Nhật ký chống dịch
2022-01-22 01:20
Tác giả:
Tuan Tran
blogradio.vn - Nếu như ngày mới đến Bình Dương đón chúng tôi bằng sự tĩnh lặng của đường phố, sự lo âu, nỗi lo lắng của từng người dân khi tình hình đang diễn biến phức tạp thì ngày chúng tôi trở về, Bình Dương vẫy chào chúng tôi bằng những câu chúc bình an, lời cảm ơn nồng nhiệt của nhân dân nơi đây cũng như những ước hẹn cho lần gặp tới sẽ là một dịp thật vui vẻ.
***
Ca covid đầu tiên: cậu sinh viên cuối năm ba và lần đầu hoạt động thực nghiệm: “liệu kinh nghiệm, kỹ năng, độ thành thục đã đủ?”
.jpg)
Thế hệ chúng ta được sinh ra khi đất nước đã hòa bình thống nhất, quê hương đã giàu đẹp và dân tộc đã có cuộc sống ấm no hạnh phúc. Vì thế tuổi thơ của tôi lớn lên thật êm đềm qua lời ru của bà, qua câu hát của mẹ. Những câu chuyện chống giặc của ông cha qua lời dạy của giáo viên, qua màn hìn tivi thật hiên ngang, đau xót nhưng cũng rất đỗi tự hào và mãi là ước mơ học tập và là tấm gương noi theo của thế hệ đi sau. Cùng với niềm khát khao và sự hâm mộ các chiến binh áo xanh nên lớn lên tôi may mắn được trở thành một câu sinh viên của ngôi trường Học Viện Quân Y hào hùng.
Ngày tháng học tập của một cậu bé vừa là quân nhân vừa là bác sĩ cứ yên bình trôi đi cho đến một ngày cuối tháng 8, đó là ngày 23-08-2021, khi mà dịch bệnh virus Covid 19 đang ở giai đoạn khó khăn và hoành hoành tại các tỉnh miền nam thì đúng như khẩu hiệu: “Đâu cần quân nhân có, đâu khó có Quân Y”
Theo lời kêu gọi thân thương từ miền Nam ruột thịt, chúng tôi - những anh bộ đội cụ Hồ đã lên đường tiến về miền Nam với một trái tim nồng cháy và mục tiêu to lớn: “bao giờ đánh bay hết covid thì lúc đấy Quân Y mới trở về”. Và một điều hiển nhiên là cảm xúc của tôi khi lần đầu được thực hiện một nhiệm vụ cao cả như thế này là hết sức lo lắng, lo lắng về bản thân đã có đủ kiến thức chưa, lo lắng về kỹ năng mềm của bản thân đã đủ để giải quyết các mối quan hệ với người dân chưa và hơn hết là lo cho sự an toàn của bản thân. Đương nhiên, tất cả chúng tôi đã đều được tập huấn đầy đủ, đã được các thầy dặn dò rất kỹ càng và điều mà được các thầy cô nhắc nhở nhiều nhất là: “trong mọi tình huống phải đặt an toàn của bản thân lên hàng đầu, rồi mới tiếp tục thực hiện nhiệm vụ”. Phải nói là dù hết sức lo lắng nhưng có được sự động viên, quan tâm từ thầy cô, chỉ huy lớp, các em khóa dưới làm tôi cảm thấy an tâm và ấm lòng hơn rất nhiều. Điều hiển nhiên là ngoài lo lắng thì sự hào hứng cũng chiếm lấy bản thân tôi, là một người học y thì việc hoạt động thực tế rất có ích với tôi, tôi hào hứng muốn thử sức mình, tôi hào hứng muốn trở thành một người có ích và hơn hết tôi hào hứng vì một phần nào được tham gia đánh bay Covid để được giống như ông cha ta đã tiêu diệt giặc ngoại xâm.

