Người ta lớn để làm gì?
2009-09-14 10:59
Tác giả:
Blog Việt
Nhớ lúc bé, rồi khi còn đi học, lúc nào cũng mong được chóng lớn, lớn để làm những việc mình thích, để thực hiện những ước mơ của mình, để mọi người tôn trọng ý kiến của mình, được tự chứng tỏ mình,… và còn hàng tỉ lí do khác cho ước mơ được mau lớn…
19 tuổi, tuổi chưa là người lớn hoàn toàn, nhưng cũng chẳng là trẻ con nữa. Bước những bước chân đầu tiên vào đời, cái tuổi tự mình làm chủ cuộc sống, cũng có thể gọi một phần nào đó là “lớn”, đã biết tự sắp xếp, tự chịu trách nhiệm cuộc sống cho mình, mới thấy “lớn” không như những mong ước ngày bé.
Người ta “lớn”, tự chịu trách nhiệm cuộc sống của mình, rồi những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận. Có những sự thất bại nặng nề làm con người hụt hẫng, suy sụp nhưng khi ta đã “lớn”, ta phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng mình.

Ảnh minh họa: BlackJack0919
“Lớn” là biết cảm nhận cuộc sống, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng.
Khi ta “lớn”, trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Hiếm khi “lớn” mà ta được cười thoải mái, vô tư như ngày còn bé. Có những chuyện buồn, trắc trở trong cuộc sống, khi “lớn” ta phải giấu kín trong lòng, không thể chia sẻ với ai, không như ngày bé có thể vô tư chia sẻ với bố mẹ.
“Lớn” là ta mất đi sự thoải mái trong tâm hồn, để từng ngày trôi qua, người ta có thêm nhiều điều để suy nghĩ, từ đó trưởng thành hơn mỗi ngày.
Người ta đã “lớn” khi nhìn cuộc sống bằng con mắt thực tế hơn, không còn mơ mộng những ước mơ cao đẹp như ngày trước. Khi “lớn” ta chỉ biết sống cho ngày hôm nay, cho những công việc của buổi sáng, buổi chiều, buổi tối, cho những việc của hôm nay, ngày mai, tuần này, tuần sau. Đâu còn những giờ phút ngẩn ngơ bên sân trường mơ một tương lai thật đẹp, một tương lai mà chỉ có những ước mơ về một cuộc sống dễ dàng.
“Lớn” để biết lo lắng nhiều hơn cho người thân, bạn bè.

Ảnh minh họa
“Lớn” là phải biết cho nhiều hơn là nhận, cho đi những tình cảm yêu thương của mình đến người xung quanh, không còn vô tư nhận về những sự quan tâm của bố mẹ, bạn bè mà không nghĩ đến sự đáp trả.
“Lớn” là khi người ta biết xấu hổ về những thất bại, biết tự hào với những thành công, biết cuộc sống còn những điều chưa tốt, biết tìm cho mình một cuộc sống thật tốt.
“Lớn” để ta hiểu rằng không có một điều gì có thể dễ dàng như mình mong muốn, cuộc sống là những khó khăn, thử thách, muốn đạt được những điều mong muốn phải cố gắng rất nhiều, cuộc sống không là một món quà tặng mà nó là sự cố gắng hết mình để nhận lấy.
Và khi đã “lớn”, ta mới hiểu rằng khi ta lớn lên hằng ngày là thời gian những người thân ở lại bên ta càng ngắn lại, nhận biết rằng cuộc đời là những sự li tan, không có gì là mãi mãi.
Khi ta “lớn” ta mới hiểu những niềm hạnh phúc của tuổi thơ quí giá biết nhường nào và biết tiếc nuối những gì đã qua.

Ảnh minh họa
“Lớn” để ta cảm nhận rõ ràng nhất tình cảm mọi người dành cho mình, đó không chỉ có sự yêu thương mà còn có cả những sự ganh ghét, sự khinh thường, sự dối trá. Tất cả như thử thách mà mỗi người phải vượt qua trên con đường của mình và đôi lúc ta tưởng chừng không vượt qua được để qua mỗi thử thách lại thấy mình lớn hơn và trưởng thành hơn.
