Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những đêm lạnh trong bệnh viện

2023-04-14 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Những đêm lạnh tôi ở lại bên má tôi trong bệnh viện là tôi không quên được, khi má tôi đã ngủ yên, tôi khe khẽ ra khỏi phòng đi thơ thẩn trong suốt dọc hành lang bệnh viện.

***

Mọi người đã về hết, tôi đi quanh giường của bạn tôi, bạn ấy vừa qua cơn mổ ruột thừa vẫn chưa tỉnh. Nhìn bạn ấy đang nằm như ngủ vì lượng thuốc mê chưa tan hết, tôi thấy yên tâm vì chắc chắn bạn ấy sẽ khỏe lại, thầy trưởng khoa đã đích thân đến tận bệnh viện và dăn dò kíp mổ, vì tất cả đều từng là học trò của thầy.

Đêm đã rất khuya, tôi thấy lạnh nên chợt nhớ lúc đi đã không mang theo áo lạnh, lúc đó tôi và các bạn quýnh quáng lên vì bạn ấy đau quá, ai còn nhớ đến việc gì nữa đâu. Bây giờ ca mổ đã xong, mọi người phân công tôi ở lại trực đêm đầu tiên, vì chúng tôi đi học xa nhà nên bạn ấy không có người thân bên cạnh.

Không khí lúc đó cứ như đặc quánh lại, vì xung quanh tôi toàn là những ca mổ đã xong, không có tiếng ồn, không có tiếng kêu la, không có sự rên rỉ đau đớn, chỉ có một sự im lặng và lạnh lẽo đến tê người. Tôi ngồi co ro trên ghế, tay cầm chặt ổ bánh mì mà không thể ăn được, lúc đó tôi không muốn ăn, tôi chỉ mong bạn ấy mau tỉnh lại, để tôi còn hỏi một câu:

Bạn thấy trong người ra sao, đã hết đau chưa.

Đó là lần đầu tiên tôi ở lại trong bệnh viện, và cũng là lần đầu tiên tôi ngồi suốt đêm trong cơn lạnh, mắt cứ hướng về phía bạn tôi, còn xung quanh tôi lại lặng ngắt như tờ.

Những lần ba tôi bị tai biến phải nhập viện.

Tôi gần như là người quen của bệnh viện luôn, vì ban ngày vừa đi làm còn buổi tối tôi phải trông ba, mà ba tôi nhập viện đến sáu tháng, nên không có tối nào tôi lại không có mặt bên ba. Có lúc tôi ở lại suốt đêm, có lúc tôi về, nhưng tôi nhớ tất cả những đêm tôi ở lại là những đêm dậy sóng, chẳng ai trong phòng được yên ổn với giấc ngủ, một phần vì cơn đau của các bệnh nhân, họ cứ rên la suốt, một phần là họ cứ thay nhau đi vệ sinh. Rồi tôi chứng kiến có những ca cấp cứu trong đêm, các bác sĩ các y tá cứ chạy đi chạy lại liên tục, tôi cảm giác cả bệnh viện dường như không có giờ ngủ, vì chỗ nào cũng sáng đèn, chỗ nào cũng bóng những chiếc áo trắng di chuyển nhanh nhẹn, khẩn cấp.

Có lẽ không có nơi nào như thế, chỉ có duy nhất bệnh viện là không có ranh giới ngày và đêm, không có khái niệm hết giờ hay hết ca trực, với họ, còn bệnh nhân là còn làm việc, còn những cơn đau là họ còn đi lại suốt ngày suốt đêm, từ phòng này qua phòng khác, mà tôi thấy thật sự kính nể sức làm việc của họ, dù tôi chẳng biết được chuyên môn của họ hay dở như nào, chỉ thấy có những đêm họ tối mặt tắt mày với những ca cấp cứu, với người bệnh.

Những đêm lạnh tôi ở lại bên má tôi trong bệnh viện là tôi không quên được, khi má tôi đã ngủ yên, tôi khe khẽ ra khỏi phòng đi thơ thẩn trong suốt dọc hành lang bệnh viện. Tôi muốn ra ngoài cho thoáng, vì trong phòng máy lạnh mát rượi và rất sạch sẽ nhưng tôi không thích, có một bác nhắc tôi vào phòng, bác nói đêm lạnh và sương xuống sẽ dễ bị cảm.

Tôi ngồi một mình ở ghế đá trước phòng, thoáng nghe mùi đêm xung quanh tôi, mùi đêm rất đặc biệt, rất đặc trưng mà chỉ khi người ta cố chú ý mới nghe thấy được, mới cảm nhận được. Một mùi đêm tổng hợp từ mùi hoa lan hoa sứ dìu dịu, từ mùi thuốc tây cứ thoang thoảng đâu đó, từ mùi của đất trời về đêm nữa, lành lạnh, có ánh sáng của những vì sao ở rất xa, và cũng có ánh sáng của những tà áo trắng cứ lướt qua tôi trong đêm. Có lúc tôi lo lắng cho má, có lúc tôi nghĩ về khối lượng công việc vẫn còn đang rất nhiều mà tôi vẫn chưa làm xong, vì đó là thời điểm công việc của tôi đang vào mùa, đang rất cao điểm, bao nhiêu dữ liệu đang chờ tôi, mà tôi thì lại ngồi nơi đây, còn có lúc đầu tôi trống rỗng.

