Như chưa từng đợi
2023-03-27 01:15
Tác giả:
Minh Phương
blogradio.vn - Tôi nghĩ em biết đó là cây gì, bởi tôi để ý em hay thì thầm với nó, nhưng tôi không thể hỏi. Em muốn giấu tôi chuyện gì, có phải đó là lí do khiến em xa tôi? Nhưng tôi vẫn đợi em. Ở quán này.
***
Tôi vẫn thường ghé Rum, mỗi ngày một lần. Từ ngày Vân đi, tôi thích quán này đến lạ. Không phải bởi vì đây là quán Vân thích, mà đây cũng là nơi lưu giữ nhiều kỉ niệm của hai chúng tôi.
Có lẽ đã thành thói quen, hai năm nay, kể từ khi Vân quyêt định ở lại luôn bên đó, tôi vẫn không thể cầm chân mỗi khi đi ngang qua, cũng có nhiều lần chằng hiểu vì sao những bước chân luôn đưa tôi tới chốn này. Bốn năm trước, tôi tiễn Vân ra phi trường, em khóc, đòi ở lại. “Ừm! Có gì đâu! Chỉ bốn năm thôi!”. “Em sẽ trở về!”. “Anh sẽ đợi em!”. Những ngày đầu, mở hộp thư, tin nhắn của Vân choáng ngợp cả màn hình. Rồi dần dần, những tin nhắn của em không nhiều như trước, nhưng cũng đủ để tôi yên tâm rằng tôi vẫn còn chiếm vị trí quan trọng trong lòng em. Có thể, Vân đã quen với môi trường mới, quen với nhiều bạn mới và đã hết bơ vơ khi không có tôi. Bốn năm sau, Vân không nói chia tay, nhưng Vân nói rằng em không muốn trở về. “Ừm! Em đã không trở về!” tôi quyết định chia tay. Nhưng tôi vẫn đợi em. Ở quán này.

Khi còn quen Vân, chúng tôi thường tới quán vào buổi trưa, bởi khoảng thời gian này, quán vô cùng yên tĩnh. Vân thường chọn góc bên cửa sổ, có những cành cây nhỏ phủ lòa xòa. Vân ngồi đối diện, vừa đưa tay nghịch cành lá, vừa nghe tôi giảng bài. Chúng tôi học cùng nhau, rồi yêu nhau lúc nào chẳng biết. Và khi chia tay, cũng nhẹ nhàng không kém. Đau, nhưng cũng đành buông. Lòng tự trọng không cho phép tôi níu kéo. Nhưng tôi vẫn đợi em. Ở quán này.
Tháng Mười Hai, mưa phùn đến sớm. Tôi bước vào quán, đưa mắt tìm chỗ ngồi. Nhưng sự thực, chưa bao giờ tôi rời xa khỏi cái bàn gần cửa sổ, nơi có những cành cây nhỏ phủ lòa xòa đó. Khi có em, tôi ít để ý đến không gian quán, tôi chỉ lo ngắm em nghịch nghịch cành lá và thích thú khi em lườm tôi những lúc tôi mắng em mơ mộng vớ vẩn, chẳng để ý lời tôi. Và khi em đi xa, tôi tự mặc định chỗ ngồi ấy, cái bàn ấy là của riêng tôi. Như một góc không kẻ nào được phép xâm phạm. Có khi tôi ngồi chỗ của tôi, cũng có khi tôi ngồi vào chỗ của em, cũng nghịch những cành cây bên của sổ, thử xem cảm giác của em khi ấy thế nào. Cũng may, tôi luôn ghé quán vào buổi trưa, thời gian thường chẳng mấy ai lui tới quán, để tôi tha hồ tự do tung hoành với những ý nghĩ và hành động ngớ ngẩn của mình, mà không có chiến sự nào xảy ra. Tôi vẫn biết em đã không còn bên tôi. Nhưng tôi vẫn đợi em. Ở quán này.
