ bề ngoài. Cách anh hỏi và trả lời như thể anh đã chịu đựng nhiều thứ, phải cố gắng mỗi ngày và chắc hẳn anh rất mệt khi mỗi ngày đều đối diện với nó. Lúc này đây, tôi thấy thương anh nhiều lắm, anh không chỉ áp lực về học tập mà đến cuộc sống.

Tôi đã từng khóc vì anh rất nhiều, tôi cũng bất lực vô cùng vì chẳng thể làm gì cho anh ngoài việc đứng đây nhìn anh rồi thấy đau lòng. Sao người con trai tôi thương lại như vậy chứ? Tôi, những mảnh vụn còn sót lại giờ đây chỉ muốn bên cạnh anh, quan tâm anh dù vô cùng thầm lặng mà bầu bạn cùng anh thôi. 

hen_-_ho_6

Tôi nói chuyện với anh nhiều hơn, tham gia nhiều trò chơi có mặt anh. Tình cảm trong tôi cứ thế mà dần lớn lên. Tôi thấy anh nói chuyện và vui cười rất nhiều với một chị cùng tuổi, trong tôi cũng có chút lo lắng, sợ anh đã người thương. Nhưng hỏi thăm tình hình thì anh vẫn chưa nên tôi đã bớt đi nỗi lo. Anh trêu chọc tôi vài lần, chúng tôi cũng thân mật hơn hẳn. Anh cho tôi hẳn tài liệu ôn thi của anh. Và, tôi quyết định tỏ tình anh.

Tôi chỉ muốn bày tỏ cảm xúc của mình cho anh biết không nhất thiết anh phải đáp trả, muốn anh biết đã có người thích anh thế này thế kia vậy nên anh hãy vui tươi lên yêu bản thân vào. Tôi nghĩ chỉ dừng lại việc tôi nói ra tâm tư của bản thân cho anh nghe thôi nhưng thực sự tôi đã rất buồn khi nghe anh nói những gì anh nghĩ về tôi. Anh bảo đã từng để ý tôi, anh thấy tôi cùng sở thích của anh và câu nói “Em là mẫu người anh thích” đã khiến tôi khóc ngay sau khi đọc được. 

Anh cũng đã có một mối tình cấp 2 như tôi, để lại nhiều thất vọng khiến anh khó thể mở lòng. Anh bảo anh đã có lúc muốn bắt chuyện tôi nhưng lúc đó lại nghe tin tôi có người thương nên lại thôi. Tôi giãi bày anh nghe nhưng đã quá muộn rồi. Anh ấy đã từ chối. Anh ấy vẫn chưa thể thoát ra khỏi những vụn vỡ cũ. 

Đêm ấy tôi đã khóc rất nhiều, không phải vì không có được anh mà tôi khóc mà tôi khóc cho những gì tôi đã bỏ lỡ. Ai cũng muốn được yêu nhưng không ai chủ động cả. Đối với tôi mà nói, không sao, được nói ra là tốt, không đáp cũng không thành vấn đề.

“Tình yêu bắt đầu bằng sự tình cờ

 Tình yêu ở lại do sự lựa chọn”.

hen_-_ho_3

Mãi sau tôi mới biết, anh và chị lớp trên đang yêu nhau. Câu nói “Nếu anh có thích ai thì em cũng đừng buồn nhé” tôi đã hiểu vì sao. Tôi không trách anh nhưng lại thấy vui vì đã có người bên cạnh. Mong sao chị sẽ phần nào chắp vá trong anh. 

Tôi cũng đã từng thắc mắc nếu tôi đủ dũng cảm tiến lại gần anh sớm hơn thì có phải chăng tôi đã bên cạnh anh không? Chị ấy đã làm điều đó, chị ấy đã bên anh mà không phải tôi. Tôi mong tôi sau này đủ dũng khí để theo đuổi một người nào đó. Năm 16 tuổi, tôi gặp anh, dẫu đã từng có chút nuối tiếc vì không dũng cảm để bước về phía anh sớm hơn nhưng những năm tháng gặp anh với tôi đó mãi  là điều đẹp đẽ mà tôi muốn giữ.

© Dung Lê - blogradio.vn

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

back to top