Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ những mùa đông cũ

2018-12-07 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Với tôi thì chả thích mùa đông, tôi sợ lạnh, và ghét cái cảm giác chui khỏi chăn để lết bước đến trường học, tôi cũng sợ cảm giác phải khoác lên mình những tấm áo dày và nặng mà hai hàm răng vẫn lập cập va vào nhau. Nhưng trớ trêu lắm, tôi lại nhớ mùa đông. Đúng hơn là những mùa đông cũ. Tôi trẻ, năng động và thích mê cái mới, nhưng đóng cửa phòng, bật nhạc Lê Cát Trọng Lý, tôi lại là ông già vật vờ với mớ hoài niệm.

***

Khoác chiếc áo bước ra đường, thấy gió rít qua tai, 2 hàng cây chuyển màu lá, và thấp thoáng những quán ngô nướng nhả khói cay xè. Mùa đông đến thật rồi! Mùa đông, mọi người bạn mong chờ điều gì?

Một cái ôm thật chặt từ ai đó?

Cảm giác tê tê đầu lưỡi, và buốt đến tận não khi cùng con bạn ăn kem bờ hồ?

Lượn lờ Hồ Tây rồi ăn khoai nướng trên cầu Long Biên?

Hay là đơn giản bù khú với lũ bạn bên bàn lẩu nướng?

Với tôi thì chả thích mùa đông, tôi sợ lạnh, và ghét cái cảm giác chui khỏi chăn để lết bước đến trường học, tôi cũng sợ cảm giác phải khoác lên mình những tấm áo dày và nặng mà hai hàm răng vẫn lập cập va vào nhau.

blog radio, Nhớ những mùa đông cũ

Nhưng trớ trêu lắm, tôi lại nhớ mùa đông. Đúng hơn là những mùa đông cũ. Tôi trẻ, năng động và thích mê cái mới, nhưng đóng cửa phòng, bật nhạc Lê Cát Trọng Lý, tôi lại là ông già vật vờ với mớ hoài niệm. Nhớ lắm những buổi chiều đông, lũ chúng tôi, những thằng cu 10 tuổi, chăn trâu trên những cánh đồng sau gặt. Đất nứt toác, những ống rạ còn lại đâm vào chân, xước da, có khi còn rỉ máu. Những ngày đó, thì có hề hấn gì, chúng tôi vẫn vô tư chơi đùa, đuổi bắt nhau chạy khắp đồng.

Nhớ lắm lúc mấy thằng loắt choắt tay xô, tay chậu, đu kéo nhau ra bờ mương gần nhà, đứa đắp bờ, đứa tát nước, đứa mò cá, đứa thì canh me cho một thằng vào vườn trộm mía. Đen đủi nhất là khi tát gần xong thì vỡ bờ, nước từ trên ào xuống, công sức là bỏ đi, vì chúng tôi đoàn kết lắm, nên thằng "đắp bờ tai hại" kia chẳng bị sao.

Và bạn biết cái đặc sản mùa đông của chúng tôi là gì không? Cá nướng, khoai nướng, sắn nướng và thậm chí là mía nướng. Tất nhiên cá, khoai mùa nào chả có, nướng thì vơ rơm rạ bật lửa, thế là xong. Nhưng chỉ có mùa đông ăn nướng mới khoái. Thử tưởng tượng xem, giữa một cánh đồng rộng rãi, trời rét căm căm, gió mùa rít qua kẽ tóc, rùng mình vì lạnh, 6,7 thằng xúm vào với nhau, giơ 2 tay bên đống lửa phập phồng, thi thoảng lại có đứa nhắc: “Chín rồi đấy mày, lấy ra đi”. Ngày ấy với chúng tôi, chế biến một “đặc sản” dễ dàng lắm, cho vào lửa, canh thời gian để lấy ra cho kịp. Tất cả đều ngon nhất khi đem đi nướng - đó là chân lý của chúng tôi. Nhớ cái cảm giác cay xè khóe mắt, tiếng cá xèo xèo dưới lửa, mùi cá chín thơm phức xông thẳng vào mũi, cắn rộp miếng cá, tan vào miệng. À mà đấy là lúc thành công thôi, chứ ông nào lơ đễnh, để đen thui, ăn xong 2 bên mép toàn nhọ, đen xì, chúng tôi lại chỉ trỏ rồi cười ha hả vào mặt nó.