Đáp chuyến bay vào thành phố Hồ Chí Minh, tôi được phân công về chung tổ với anh Huy Thông - bác sĩ nội trú khoa chẩn đoán hình ảnh và đồng chí Hạnh cùng khóa 52 với tôi. Chúng tôi được giao nhiệm vụ phụ trách phường Bình Hòa, thành phố Thuận An, tỉnh Bình Dương. Và điều đầu tiên khiến tôi bị sốc nhẹ là khi bác phụ trách tổ dân phố nói với chúng tôi phường Bình Hòa có tận 136000 dân.
2 tháng chống dịch cùng phường bình hòa có rất nhiều kỷ niệm đẹp nhưng chắc ấn tượng và sâu sắc nhất là kỷ niệm về ca cấp cứu covid đầu tiên của tổ chúng tôi. Phải nói đến nhiệm vụ khi đi chống dịch của chúng tôi là một tổ cấp cứu lưu động, tham gia test cộng đồng, tiêm vắc cin cộng đồng cũng như tư vấn và điều trị F0 tại nhà. Tối hôm ấy là ngày đầu tiên chúng tôi tới phường Bình Hòa, vì là ngày đầu tiên nên công việc của chúng tôi khá nhẹ nhàng và được nghỉ ngơi từ 19h tối và chúng tôi cùng nhau ngủ vào lúc 23h đế chuẩn bị tinh thần thật tốt cho một ngày mai bận rộn.
Tuy nhiên, đến khoảng 3h sáng thì bỗng nhiên có bệnh nhân gọi điện tới và giọng rất chi là gấp rút: “Bác sĩ ơi... cứu chồng em với... cứu chồng em với...”. Tôi tin chắc rằng với tất cả những ai như tôi trong tình huống đều sẽ mất bình tĩnh và không biết cách xử lý. Nhưng không anh Thông rất bình tĩnh, hỏi địa chỉ và sơ qua về tình trạng bệnh nhân (lúc đấy thật sự rất hâm mộ anh). Thế là 2 anh em nhanh chóng mặc đồ bảo hộ và cầm đầy đủ dụng cụ và lên đường cấp cứu bệnh nhân.
Đến nơi thì anh bảo tôi tiến hành test covid cho bệnh nhân. Trong lúc chờ kết quả thì anh hỏi về tình trạng bệnh nhân, bệnh nhân lúc này khó thở đo SpO2 là 90%, mất vị giác, mệt mỏi toàn thân. Tuy nhiên kết quả test của tôi lại là âm tính. Các triệu chứng hết sức rõ ràng và đây là lần test thực tế đầu tiên của tôi nên tôi hơi phân vân không biết bản thân đã làm đúng quy trình chưa, bản thân đã đưa đủ chiều dài que test chưa,... sau một lát phân vân thì tôi nói với anh Tổ trưởng lo lắng đó nên anh đã test lại và kết quả là dương tính. Một sai sót trong lần đầu thì có thể tự an ủi bản thân cố gắng hơn nhưng không tôi lại tiếp tục luống cuống khi lắp oxy cho bệnh nhân thở. Thấy tôi không tự tin nên anh Thông đã chủ động hướng dẫn và làm từng động tác cho tôi xem. Ngay lúc đấy tôi cảm thấy thật may mắn khi được làm việc chung tổ cùng những con người trách nhiệm và giỏi giang như vậy.

Sau khi thấy bệnh nhân đã ổn chúng tôi xin phép được về và cứ tưởng mọi chuyện đã xong cho đến khi chúng tôi nhận ra đã bị lạc đường. Vì dịch nên rất nhiều tấm chắn bê tông được đặt do đó bản đồ không xem được nên chúng tôi phải tự đi về bằng trí nhớ của mình. Đến đây nhiều người sẽ đặt ra câu hỏi: “tại sao lúc đi lại đến nơi được”. Bởi vì lúc đi thì người nhà bệnh nhân ra tận đường lớn đón và đang rất gấp nên chúng tôi cũng không để ý đường đi lắm. Đến lúc về 2 anh em rất tự tin với người nhà bệnh nhân là nhớ đường nhưng không biết nhớ như thế nào lại đi thẳng vào nghĩa địa. Lúc này thì tôi hơi không tin tưởng vào cái đầu uyên bác của anh tổ trưởng nữa và xen lẫn đôi chút rùng mình. Và đúng là không uổng, có công mò đường có ngày tìm được đường về. Lúc chúng tôi về đến nơi đã là 5h sáng hôm sau và chuẩn bị cho một ngày mới với nhiều công việc đang chờ đợi. Sau buổi đầu tiên đấy tôi thấy mình có nhiều kinh nghiệm hơn và cần phải học hỏi thật nhiều thật nhiều hơn nữa. Tôi cảm thấy hào hứng và sẵn sàng cho những trận chiến phía sau.
