Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người ta càng lớn càng cô đơn?

2016-08-12 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Loay hoay giữa chốn đông người, cần phải tìm ở đâu? Nhìn thời gian trôi đi, cảm thấy trái tim cứ thế mà bị chai lì, có lẽ cần một cơn mưa cho hạt mần nảy nở trên vừng đất đang héo mòn ấy.

***

Hai mươi tuổi, đã là người lớn chưa nhỉ? Nhanh ghê, mới ngày nào còn mong thật nhanh lớn, vậy mà giờ lại sợ phải lớn lên. Người ta bảo càng lớn càng cô đơn!

Rời Buôn Mê thanh tĩnh, người tìm về Hà Nội phồn hoa, náo nhiệt. Hà Nội, lớn thật đấy, cũng thật xa lạ, nên bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé. Xung quanh cứ tập nập rộn ràng còn lòng người cứ hoang mang, đông thật đấy nhưng cũng thật lạnh lẽo.

Người thèm chút nắng Ban Mê, thèm ly cà phê sóng sáng, thơm mịn, thèm cơm mẹ nấu, thèm truyện của bố và nhớ thằng quỷ nhóc em. Ở đây, chẳng tìm được một góc yên bình, chẳng có những con đường ngập cây xanh. Hoặc họa là có, nhưng chẳng có ai bên cạnh, chẳng có ai sẵn thời gian mà nắm tay đi dạo hay đơn giản là ngồi lặng bên người. Thèm quá, thèm một hơi ấm, một nụ cười, ánh mắt, thèm cột cái ôm, một chút siết tay sưởi ấm trái tim đang lạnh đi từng khắc này. Tuy biết thể, nhưng không thể nắm bừa bàn tay ai đó, giữ yêu thương không dành cho mình, quay đi quay lại, cũng chỉ còn mình người với cô đơn.

Loay hoay giữa chốn đông người, cần phải tìm ở đâu? Nhìn thời gian trôi đi, cảm thấy trái tim cứ thế mà bị chai lì, có lẽ cần một cơn mưa cho hạt mần nảy nở trên vừng đất đang héo mòn ấy. Có ai ở đấy không? Có lẽ trà đá vỉa hè là một nét đẹp của Hà Nội. Một li trà sóng sánh - 3000 - đổi lấy cảm tấp nập của giao thông nơi đây. Xe ở khắp nơi, chen chúc khói và bụi, bầu không khí thật nặng, làm con người ta cảm thấy vừa ngột ngạt nhưng đâu đó trong thâm tâm dường như được giải tỏa.

 Người ta càng lớn càng cô đơn?

Chiều tối, từng chiếc, từng chiếc chen lấn nhau, chen cả lên vỉa hè, chắc ai cũng đang vội về nhà. Hẳn là họ cũng đã mệt mỏi lắm rồi, nên thèm cảm giác vứt bỏ gánh nặng. Ở nhà có nụ cười, có ánh mắt làm người ta cảm thấy yên bình hơn. Họ đang về nhà! Thật là ghen tị, còn người, khi về nhà cũng chỉ có một mình, đơn côi, trơ trọi, điều đó khiến người chỉ muốn đi khắp nơi, trốn tránh cô đơn.

Hà Nội đầu hè, cảnh vật khá yên bình, nắng cũng nhẹ đi, dịu hẳn ôm chầm lấy vạn vật, nhìn ngắm sự chuyển động của loài người nhỏ bé, lạc lõng giữa không gian tấp nập, thèm cảm giác leo lên xe, đi khắp nơi, dừng lại trên một dốc cao mà ngắm xung quanh, nào núi nào rừng, tâm hồn cứ thế nhẹ bẫng... như nắng vậy. Thèm cảm giác đạp xe đi học mỗi sáng, khi mặt trời vừa kịp ló rạng, tia nắng chỉ vừa kịp nói câu chào đã hôn nhẹ lên những giọt mồ hôi. Rồi từng chiều cùng chúng bạn đạp xe điên cuồng để về nhà, đua với những tia nắng cuối cùng. Tạm biệt, nắng hôn những giọt lấp lánh trên trán một lần nữa trước khi ngày tàn hẳn. Hà Nội, dù có xe cũng chẳng dám cuồng chân như vậy, vì đông đúc quá!

Mưa, chắc có lẽ là khảnh khắc tôi thích nhất ở Hà Nội. Vì khi trời mưa, lòng người lại bình thản hẳn đi, cũng không cần phải nghĩ ngợi nhiều. Tiếng mưa tí tách đạp lên khung cửa sổ, đạp lên mái nhà, bản nhạc thật vui tai, nhưng mà cũng thật khiến người ta thèm một chút nhạc buồn.

"Là vì tôi cô đơn giữa thành phố thân thuộc. Là vì tôi cô đơn giữa đời trôi..." Gần một năm xa nhà, không ít chuyện xảy ra, chỉ có mỗi người là không thay đổi.

Giờ đây chẳng còn muốn những yêu thương vụn vặt, xa xôi nữa, chẳng cần thứ gọi là tình yêu nữa. Cứ nghĩa rằng thật tốt khi có ai bên cạnh những ngày không bình yên. Nhưng những cuộc tình chóng vánh, người nhận ra yêu thương là không thể ép buộc, trái tim chưa rung động thì sao có thể gọi là yêu. Bỗng người nhớ ngày mưa ấy ở Ban Mê, lạnh buốt, không cần tình yêu vẫn có bạn bè, nhớ những chảo bánh xèo nóng giòn cùng đám bạn cười cười nói nói. Ở đây không có họ, cũng không có gia đình, nhạc thật buồn và cảm giác thèm được khóc òa, nhưng sao phải khóc? Họ vẫn đợi người ở đó mà, chỉ cần khi người trở về, lại có thể chìm trong tình cảm đó. Không cần phải buồn, chỉ có thấy chút cô đơn.

© Khúc Vũ – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Thèm lắm một bữa cơm nhà




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top