Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những năm tháng gặp anh với tôi mãi là điều đẹp đẽ tôi muốn giữ

2021-05-31 01:30

Tác giả: Dung Lê


blogradio.vn - Năm 16 tuổi, tôi gặp anh, dẫu đã từng có chút nuối tiếc vì không dũng cảm để bước về phía anh sớm hơn nhưng những năm tháng gặp anh với tôi đó mãi  là điều đẹp đẽ mà tôi muốn giữ.

***

Tôi vừa đỗ vào cấp 3 là một ngôi trường ở thành phố ngoài vùng tôi sinh sống. Tôi muốn vào trường này đã lâu bởi lẽ tôi đã bị thu hút thành tích học nơi này. Tôi lên những kế hoạch cho ba năm học của bản thân. Có lẽ với tôi một trong những kế hoạch không được thiết lập đó là tình yêu, tôi muốn tập trung cho việc học hơn.

Học kì I lớp 10 của tôi trôi qua khá êm đẹp, tôi đã gặp những người bạn mới, học được những kỹ năng xã hội và nhiều điều ở môi trường mới này lắm. Tôi có cô bạn cùng phòng suốt ngày kể về thành tích anh lớp trên, nghe qua rất là giỏi đấy, rất ấn tượng. Vào ngày 20 tháng 10 tôi có nhận được tin nhắn chúc mừng từ anh nhưng vì không quen nên tôi cũng không quan tâm lắm.

Đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra và nó còn nằm ngoài vùng kiểm soát của tôi. Tôi đã gặp anh. Ban đầu tôi chỉ tò mò anh trông ra sao, thế nào, sao lại có người học giỏi thế cơ chứ. 

Những cuộc gặp gỡ vô tình giữa anh và tôi diễn ra liên tục sau đấy. Hình như tôi bắt đầu có sự để ý đến anh. Càng tìm hiểu về anh tôi lại thấy ngưỡng mộ. Anh học giỏi lắm, anh nằm trong đội tuyển thi quốc gia của trường, anh biết chơi guitar. Riêng khoản chơi guitar đã ăn điểm trong tôi rồi ý. Anh còn hát hay rồi nhiệt tình giúp đỡ mọi người nữa. Chẳng bao lâu, sự ngưỡng mộ ấy dần chuyển sang một thứ tình cảm khác. Tôi thích anh ấy.

hen_-_ho_5

Tôi bảo cô bạn tôi chỉ muốn tập trung việc học thôi, yêu đương dễ làm tôi xao lãng nhưng làm sao được khi lý trí tôi không thể thắng được cảm xúc con tim của mình. Mắt tôi cận nhưng trong đám đông tôi lại nhìn thấy anh đầu tiên.

Tôi cũng muốn được yêu và khát khao được yêu lắm chứ, tập trung việc học chỉ là cái cớ để bản thân không tổn thương, không có những vết nứt lần nữa. Tôi sợ một mối quan hệ, sợ lắm nhưng cũng muốn có ai cận kề. Tôi quyết định chỉ giữ tình cảm này trong lòng, anh ấy xa vời với tôi lắm, tôi không với được đâu. Trước đó tôi cũng cố gắng nói chuyện với anh bằng việc hỏi bài rồi gửi bài tập, anh trả lời và giúp đỡ rất nhiệt tình nhưng xong việc rồi thì thôi.

Tôi lặng lẽ thích anh, chầm chậm vậy mà cũng đã gần 9 tháng. Tôi nhớ ngày hôm ấy, khoảng cách của tôi và anh chưa bao giờ được rút ngắn thế này. Tôi được giao lưu với một số anh chị khối trên. Mọi ánh mắt tôi chỉ tập trung vào một người, tôi nhìn anh, sao con mắt anh ấy lại đượm buồn thế vậy nhỉ. Anh ít nói, giọng anh trầm nhưng lại ấm áp lạ kỳ. Nhiều người cùng lên tiếng đề xuất ý kiến một lúc vậy mà anh vẫn nghe ra giọng tôi và bảo tôi nói, anh thật để ý những điều nhỏ nhặt. 

