Hà Nội – Nơi có tôi và tuổi trẻ của tôi
2017-06-22 01:30
Tác giả:
Hôm qua, bạn hỏi tôi “Cậu ở Hà Nội lâu vậy à?”. Tôi cười đáp: “Ừ, còn trẻ mà.”
Nếu không ai hỏi vì sao tôi chọn nơi đây làm nơi lưu giữ những tháng ngày tuổi trẻ, tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ tới. Nhưng rồi khi cậu hỏi và tôi mỉm cười cũng là lúc tôi biết vì sao tuổi trẻ của tôi lại được lưu giữ ở nơi này và có những tháng ngày rực rỡ như vậy.
18 tuổi – cái tuổi gọi là nhỏ cũng không hẳn nhưng lớn cũng không đúng khiến ai cũng dễ trở mình lo lắng. Còn với tôi, nỗi lo lắng duy nhất chính là những ngày tháng xa nhà để học đại học. Nói đến Hà Nội khiến tôi háo hức, nhưng cũng khiến lòng tôi nổi bão. Hà Nội là nơi có rất nhiều đèn, nhiều xe, nơi có nhiều người đông đúc, ồn ào và xô bồ hơn quê tôi. Hà Nội là nơi có rất nhiều nhà cao tầng hiện đại. Và từ những ngày ấy, Hà Nội có tôi – một đứa con gái nhút nhát lần đầu tập bước đi một mình giữa nơi xa lạ này.

Photo by: Tran Ngoc Tung
22 tuổi – tốt nghiệp đại học, bước qua những ngày tháng sinh viên đáng nhớ. Tuổi 22, cầm trong tay tấm bằng đại học và hăm hở bước vào đời với những kỳ vọng và ước mơ. Nhưng rồi con đường cuộc đời không dễ đi như người ta vẫn tưởng. Áp lực xin việc, áp lực cuộc sống, mệt mỏi và chán chường khiến người ta dễ cáu kỉnh và làm tổn thương nhau nhiều hơn. Giữa trăm ngàn mối lo ấy, tôi và người ấy vô tình lạc mất nhau. Chúng tôi lạc nhau trong những suy nghĩ về tương lai, về cuộc sống, lạc nhau giữa những bữa tiệc, giữa những mối quan hệ xã giao khác, giữa những chiều tan ca nghìn nghịt người.
Vẫn là Hà Nội – nơi có tôi, có tuổi trẻ của tôi, có cả mối tình đầu còn dang dở. Hà Nội vẫn còn nợ tôi những lời hứa, nợ tôi một mối tình trọn vẹn và một tương lai màu hồng. Nhưng rồi cũng chính Hà Nội khiến tôi trưởng thành hơn sau những vấp ngã.
Vẫn là Hà Nội – nơi chứng kiến những bước đi non nớt nhút nhát của cô gái tỉnh lẻ, nơi chứng kiến những nụ cười hạnh phúc, những cái nắm tay chặt hay những nụ hôn vội. Và Hà Nội chứng kiến những nuối tiếc…

Photo by: Tran Ngoc Tung
26 tuổi – vẫn cứ như một đứa trẻ chưa chịu lớn. Thế nhưng tôi đã bớt dằn vặt mình đau khổ sau mối tình dang dở, chẳng còn tha thiết trách móc đời. 26 tuổi vẫn cứ lang thang cùng Hà Nội những chiều tan ca đông đúc, nhưng lạ lùng, đông người thế sao Hà Nội chẳng mấy vui. Ai ai cũng hằn lên khuôn mặt những suy nghĩ, những mối lo, những bộn bề về công việc chưa hoàn thành, về chuyện nhà chuyện cửa chuyện con chuyện cái. Còn tôi và Hà Nội, vẫn là tôi, vẫn là Hà Nội nhưng chẳng còn là một cô gái nhút nhát như trước nữa. Giờ đây Hà Nội có tôi trưởng thành hơn, suy tư hơn.
Là Hà Nội trở mình, hay là chính tự tuổi 26 đang trăn trở những suy nghĩ khác trong tôi?
Suốt bao năm qua, Hà Nội chứng kiến biết bao sự thay đổi của chính tôi. Một tôi của tuổi trẻ với những bỡ ngỡ đầu đời, một tôi của tuổi trẻ với những rung động đầu đời và một tôi đang dần trở nên trầm mặc. Thế nhưng dù trải qua điều gì đi chăng nữa, Hà Nội vẫn luôn tồn tại tôi cùng tuổi trẻ, cùng những ước ao và tháng năm rực rỡ.
© Jun – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.







