Người ta thường dối lòng khi chẳng dám tin vào sự thật
2019-03-26 01:30
Tác giả:
Chúng tôi ngồi lặng yên trên mỏm đá, mỗi người đuổi theo mỗi dòng suy nghĩ khác nhau. Chẳng biết chúng có giao nhau ở một điểm nào không, nhưng nhìn vào mắt anh, tôi thấy trái tim mình như tan ra. Từng chút, từng chút một. Anh kể tôi nghe về một người con gái, mà trong hình dung của tôi, đó như thể một nàng tiên. Một người vốn dĩ chẳng thuộc về thế giới này. Một người đã kéo anh bay đến một thế giới lãng mạn mộng mơ nào đó, rồi đang tâm vứt bỏ anh ở lại, đi tìm những chân trời mới. Người con gái dịu dàng như thành phố Đà Lạt, người con gái có đôi mắt đa tình mà sâu thẳm.
Đà Lạt là vùng đất tôi chưa từng đặt chân tới, nhưng trong tưởng tượng của tôi, nó đẹp tựa một bức tranh, mà là một bức tranh trong tưởng tượng, một khung cảnh không hề có thật trên đời, một thành phố chỉ có gió và hoa. Tôi tự hỏi, rốt cuộc mối tình đầu là gì, tại sao lại có thể khiến người ta khắc sâu trong lòng như vậy? Tại sao lại có thể khiến người ta day dứt mãi không thôi? Cho đến tận bây giờ, câu hỏi của tôi vẫn chẳng có lời giải đáp. Chỉ có tôi vẫn cứ hoang mang tìm kiếm câu trả lời.

Lần đầu tiên, tôi biết cảm giác thương một người là như thế nào. Là "thương", tuyệt đối không phải tình yêu. Tình yêu có lẽ phải mang một hình hài khác, nó phải dữ dội, đam mê, phải nhớ nhung và quay quắt. Còn "thương", tôi chỉ thấy xót xa trong lòng. Từng câu nói khiến tôi đau từng giây, từng phút. Nó cứ chậm rãi từng phút một, ngày qua ngày như thế. Như thể từng mạch máu bị buộc bằng những sợi dây, cứ thắt lại dần dần, mỗi ngày một chặt hơn. Người khác nghĩ, đó là một sự hành hạ tàn độc nhất, nhưng tôi lại tự an ủi rằng, đó là một sự làm quen. Rằng khi đã quá quen thuộc với nỗi đau, người ta sẽ thản nhiên đối diện với nó mà không hề gục ngã, và cũng chẳng bao giờ có cái gọi là "giới hạn của nỗi đau".
Những con người của mùa thu, mơ màng và lãng đãng như mùa thu vậy. Cái gì cũng lưng chừng chẳng tới. Tôi vừa yêu, mà cũng vừa căm ghét. Yêu cái lãng mạn như thơ, nhưng ghét cái mập mờ chẳng rõ ràng đó. Nhưng rồi tôi nhận ra, chính bản thân mình cũng lãng đãng, chẳng rõ ràng như vậy.
Nhiều lúc, tôi buộc phải tự lừa dối chính mình, tự huyễn hoặc bản thân về một điều trái ngược hoàn toàn với thực tại. Như là mùa thu này, tôi không còn đi qua những con đường đầy hoa sữa. Tôi không còn đi tìm kiếm hương hoa sữa, không còn trông đợi một nhành hoa sữa trao tay. Và tôi tin, mùa thu năm nay, hoa sữa ngủ quên không nở. Mùa thu năm nay, hoa sữa đã hẫng một nhịp rồi. Như là tôi quên hết những chuyện không vui, tôi lừa mình rằng nó chưa bao giờ tồn tại, chưa từng xảy ra. Và qua ngày tháng, chính bản thân tôi đã tin là thật. Rằng chuyện đã qua là vô cùng đẹp đẽ, chỉ đơn giản là nó "đã qua" mà thôi.

Có khi lòng ngột ngạt, tôi đem câu chuyện của mình kể với một con mèo - lại còn là một con mèo lạ. Chỉ vì nó đang nằm lim dim rảnh rỗi. Tôi còn chưa kể hết câu chuyện của mình, nó đã gừ gừ vẩy đuôi đi mất. Tôi thở dài. Đến một con mèo rảnh rang nhàn hạ như vậy, còn ko muốn lắng nghe, huống chi những con người bận rộn ngoài kia? Thế là tôi chọn cách viết. Không phải viết nhật ký, mà là viết thư. Đôi khi có tên người nhận, nhiều lúc chỉ là gửi chính mình. Tôi thích nhận thư, nhưng lâu lắm rồi chẳng bao giờ nhận được, nên thỉnh thoảng lôi những dòng thư đã cũ ra đọc lại, hồi tưởng về một ngày đã xa xôi. Hóa ra, có những điều đã cất giấu kỹ đến nỗi, chính bản thân cũng đã quên mất sự tồn tại của nó. Nhưng một ngày kia, nghe một người kể lại câu chuyện của họ, như thể cái ngăn kéo đầy ắp kia bị bật khóa, và mọi thứ ùa ra, tràn ra lênh láng, đến ngập cả lòng.
Thỉnh thoảng tôi muốn nói dối. Không phải là lừa gạt, chỉ là tránh để sự thật làm tổn thương người khác, hoặc đơn giản chỉ là không muốn người ta biết về một chuyện riêng tư. Nhưng rèn luyện mãi mà không làm được. Nhớ ngày xưa, một người nói với tôi, "em đừng nói dối cô làm gì, vì ánh mắt em nói lên hết sự thật rồi". Hóa ra là vậy, hóa ra trước khi học nói dối bằng miệng, phải học cách nói dối bằng ánh mắt. Nhưng học mãi mà vẫn chẳng thành công, lần nào cũng bị phát hiện. Và rồi chợt nhận ra, tôi chỉ có thể nói dối một điều mà chính bản thân mình cũng tin đó là sự thật.
Những đêm không ngủ, tôi lắng nghe tiếng nước chảy nhỏ giọt trên mái tôn, chẳng theo một nhịp điệu nào cả. Giống như trái tim mình vậy. Lần đầu tiên, thấy mình bất lực như thế, thấy mình mất kiểm soát với chính bản thân, thấy mình sống theo kiểu "bản năng" như thế. Như là một điều gì đó bị đánh thức, cố dập nó đi mà không được. Rồi lại tự hỏi, những điều đẹp đẽ có thể kéo dài bao lâu? Tôi vẫn hằng mong mọi thứ trên đời này là mãi mãi. Dù biết chẳng có gì là bất biến. Tất cả liệu có như là một giấc mơ, một giấc mơ có thật? Khi mà mọi thứ hiện hữu xung quanh đều mang màu sắc của quá khứ, thì tôi lại ích kỷ chỉ quan tâm hiện tại. Đó có phải là một sự "phản bội", khi mà tôi đã quay lưng với nó - cái thứ mà tôi luôn trân trọng, ôm ấp, giữ gìn?
© Mai Phương Trần – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