Nếu như ngày mới đến Bình Dương đón chúng tôi bằng sự tĩnh lặng của đường phố, sự lo âu, nỗi lo lắng của từng người dân khi tình hình đang diễn biến phức tạp thì ngày chúng tôi trờ về Bình Dương vẫy chào chúng tôi bằng những câu chúc bình an, lời cảm ơn nồng nhiệt của nhân dân nơi đây cũng như những ước hẹn cho lần gặp tới sẽ là một dịp thật vui vẻ. Để đáp lại những điều đó tôi muốn gửi tới Bình Dương lời cảm ơn chân thành từ đáy lòng, cảm ơn Bình Dương vì đã cùng chúng tôi kề vai chiến đấu, cảm ơn vì người dân đã rất phối hợp trong việc điều trị và phòng chống covid, cảm ơn sự quan tâm nhiệt thành từ các cấp chính quyền. Tôi muốn nói rằng dù tình hình đã tạm ổn nhưng Bình Dương hãy luôn kiên cường như vậy, bình tĩnh như vậy để có thể nhanh chóng đánh bay covid thật triệt để, người dân hãy luôn tin tưởng vào các y bác sỹ tuyến đầu, các cấp chính quyền cũng như chiến thắng chính bản thân để đoàn kết cùng nhau 1 lòng chống dịch. Hy vọng mỗi gia đình sẽ luôn là những tiếng cười của hạnh phúc sum họp, của niềm vui sức khỏe. Một lần bữa xin chân thành cảm ơn.
.jpg)
Còn gì tự hào hơn khi được cống hiến tuổi trẻ cho tổ quốc, tôi sẽ rất hãnh diện khi được nhận nhiệm vụ chống dịch trong những lần tiếp theo. Nếu như lần đầu đi chống dịch với rất nhiều sự bỡ ngỡ và lo lắng, lo lắng về việc thiếu kinh nghiệm về việc đối nhân xử thế, về an toàn bản thân, chắc chắn rằng những nhiệm vụ tiếp theo tôi sẽ đón nhận với sự tự tin cao nhất, chuẩn bị kĩ càng nhất và luôn cố gắng hết tôi để hoàn thành nhiệm vụ, giành trọn niềm tin từ nhân dân.
Từ nhỏ tới lớn tôi đều nghĩ mảnh đất quê hương Hà Tĩnh là tốt nhất, nơi chứa đựng những con người ấm áp và thiêng liêng cũng như là hoàn mĩ nhất. Nhưng từ lúc đi học ở Hà Nội cũng như quãng thời gian chống dịch ở miền Nam tôi nhận ra, trên mọi miền tổ quốc dù đi đâu về đâu trên mảnh đất chữ S này thì con người Việt Nam luôn thân thiện, chân chất như vậy. Hơn 60 ngày kề vai cùng Bình Dương - không ngoa khi nói là chiến đấu sinh tử cùng nhau, phải nói là tôi thật sự yêu quý và có tình cảm rất lớn vs nơi này, yêu cái giọng miền Nam ngọt ngào, yêu sự thẳng thắn dễ gần của người dân miền Nam và vẫn có chút chưa quen với khẩu vị thức ăn, nhưng nơi này đã ghi dấu ấn to lớn vào những trang giấy đầu đời của tôi. Giúp tôi trưởng thành và hoàn thiện bản thân hơn. Và cũng thật vui khi được quen thật nhiều bạn mới trên mọi miền tổ quốc.
Hà Nội, hơn 1 tháng ngày trở về.
Chào thi đua quyết thắng.
© Tuan Tran - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em | Bản Full
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?






