Nhiệt huyết của tuổi trẻ ấy đâu mất rồi?
2017-05-30 01:35
Tác giả:
Số là một ngày chủ nhật, đang ngồi trong quán cafe chờ chồng đi họp, con gái ngủ ngoan trong lòng như con Kangaru con. Ngồi chờ đợi và lắng nghe câu chuyện của những bạn trẻ bàn bên cạnh: à, các bạn có bạn là sinh viên sắp ra trường, có bạn đang thực tập và có bạn mới nhận việc đi làm được vài tuần. Các bạn nói về chuyện kinh tế, thị trường làm việc, ngành nghề đều rất rành… Nội dung là xoay quanh…
Nào là ước gì mình có tiền tỉ, gởi ngân hàng hàng tháng nhận lãi là đủ xài, khỏi đi làm… giống ước mơ hồi còn nhỏ có “mưa kẹo” của mình đây mà… Bon chen nhiều, lâu lâu mệt mỏi quá thì những “ảo tưởng vô thức” đó cũng xẹt qua trong đầu chị, nhưng khi nó hiện lên thì tự dập tắt nó liền vì “muốn ăn phải lăn vào bếp” đúng trong mọi thời đại luôn. Rồi nào bàn về thời gian, đứa nào cũng bận, đứa nào cũng “không có thời gian”, lúc học thì “không có thời gian đi làm thêm”, đi làm rồi thì còn bận hơn, “không có thời gian đi chơi, không có thời gian đi học thêm, không có thời gian tập thể dục”…. “Không có thời gian” là câu trả lời thông minh nhất, là lý do của mọi lý do.

“Nào là thởi buổi này thất nghiệp đầy ra đó, học xong ra không xin việc được mày ạ..”, rồi những mơ ước về một công việc ổn định, đến tháng nhận lương... Thật biết thế nhưng nghe vậy cũng hơi chùn lòng, tiêng tiếc, tiếc cái “nhiệt huyết tuổi trẻ” của mấy đứa đâu mất rồi. Không phải ra rời thực tế đâu nhưng mới ra trường thôi, có bao nhiêu ước mơ, hoài bão, ấp ủ, phải tung hoành ngang dọc chứ, phải xông pha trận mạc chứ… chưa xin việc bao giờ, chưa phỏng vấn bao giờ thì sao biết không được, mà có trượt công ty này thì nộp tiếp công ty khác. Cứ lì đến cuối thì chắc cũng có nơi nhận, mà không nhận thì cũng chẳng sao, qua bấy nhiêu vòng phỏng vấn, rút bấy nhiêu kinh nghiệm, hiểu rõ ta và địch, trăm trận trăm thắng, có khi mở luôn công ty luôn chứ đi làm công ăn lương nữa. Tự thấy mình viển vông, quá khích rồi, mà viển vông thiệt, nhưng nếu nghe các bạn có những suy nghĩ ấy thì mình còn vui hơn…
Đương nhiên có thể chỉ là thiểu số thôi, chỉ có vài bạn suy nghĩ vậy thôi. Bởi vì tuổi trẻ chẳng quay trở lại lần nữa cho ta lựa chọn hay hối tiếc, thế nên hãy cứ tích cực và sống với đam mê của mình đi nhé các bạn trẻ.
© Trâm Lê – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.
"Khung giờ vàng" tiễn Táo Quân: Cứ cúng đúng điểm này, gia chủ năm mới tiền vào như nước, sự nghiệp thăng hoa
Chọn đúng "giờ vàng" để tiễn các Táo không chỉ là nét đẹp tâm linh mà còn là cách gửi gắm mong ước về một năm mới "mưa thuận gió hòa", nhà cửa êm ấm.
5 câu nói "hack não" của người thông minh
Càng lớn, tôi càng để ý một điều: Người thông minh hiếm khi nói những câu nghe cho “đã tai”. Họ nói những câu rất bình thường, thậm chí làm người khác hụt hẫng. Nhưng càng nghĩ lại, càng thấy những câu đó không hề đơn giản. Chúng giống như nút tạm dừng cho não, bấm vào rồi mới tránh được hàng loạt sai lầm phía sau.