Má tôi nhập viện mấy lần là mấy lần tôi thức trắng cùng má, trong những đêm lạnh.

Tôi thấy gì biết gì trong những đêm ấy.

Tôi nhìn thấy biết bao con người mà có lúc sự sống và cái chết chỉ cách nhau vô cùng mong manh, tôi nhìn thấy sự căng thẳng và những giọt mồ hôi thấm áo các bác sĩ, những người trong êkip trực, họ đâu biết tôi là ai, họ tất bật lên xuống qua lại với một mục tiêu duy nhất là dành lại sự sống cho con người, là vứt được hết những cơn đau ra khỏi các bệnh nhân.

Có một đêm, tôi nghe tiếng một bác sĩ hét lên, không phải là ông không giữ được bình tĩnh, không phải là ông quát mắng ai, mà ông hét người nhà của người bị cấp cứu, vì họ quá sốt ruột chạy vào tận phòng mổ, mà theo tôi hiểu, đó là nơi chỉ có êkip mổ mà thôi, và được vô trùng tuyệt đối.

Có một đêm, tôi nhìn thấy một bệnh nhân rên la rất dữ, nhưng lại không có bóng một áo trắng nào ở đó, và cũng không có người nhà của ông ta, tôi không biết phải giúp ông ta như nào, vì lúc đó má tôi đã ngủ được nên tôi vội chạy xuống phòng trực, tôi nói với một cô ngồi trực ở đó, cô ấy đứng lên ngay lập tức.

Khi tôi nhập viện sinh con, tôi được nhìn thấy một cô gái cũng nhập viện sinh con như tôi, nhưng tình trạng cô ấy quá nặng, các bác sĩ đã làm hết sức vẫn không giữ được con của cô ấy, cô ấy nằm im suốt mấy ngày trời không nói năng gì, không chịu ăn uống, và nước mắt cứ chảy ra. Tôi chứng kiến mà thấy đắng lòng, tôi ôm con mà không dám nhìn cô ấy, và cố giữ con không khóc, vì tôi sợ cô ấy sẽ đau đớn hơn khi nghe tiếng khóc bé sơ sinh.

Tôi đã có một đêm lạnh không phải trong bệnh viện, mà là trong ô tô đưa tôi vào trong kia, một thành phố lớn, nơi người thân của tôi đang cấp cứu trong đó. Tôi đã có một đêm trắng suốt dọc đường đi, qua cửa kính của xe, khi trong tôi đang hỗn loạn những nỗi lo cháy bỏng, tôi nhìn hai bên đường khi xe vun vút lao đi trong màn đêm, lúc đó sao tôi thấy ghét bóng đêm đến vậy, tôi cứ mong trời mau sáng để tới nơi.

Tôi nhớ lúc đó chú lái xe cứ hối tôi phải cố nhắm mắt một chút, vì thức đêm như vậy sẽ rất mệt, nhưng tôi không thấy mệt, và cũng chẳng còn khái niệm giấc ngủ khi đó.

Tôi cũng đã có những đêm lạnh ngay trong chính ngôi nhà của tôi, những đêm tôi thức cùng người bạn này, người luôn sát bên tôi mấy năm nay, người hiểu tất cả những gì tôi muốn nói, mà rất nhiều lần tôi không giữ lại, tôi viết thật nhiều trong đêm rồi tôi lại xóa đi, tôi xóa đi rồi tôi lại viết. Lúc đó ông xã tôi đi làm xa, còn giờ đây anh ở nhà nên tôi không còn được thức khuya nữa, không còn những đêm lạnh với người bạn thân yêu này, vì anh bắt buộc tôi phải nghỉ ngơi.

Tôi cũng biết có rất nhiều người cũng có những đêm lạnh, trong các bệnh viện là nhiều nhất, trên các đường phố, ở khắp mọi nơi, vì cuộc sống là một chuỗi tiếp diễn liên tục như vậy. Tôi cũng hiểu tâm trạng và sự cảm nhận của mọi người, tùy theo mỗi lúc mỗi nơi khác nhau, còn tôi lại thấy yêu những đêm lạnh như thế, dù ba tôi má tôi đang phải nằm trong kia, đang trong những cơn bệnh, dù sau những đêm lạnh tôi thấy tôi gầy hơn, tôi thấy tôi thèm ngủ hơn, nhưng sao lần nào cũng vậy, cứ khi những đêm lạnh đến với tôi là tôi thấy ý nghĩa của cuộc sống này lại bừng lên mãnh liệt hơn bao giờ. Tôi nhìn những màn hình với những dây nhợ đủ kiểu đang vô cùng phức tạp xung quanh giường các bệnh nhân mà tôi suy ra, cuộc sống này có phẳng lặng được đâu, vì nếu cuộc sống phẳng lặng như đường thẳng chạy ngang máy tính với tiếng kêu tút tút báo hiệu sự sống của người bệnh kết thúc, thì ai mong điều đó.

Những đêm lạnh tôi đã đi qua, những đêm lạnh đã bên tôi những lần, để tôi biết yêu quý hơn cuộc sống, để tôi biết giá trị của một ngày mới, khi tôi được nhìn được đón ánh bình minh chiếu rọi khắp muôn nơi.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thanh xuân này con đã nợ cha mẹ | Family Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top