Mùa dịch nhớ cơm nhà
2021-10-20 01:20
Tác giả:
chuyencualin __
blogradio.vn - Sài Gòn ơi, Việt Nam ơi, những người con của mảnh đất con rồng cháu Tiên với sự anh dũng, kiên cường, bất khuất chắc chắn sẽ đẩy lùi được dịch bệnh. Sài Gòn hoa lệ, Việt Nam yên bình sẽ sớm khỏe lại thôi.
***
Đã bao lâu bạn chưa được trở về nhà? Đã bao lâu bạn chưa được quây quần bên bữa cơm nhà cùng những người thân yêu?
Chưa bao giờ, người ta lại thèm một cảm giác quây quần bên mâm cơm cùng gia đình đến như vậy. Nếu bạn đang có một mái nhà để về, một bữa cơm sum vầy với bố mẹ thì bạn vẫn đang hạnh phúc hơn hàng triệu người ngoài kia đang hy sinh vì đất nước. Hãy trân trọng những khoảnh khắc đó.
Vậy là những ngày giữa tháng 9 lại dần trôi qua, kể từ ngày cuối tháng 4 bắt đầu dịch Covid bùng trở lại tại Sài Gòn thân yêu. Chúng mình đã phải trải qua hơn 4 tháng giãn cách ở Sài Gòn và các tỉnh phía Nam hay 2 tháng giãn cách ở Hà Nội.
Mùa hè này chúng mình đã phải chứng kiến biết bao giọt nước mắt và mồ hôi, cũng như chứng kiến sự đau đớn của biết bao kiếp người phải rời bỏ thế gian này. Chứng kiến biết bao hoàn cảnh tha hương, những tầng lớp lao động của xã hội khi dịch bệnh hoành hành, họ không còn gì để bám trụ lại mảnh đất Sài Gòn này. Và khi ấy, trở về nhà là biện pháp duy nhất mà họ mong muốn để tiếp tục sinh tồn.
Khi Sài gòn bắt đầu giãn cách theo chỉ thị 15 và 16, hàng triệu người dân lao động, các bạn sinh viên, học sinh đã rục rịch khăn gói để trở về quê hương. Có người may mắn trở về sớm, được địa phương chào đón, gia đình chào mừng. Có một video được ghi lại ghi có hàng trăm ngàn người dân đi qua địa phận tỉnh Bình Dương, Đăk Nông đã được lực lượng công an chức năng ở đây hỗ trợ mở đường dẫn đoàn trở về địa phương.
Những thước phim quý giá về tinh thần tương thân, tương ái, hỗ trợ nhau cùng vượt qua dịch bệnh của quân dân ta lại càng làm ta thêm yêu đất nước mình. Nhiều địa phương hỗ trợ tiếp nhận người dân trở về, thực hiện cách ly và cung cấp lương thực hỗ trợ bảo đảm an toàn cho người dân. Sự chào đón của quê hương luôn làm ấm lòng những người con xa xứ như chúng tôi. Nhưng cũng có những người không hề may mắn được như họ. Vẫn còn biết bao người lao động, sinh viên, người nghèo, vẫn cố bám trụ lại ở Sài Gòn và họ đang dần kiệt quệ.
Dịch kéo dài, nhiều người không thể đi làm, tiền bạc rồi lương thực thực phẩm cạn kiệt, Sài Gòn đã không còn là nơi ấm yên của họ. Rồi biết bao con người ấy bất chấp chỉ thị giãn cách toàn thành phố, họ mong muốn trở về quê nhà, nơi đồng ruộng, con trâu, ao cá, mảnh vườn để tiếp tục sống. Sài Gòn đã hút cạn kiệt năng lượng của họ, ở lại cũng không còn gì để tồn tại.
Nhiều gia đình nheo nhóc, ba mẹ làm công nhân đều thất nghiệp, không có tiền để trang trải, cầm cự qua mấy tháng trời, đến nay nhà cũng hết gạo, tiền trọ cũng không trả được. Rồi nhiều hoàn cảnh đau lòng khác như bạn sinh viên ở trọ không có tiền mua gạo, ăn tạm mì gói qua ngày. Và ở ngoài kia, biết bao hoàn cảnh đau lòng khác vẫn đang diễn ra. Vì thế, dù bị cấm, nhưng họ vẫn thiết tha được trở về quê nhà.
Hình ảnh người dân tụ tập lang thang ở các cửa chốt chặn Sài Gòn, các tỉnh miền Nam những ngày vừa qua không ngừng làm chúng ta đau xót. Đi không được, ở lại cũng không xong, Sài Gòn đã từng cưu mang họ nhưng Sài Gòn bị thương, họ cũng là những con người bị tổn thương nhiều nhất.