“Lớn” là xa rời tuổi thơ, tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình, từ đó thấy cuộc sống này không hề đơn giản mà trái lại còn nhiều những nỗi buồn, những sự thất bại và còn đó cả những nỗi đau.
19 tuổi, liệu như vậy đã lớn chưa?
Lớn để thấy mình mất đi nhiều điều tốt đẹp, mất đi sự hồn nhiên; lớn để thấy nhiều điều không đẹp của cuộc sống, thấy mình mệt mỏi trong từng ngày trôi qua, lớn để cảm thấy mình quá bé nhỏ trong biển lớn cuộc đời mênh mông…
Vậy người ta lớn để làm gì…?
- Gửi từ email Đức Huy – duchuy.1308
Lớn để mong mình... bé lại. Và tôi cũng đã đủ lớn để mong được bé lại như ngày xưa.
Đúng với những gì ma bạn viết
neu muon biet cau tra loi lon de lam gi, chung ta can tra loi duoc cau: nguoi ta sinh ra de lam gi? Khi mot dua tre duoc sihh ra, bao nhieu nguoi den tham hoi, chuc mung, bao nhieu loi chuc tot dep danh cho dua tre. Ai cung mong dua tre se co mot tuong lai tot dep, se co cuoc song sung suong va hanh phuc, se noi tieng, se thanh dat... Cuoi cung trong hang trieu tre em sinh ra, co bao nhieu nguoi se dat duoc nhung loi chuc tung do? Co bao nhieu nguoi se di nguoc lai voinhung loi chuc tung do? Khoi can suy nghi chac ai cung biet cau tra loi. Cuoc doi la vay do. Cung chinh vi con nguoi chung ta thich do loi cho Dinh menh. Co may ai dam nhan trach nhiem ve minh? Co may bac cha me dam nhan trach nhiem khi co dua con hu hong?
Sinh -> Lão -> Bệnh -> Tử --- Bé -> Lớn.
Quy luật tự nhiên mà.
Thế nhưng đó chỉ là quy luật sinh học còn về "đời sống", người ta lớn để biết quay mặt lại nhìn những gì đã qua của thời "bé" ,những lần vấp ngã rồi khóc nhè, để nhìn lại bước chân chập chững đầu tiên, để thấy mình đã đứng vững trên đôi chân của mình, để thấy mình đã cao hơn khung cửa bếp, để thấy Mẹ mình ngày càng "thấp" hơn, ...và cuối cùng ...Ta lớn lên để thấy ta đang đứng giữa cuộc đời....
Người ta lớn để có cơ hội trả lời cho câu hỏi "Người ta lớn để làm gì"...
Cuộc sống là một cơ hội quý giá để ta có cơ hội tìm hiểu về chính mình, về bản chất đích thực của sự tồn tại này, cái gì là ta, cái gì không phải là ta.
Người ta lớn lên để trải nghiệm những vui buồn của cuộc sống này, nếu ta không lớn lên không trưởng thành mãi chỉ núp dưới cái bóng của người khác. Không bao giờ biết được mình là người như thế nào trong mắt bạn bè, người thân đến một lúc nào đó có lẽ ta tự nhận thấy được khả năng của mình rằng: Ta cũng có thể là chỗ dựa tinh thần cho một ai đó... Điều đó thật hạnh phúc và còn rất nhiều điều mà một ngiwowif trưởng thành có thể làm được mà khi còn bé thì mãi mãi không bao giờ thực hiện được. Chúc bạn tìm được niềm vui!
Đó cũng là những thắc mắc mà khi 19 tuổi tôi đã không hiểu tại sao. Tôi giật mình khi nhận ra rằng từ giờ mình sẽ phải tự chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình, Phải chăng mình đã lớn?
