Những kiểu sống mòn
2017-07-23 01:25
Tác giả:
Chiều đó tôi nghe tiếng máy bay chạy ngang qua khu nhà chung cư nơi đám sinh viên đi học chương trình Summer School tại nước Áo. Tháng bảy, mùa hè nơi thành phố Vienna nắng cháy da những chiều chạy qua chạy lại những con tàu điện ngầm vắt ngang thành phố. Tôi qua đây hai mốt ngày, mỗi ngày một tâm trạng khác nhau, không dám kể hết cùng ai.
Buổi sáng đó phòng tôi báo động cháy vì khói từ nồi cơm nấu bỏ dở bằng bếp ga khi tôi mải dán mắt vào chiếc màn hình soạn nội dung cho cuốn sách mới. Chuông kêu inh tai khắp toà nhà làm tôi hoảng loạn, miệng lắp bắp trình bày vấn đề không rõ ràng khiến cho chính người quản lý cũng khó chịu, rồi người tới lập biên bản, nói tôi sẽ bị phạt nhiều tiền vì việc mở cửa phòng khi có khói. Mọi việc ngớ ngẩn cứ xảy đến với tôi hết ngày này qua ngày khác khiến tôi vẫn chưa kịp thích nghi. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ phòng, rướn người ra bên ngoài thêm một chút, thấy rối bời, hoang mang, bức bách như muốn đập tấm cửa đó ra để rơi tự do đi xuống. Tôi ngồi lại, định uống mấy viên thuốc rồi ngủ đi cho qua chuyện, nhưng lại nghĩ về việc mẹ ở nhà không khỏe, nếu mẹ biết tôi không lo được tốt cho chính mình, thì liệu mẹ vui sao cho được.

Nắng mùa hè đổ bóng dài qua những tòa nhà mái vuông, mái vòm nơi khuôn viên trường hiện đại xen lẫn nét kiêu sa vốn có của thành phố. Nơi đây, người ta sống và người ta chơi. Tôi nhìn thấy những buổi sáng người chen chúc nhau chạy lên những chiếc cầu thang cuốn cho kịp chuyến tàu điện ngầm mà bốn năm phút lại có một lần. Tôi cũng nhìn thấy sự hỗn tạp nơi góc phố với tiếng nhạc guitar của mấy cậu trai trẻ vẫn cười tươi hát ca giữa chốn tấp nập người qua lại ngược xuôi, mặc cho ai vô tâm băng qua hay ai hữu ý để lại mấy đồng tiền xu. Tôi thấy người ta không nhìn chằm chằm vào mặt nhau bao giờ, có lẽ một điều vừa là luật lại vừa là nét văn hóa, không giống ở Hà Nội nơi mà mọi người đều hiếu kỳ trên xe bus nếu thấy một điều gì kỳ lạ. Có lúc đứng trước chuyến xe tới, tôi ngước mặt về phía xe đang chạy tới để gió tấp thật mạnh vào mặt, nhìn những hành khách đang vừa đứng yên lại vừa chuyển động lướt qua phăng phăng như trong một bộ phim hành động, hoặc là một bộ phim tâm lý nào đó tôi đã xem cả chục lần, bộ phim với cô gái mặc bộ đồ trắng đứng trước chuyến tàu điện ngầm tới với khuôn mặt ngây thơ đầy lo lắng trước cuộc đời, tàu tới làm gió táp vào mặt cô gái, tung cả mái tóc dài ngang lưng. Mỗi lần tôi bước lên tàu, tôi lại hơn bao giờ hết ý thức được hết những người xung quanh mình đang làm gì, dù tôi thực sự không nhìn vào họ. Mấy cô gái Vienna người mảnh mai mặc chiếc váy sát người đủ kín đáo, mấy bà mẹ mang theo con và nói xì xào bằng thứ tiếng Đức nghe vui tai và có phần quyến rũ, mấy anh chàng đứng trước cửa tàu đeo chiếc tai nghe nhìn đâu đó có chút ưu tư.
Ở thành phố này, buổi sáng ồn ào hay sự vội vã trên ga tàu đổi lại bằng buổi tối nơi rạp chiếu phim, hòa nhạc, tràn khắp các góc phố. Tôi tới nơi có liên hoan phim mùa hè hai lần. Lần đầu là ngày thứ hai tôi đặt chân tới đây, khi mọi sự mệt mỏi bao trùm lấy tôi ngày hôm đó. Chiều đó tôi gọi cho mẹ, lúc mẹ nằm bệnh viện kể rằng tối đó mẹ nằm một mình vì mẹ nghĩ mẹ đã khỏe lại rồi. Mình tôi bơ vơ nơi đất khách, đứng trước chiếc màn hình khổng lồ nơi người ta kể chuyện cuộc đời Mozart bằng phim nhạc kịch, rồi tôi lại nghĩ về mẹ, về những tháng ngày của cuộc đời suốt hai mấy năm qua từ khi tôi năm tuổi. Tôi chưa từng nghĩ về việc một ngày mình lang thang đi giữa rạp chiếu phim khổng lồ nơi nghìn người ngồi nghe nhạc tiếng Đức, và tôi cũng chưa từng nghĩ mẹ có thể ốm như thế. Nói chuyện với người bạn bác sĩ, họ cũng an ủi và nói tôi nên nghĩ tích cực hơn, dù rất khó. Bản thân tôi ngày qua ngày vẫn dặn lòng không được yếu đuối đi, vì tôi là niềm vui của mẹ. Nếu tôi không còn vui nữa, thì mẹ sẽ nghĩ vui sao được đây.