Đại dịch đã cướp đi hạnh phúc của biết bao gia đình, có gia đình mất vợ, mất chồng, mất ba mẹ. Rồi kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, rồi con bị mồ côi, ba mẹ thì mất con, không có nỗi đau nào đau hơn bằng việc chứng kiến người thân ra đi mà không được ở bên cạnh người thân.
Chưa bao giờ, con người ta nhận nhiều nỗi đau mất mát nhiều đến như thế. Mới nay còn đang khỏe mạnh, mai đã trở bệnh rồi ra đi vĩnh viễn. Mới đây gia đình còn đang quây quần bên mâm cơm ấm cúng mà nay âm dương cách biệt, đến cả việc nhìn nhau lần cuối cũng không được.
Chúng mình những con người giờ vẫn mái ấm để về, vẫn còn những bữa cơm ấm bụng hay đang ở cạnh bên những người thân yêu, đó là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. Có biết bao chiến sĩ, các y bác sĩ, các bạn tình nguyện viên, các lực lượng tuyến đầu ngoài kia đang chiến đấu với đại dịch để bảo vệ sự an toàn cho người dân. Hàng tháng trời, họ không được trở về thăm gia đình, hay chỉ ghé ngang nhà để nhìn con, nhìn vợ từ xa mà không thể lại gần.
Những con người đã không quản ngại khó khăn để bảo vệ bình yên cho chúng mình. Những giọt mồ hôi rơi của các y bác sĩ thao thức cả đêm mong cứu người bệnh khỏi tay tử thần. Họ mặc lên mình bộ đồ bảo hộ 24/7 bí bách và ngột ngạt, hằn lên mình những vết hằn chai nơi gương mặt. Nhưng họ vẫn ở đó, giúp người bệnh chiến đấu mà không quản ngại họ có khả năng bị nhiễm bệnh rất cao, rồi bao sự mệt mỏi của việc làm việc kéo dài, trong môi trường điều kiện khó khăn.
Những cán bộ công an, chiến sĩ tham gia bảo vệ các chốt chặn tại các phường, quận huyện, đảm bảo an ninh, kiểm soát dịch bệnh cũng ngày đêm tham gia chống dịch. Họ không quản mưa gió, nắng nóng, thiếu thốn, khó khăn để giúp ngăn chặn sự lây lan dịch bệnh.
Cơm nhà vốn là điều bình dị mà nay trở thành xa xỉ với nhiều người. Những người vẫn đang có một gia đình mạnh khỏe với những bữa cơm ngon, đó là niềm hạnh phúc vô cùng to lớn.
Nhớ ngày Sài Gòn siết chặt giãn cách theo chỉ thị “Ai ở đâu ở yên đó”, nhận được những thùng đồ gửi từ quê của gia đình lên mà mừng rơi nước mắt. Đó là biết bao lương thực thực phẩm, quà quê ba mẹ và các anh chị đã gói ghém cho mình. May mắn cho mình là trước giờ giới nghiêm mình đã kịp nhận được lương thực cứu trợ từ người thân. Nhưng cũng có rất nhiều trường hợp, những thùng đồ trao gửi yêu thương ấy không kịp tới tay người nhận.
Dù ba mẹ không có ở bên, nhưng ba mẹ và gia đình vẫn luôn lo lắng và yêu thương con hết lòng. Để con biết rằng con không hề cô đơn, mỗi bữa ăn đều là sự ấm cúng như bữa cơm gia đình, với từng món thực phẩm mà ba mẹ đã chu đáo chuẩn bị cho con. Với những mảnh giấy căn dặn nào là bảo quản hành như thế nào, nấu kho quẹt ra sao, rồi ăn kèm với nước mắm chấm mẹ pha sẵn cho con. Rồi con cố gắng giữ sức khỏe thật tốt, nhớ đun nước ấm, có sả, có chanh, có gừng mẹ gửi uống để tăng sức đề kháng.
Trong đại dịch này, chúng ta đã hi sinh và mất mát quá nhiều. Biết bao giọt nước mắt, máu và mồ hôi đã đổ xuống để bảo vệ bình yên cho thành phố, đất nước này. Được chứng kiến và trải qua những năm tháng lịch sử như thế này, chúng ta hiểu và trân trọng hơn gia đình, người thân, những bữa cơm nhà, đã phải đánh đổi bởi sự hi sinh của không ít người ngoài kia.
Sài Gòn ơi, Việt Nam ơi, những người con của mảnh đất con rồng cháu Tiên với sự anh dũng, kiên cường, bất khuất chắc chắn sẽ đẩy lùi được dịch bệnh. Sài Gòn hoa lệ, Việt Nam yên bình sẽ sớm khỏe lại thôi.
© chuyencualin - blogradio.vn
Xem thêm: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.