Ai cg phai lon len.Lon de nhan thay rang tgioi nay vua rong lon,vua nho be.lon de thay rang thanh cong chang he de dang.Lon de biet tran trong moi thu hon.Lon de se chia va giup do moi nguoi vi minh that may man duoc sinh ra va duoc lon len.
Lớn là việc tất yếu, không ai có thể bé mãi. Nhưng người lớn cũng có những niềm vui, những hạnh phúc của người lớn, được tự quyết định cuộc sống của mình, được đứng trên đôi chân của mình và là bờ vai nâng đỡ những ngày khác. Vậy sao cứ phải nuối tiếc mãi lúc còn bé nhỉ?
Nếu cứ luôn là "phải" này "phải" nọ khi lớn thì cs thật là vất vả.
Nhỉ?
Đừng cố gắng "soi" quá kĩ cs của chính bản thân mình mà hãy hạnh phúc với những thứ bạn được cảm nhận.
Chúc bạn hạnh phúc.
uh.Lon la tu minh dung vung tren doi chan of minh.Khong khoc nhe cho kho khan of ngay dau tien di lam.Lon la chap nhan tat tan tat nhung ki j kho khan of cuoc song Noi tum lai la cac ban dung wa lo khi minh lon len.Rat nhieu thu vi khi cac ban tro thanh Nguoi Nhon.Va cung ko it kho khan dau.Co len ...tat ca nhung kho khan chi la buoc trai nghiem cho cuoc song.
Lớn để biết mình thật sự mạnh mẽ hơn mình tưởng!
Phải rồi, ai cũng phải lớn lên. Mình cũng vậy, 20 tuổi, vẫn còn quá nông nổi, vẫn quá bé nhỏ trong cuộc đời. Làm sao để bươc vào đời đây?
Lớn lên...để ko còn là con nít , không mơ mộng viển vông.Để cảm nhận đc rằng : mình hạnh phúc khi người khác hạnh phúc.Để sống có trách nhiệm hơn trong từng công việc, cử chỉ của bản thân...để có thể cống hiến sức lao động của mình cho cộng đồng cho xã hội
Lớn để ta fai sống có trách nhiệm với những người xung quanh yêu quý ta, dìu dắt ta khi ta còn thơ ấu. để biết còn bao cuộc sống còn không đc như ta. lớn để biết yêu quý hơn những diều giản dị trong cuộc sống tối tăm và đầy thực dụng này... để cho đi và không nhận lại... là nghĩa vụ của tất cả những con người nghĩ mình đã lớn... chúc bạn hạnh phúc!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


Người ta sinh ra ở trên đời ai cũng đã có sẳn một con đường.Con đường đó dài ngắn,bằng phẳng trơn tru,hay gồ ghề khúc khuỷu,nhiều hoa thơm trái ngọt hay nhiều đắng cay ngang trái không ai có thể biết trước được.Chỉ có đi và đi qua mỗi chặng đường hay đến đầu mút của con đường ngoái nhìn lại ta mới nhân ra hình dạng của nó và ta chợt nhận ra đó là số phận .Số phận của con người không thể biết trước được,ta chỉ gán ghép cho nó khi đã qua.Nghĩ về số phận chúng ta sẽ bằng lòng ,là niềm an ủi ta để ta bước tiếp trên con đường đời bởi không ai có thể bỏ dở con đường đời của mình được vẫn phải đi,vẫn phải đến vẫn phải đi đến tận cùng con đường đời mà thượng đế đã dành cho mỗi con người.Người ta lớn để làm gì ư?Chính là để bạn đi trọn con đường đời của mình đó.Phải không bạn.Chỉ có điều lớn lên mà biết suy nghĩ cân nhắc như bạn nêu thì quả là cái lớn đó mới có nhiều ý nghĩa tich cực cái lớn của "CON NGƯỜI".Thế mới biết làm người lớn đúng nghiã là "CON NGƯỜI"quả thật là khó chứ không dễ dàng một chút nào.Người lớn chưa chắc đã hẳn là một ""CON NGUỜI"lớn./.