blog radio, Nhớ những mùa đông cũ

Nhớ lắm cái mùi mía nướng, ngọt hắc, thơm thơm nơi đầu lưỡi, cắn một miếng mà nước túa ra trong miệng, trôi xuống nóng ran bụng. Đợt nào “sang” hơn thì khoai tây nướng, ăn vừa bở vừa thơm, lớp vỏ bị cháy, còn thịt bên trong thành một lớp cứng bên ngoài, vàng xuộm, cắn vào giòn giòn béo béo.

Mùa đông, cũng là lúc hoa lau nhiều nhất, chúng tôi lại rủ nhau leo núi tìm lau, những vách đá cao, dựng đứng, đường đi lởm chởm những đá, phải thật cẩn thận, vì chỉ trượt chân thôi, thì nhẹ cũng nằm nhà cả tháng. Tôi thì không sợ ngã lắm, vì tôi cẩn thận hơn lũ bạn, nhưng lại chúa sợ rắn. Tôi vẫn thường được nghe mấy ông già trong xóm dọa trên núi là nơi rắn chúa ở, nó nấp đâu đó trong những cái hang và chỉ cần chúng tôi vô tình làm phiền thì bỏ mạng. Sợ thì sợ, nhưng chỉ cần nghe mấy thằng kia khích là lại sĩ diện leo cùng. Cũng may, leo bao nhiêu lần, vẫn chưa gặp rắn chúa lần nào cả.

Mùa đông, cũng là mùa nặn đồ chơi. Chúng tôi ven theo con đường vào núi, nơi có những con mương thoát nước, khi ấy đã khô dần vì hạn, lấy lớp bùn đen, nặn ra tất cả những thứ mà trong đầu nghĩ ra. Từ kiếm dao, xe cộ, nhà cửa, đến búp bê công chúa. Nặn xong mang về “lãnh địa riêng” – là những tảng đá lớn, bằng phẳng nhất để phơi cho khô. Mùa đông, ít mưa lắm, nên cứ để thế đến khi nào khô mới mang ra đi so với bọn bạn. Chê ỏng chê eo đồ chúng nó, cãi cho bằng được rằng đồ của mình là đẹp nhất mới thôi. Tuổi thơ của chúng tôi, đồ chơi chỉ có vậy, ô tô điều khiển hay búp bê baby chỉ là thứ xa xỉ trên tivi mà thôi. Nhưng ngày đó, những con ô tô đất cũng được nâng niu, cất giữ, bất khả xâm phạm.

blog radio, Nhớ những mùa đông cũ

Ngày hôm nay, những thứ bằng đất nặn đã dần bằng sắt bằng đồng, và đều dùng được chứ chả phải để cầm tay nữa, và đi qua những tỉnh thành khác nhau, những món ngon, đắt tiền cũng được nếm thử nhiều. Nhưng chả hiểu sao tôi vẫn thèm những thứ đấy, thèm cái nụ cười giòn tan, vô tư, thủa trước. Vẫn biết rằng cuộc sống là phải tiến lên, chúng ta đều phải lớn, và tập quen với sự bộn bề, lo toan. Nhưng ngày khi viết những dòng này, tôi nhớ lắm những mùa đông ấy, những con cá đồng nướng, những củ khoai vùi trong rơm rạ. Và những thằng bạn trước ơi, tôi nhớ các bạn!

© Trịnh Đình Cương – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top