Tôi vẫn thường tự hỏi, cái cây bên của sổ, cái cây có những cành nhỏ phủ lòa xòa nơi tôi vẫn thường ngồi là loài cây gì. Nó chẳng giống một loài cây nào khác. Chẳng giống cây bàng trước cửa quán, mùa này chỉ trơ cành lá. Chẳng giống cây sữa, mùa thu tỏa hương ngào ngạt. Nó chẳng có hoa như bằng lăng, cũng chẳng có mùi thơm đặc biệt, nhưng điều lạ là giữa mùa đông nó không hề rụng lá, mặc dù lá nhỏ nhưng vẫn xanh tươi, vẫn phủ lòa xòa bên của sổ để tôi có thể đưa tay với tới ngay cả trong mùa đông lạnh giá hay mùa hè nóng bức. Tôi luôn thắc mắc, nhưng chưa bao giờ tôi hỏi chủ quán xuất xứ của nó. Cũng như khi em nói rằng em không trở về nữa, tôi cũng không hỏi vì sao. Nhưng tôi vẫn đợi em. Ở quán này.
Tôi không thích nói dối. Nhưng tôi biết có những lời nói dối là vô hại. Tôi cũng biết lời nói dối kinh điển nhất là của cụ Bơ-men trong Chiếc lá cuối cùng của O’ Hen-ri. Là nói dối nhưng cụ đã cứu sống cả một con người. Chẳng phải Giôn-xi đã nhầm tưởng chiếc lá cụ Bơ-men vẽ là một chiếc lá thật để rồi qua cơn nguy kịch đó sao? Đôi lúc tôi băn khoăn không biết em có giấu tôi điều gì. Hai năm nay, chúng tôi không hề liên lạc. Nhiều lúc vì tự trọng, nhiều lúc vì để em khỏi bận tâm, tôi lần lữa việc liên lạc với em. Điều đó có nghĩa tôi cũng chẳng có tin tức gì của em. Nhưng lòng tôi luôn gợn sóng. Tôi biết cái cây bên cửa sổ kia không phải là cây thường xuân, vì mùa đông nó không hề rụng lá. Tôi nghĩ em biết đó là cây gì, bởi tôi để ý em hay thì thầm với nó, nhưng tôi không thể hỏi. Em muốn giấu tôi chuyện gì, có phải đó là lí do khiến em xa tôi? Nhưng tôi vẫn đợi em. Ở quán này.
.jpg)
Chiều cuối mùa đông, tôi bước vào Rum. Như thường lệ, tôi đến thẳng vào góc bên cửa sổ. Nhưng chợt nhận ra rằng cái cây có những cành nhỏ phủ lòa xòa bên của sổ đã không còn nữa. Nó đã bị chặt? Nó đã bị người ta chặt??? Tôi giật mình thảng thốt. Trong lòng tôi như mất mát một thứ gì đó rất quan trọng. Chẳng hiểu vì sao cái cây đó có ý nghĩa với tôi đến thế. Tôi đi tìm chủ quán. Đó là một ông chủ mới. Ông muốn mở rộng không gian quán. Và cái cây nhất thiết phải bị chặt đi. Tôi thất thần bước ra khỏi quán, chẳng kịp nói lời chia tay.
Quán đóng cửa vài ngày.
Một ngày đầu xuân, khi những cành đào nở rộ, trời chẳng mưa phùn, khi cái cây có những cành nhỏ phủ lòa xòa bên cửa sổ đã bị chặt đi, tôi nhận được tin từ người bạn gái thân nhất của em. Vân đã qua đời. Một khối ung thư phổi đã giết chết cô ấy. “Trước lúc qua đời, cô ấy nhờ tớ gửi tới cậu lời xin lỗi. Và rằng… cô ấy chưa bao hết yêu cậu, Phong ạ!” Tôi đứng lặng hàng giờ dưới mái hiên. Vân đã xa tôi, cũng như cái cây có những cành nhỏ phủ lòa xòa bên cửa sổ, xa mãi mãi. Ngước nhìn lên bầu trời, mỉm cười với áng mây, tôi thầm hỏi: “Em có cùng đợi tôi như tôi từng đợi em?”
© Minh Phương - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Gửi người yêu cũ - Người em luôn trân trọng | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.