Tôi nghe anh kể đôi chuyện, có gì đó bi quan trong đó, tôi cảm nhận sâu trong anh lại là một người khác không như vẻ bề ngoài. Cách anh hỏi và trả lời như thể anh đã chịu đựng nhiều thứ, phải cố gắng mỗi ngày và chắc hẳn anh rất mệt khi mỗi ngày đều đối diện với nó. Lúc này đây, tôi thấy thương anh nhiều lắm, anh không chỉ áp lực về học tập mà đến cuộc sống.

Tôi đã từng khóc vì anh rất nhiều, tôi cũng bất lực vô cùng vì chẳng thể làm gì cho anh ngoài việc đứng đây nhìn anh rồi thấy đau lòng. Sao người con trai tôi thương lại như vậy chứ? Tôi, những mảnh vụn còn sót lại giờ đây chỉ muốn bên cạnh anh, quan tâm anh dù vô cùng thầm lặng mà bầu bạn cùng anh thôi. 

hen_-_ho_6

Tôi nói chuyện với anh nhiều hơn, tham gia nhiều trò chơi có mặt anh. Tình cảm trong tôi cứ thế mà dần lớn lên. Tôi thấy anh nói chuyện và vui cười rất nhiều với một chị cùng tuổi, trong tôi cũng có chút lo lắng, sợ anh đã người thương. Nhưng hỏi thăm tình hình thì anh vẫn chưa nên tôi đã bớt đi nỗi lo. Anh trêu chọc tôi vài lần, chúng tôi cũng thân mật hơn hẳn. Anh cho tôi hẳn tài liệu ôn thi của anh. Và, tôi quyết định tỏ tình anh.

Tôi chỉ muốn bày tỏ cảm xúc của mình cho anh biết không nhất thiết anh phải đáp trả, muốn anh biết đã có người thích anh thế này thế kia vậy nên anh hãy vui tươi lên yêu bản thân vào. Tôi nghĩ chỉ dừng lại việc tôi nói ra tâm tư của bản thân cho anh nghe thôi nhưng thực sự tôi đã rất buồn khi nghe anh nói những gì anh nghĩ về tôi. Anh bảo đã từng để ý tôi, anh thấy tôi cùng sở thích của anh và câu nói “Em là mẫu người anh thích” đã khiến tôi khóc ngay sau khi đọc được. 

Anh cũng đã có một mối tình cấp 2 như tôi, để lại nhiều thất vọng khiến anh khó thể mở lòng. Anh bảo anh đã có lúc muốn bắt chuyện tôi nhưng lúc đó lại nghe tin tôi có người thương nên lại thôi. Tôi giãi bày anh nghe nhưng đã quá muộn rồi. Anh ấy đã từ chối. Anh ấy vẫn chưa thể thoát ra khỏi những vụn vỡ cũ. 

Đêm ấy tôi đã khóc rất nhiều, không phải vì không có được anh mà tôi khóc mà tôi khóc cho những gì tôi đã bỏ lỡ. Ai cũng muốn được yêu nhưng không ai chủ động cả. Đối với tôi mà nói, không sao, được nói ra là tốt, không đáp cũng không thành vấn đề.

“Tình yêu bắt đầu bằng sự tình cờ

 Tình yêu ở lại do sự lựa chọn”.

hen_-_ho_3

Mãi sau tôi mới biết, anh và chị lớp trên đang yêu nhau. Câu nói “Nếu anh có thích ai thì em cũng đừng buồn nhé” tôi đã hiểu vì sao. Tôi không trách anh nhưng lại thấy vui vì đã có người bên cạnh. Mong sao chị sẽ phần nào chắp vá trong anh. 

Tôi cũng đã từng thắc mắc nếu tôi đủ dũng cảm tiến lại gần anh sớm hơn thì có phải chăng tôi đã bên cạnh anh không? Chị ấy đã làm điều đó, chị ấy đã bên anh mà không phải tôi. Tôi mong tôi sau này đủ dũng khí để theo đuổi một người nào đó. Năm 16 tuổi, tôi gặp anh, dẫu đã từng có chút nuối tiếc vì không dũng cảm để bước về phía anh sớm hơn nhưng những năm tháng gặp anh với tôi đó mãi  là điều đẹp đẽ mà tôi muốn giữ.

© Dung Lê - blogradio.vn

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

back to top