Ngày ngày tôi tới lớp, cố gắng nói chuyện với mọi người thật nhiều, dù rằng có lúc tôi quá chán ngán với việc giao tiếp những câu chuyện không đầu không cuối, trong lúc đầu tôi vẫn mải nghĩ về một nơi xa và những thứ thật khác nhau. Lòng tôi mỗi ngày vẫn nặng trĩu, và cảm xúc bước đi loạng choạng từ hụt hẫng tới thẫn thờ, không thể nào mà thực sự thoát ra nổi. Có lúc tôi nói chuyện với đứa bạn thân, kể lể hết tâm sự để thấy nhẹ lòng, nhưng được một hôm thôi tôi lại nghĩ ngợi, không sao cho thực sự bình tâm được. Chiều đó là ngày thứ mười hai tôi ở Áo, sau khi vừa khóc lóc vừa kể chuyện với bạn, tôi bắt đầu đặt bút viết. Từ bao giờ tôi không còn viết được gì cho mình, tôi không chắc mình nhớ chính xác. Có lẽ là hơn nửa năm kể từ sinh nhật lần trước, khi chuyện tình cảm đổ vỡ và tôi viết một lá thư cho người nào đó, cũng là cho chính mình.
Rồi từ cái ngày sinh nhật ảm đạm đầu tiên nơi xa xứ đó, cuộc sống lại tiếp tục, tôi vẫn cười hiền khô, chỉ là không còn tươi nhiều như trước, mang thêm cho mình những dự định mới, kế hoạch mới. Và suốt những ngày tháng đó tôi đã làm được thật nhiều thứ, nếu nghĩ lại có chăng tôi cũng đã phải đánh đổi thời gian, tuổi trẻ, sức khỏe, những niềm vui thật bình thường mà bao nhiêu người chọn để có. Nhưng tôi vẫn như thế, kiên định với con đường mình vẽ ra, và cứ thế đi tiếp. Những ngày tháng đó, có những buổi tối tắt điện thoại đóng cửa để làm thật nhiều bài giảng, có những đêm ngồi tới sáng ở thư viện để đọc tài liệu, viết bài, rồi lại làm việc. Bao nhiêu thứ nghĩ lại như cả một thời gian dài thật dài đã qua, tôi vẫn khoác lên mình một vẻ mặt trẻ trung mà mọi người đều trầm trồ khen ngợi. Tôi thấy vui vì điều đó, cũng thấy buồn, vì tự trong thâm tâm tôi thấy suy nghĩ của mình đã già đi, sức khỏe của tôi tệ đi tới mức nếu để nhớ nổi một điều có lẽ tôi mất chục lần nhắc lại. Tôi lại thấy lo vì đôi khi mình vẫn ngang bướng tới mức luôn tự mang mệt mỏi phiền muộn. Sao không dịu dàng thêm chút nữa? Sao không bớt phiền lo đi chút nữa? Sao không ích kỷ đi chút nữa? Sao không sống thật bình thường?

Rồi nhiều ngày mệt mỏi cũng qua đi, nhìn lại tôi vừa thấy mừng, vừa thấy tiếc, lại vừa thấy lo. Sao biết trước được những gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Nếu hôm nay tôi không đủ vững vàng, nếu tôi ngã, thì liệu tôi có thương được cho mọi người nữa? Liệu có thương được mẹ, được bố, được em? Liệu có giúp được nghìn người trẻ sống mòn, như tôi vẫn luôn mong muốn?
Mười mấy ngày nay biết bao chuyện xảy ra, những cuộc điện thoại từ Việt Nam khiến tôi rơi nước mắt và không kịp định hình đâu là thật, đâu là mơ. Nhưng dù sao tôi cũng phải cười lại, phải đứng lên từ trong sâu thẳm cảm xúc của chính mình. Vì không ai gúp tôi làm điều đó cả.
Thành phố này thật đẹp, có lẽ những ngày sau tôi sẽ đi ra ngoài, nhìn ngắm mọi người, nhìn ngắm cảnh vật, và xem thêm những bộ phim.
Chợt nghĩ, tôi chỉ sống có một lần, và tôi nên sống cho cả chính tôi.
© HNQ – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.







