Người ta càng lớn càng cô đơn?
2016-08-12 01:26
Tác giả:
Hai mươi tuổi, đã là người lớn chưa nhỉ? Nhanh ghê, mới ngày nào còn mong thật nhanh lớn, vậy mà giờ lại sợ phải lớn lên. Người ta bảo càng lớn càng cô đơn!
Rời Buôn Mê thanh tĩnh, người tìm về Hà Nội phồn hoa, náo nhiệt. Hà Nội, lớn thật đấy, cũng thật xa lạ, nên bỗng cảm thấy mình thật nhỏ bé. Xung quanh cứ tập nập rộn ràng còn lòng người cứ hoang mang, đông thật đấy nhưng cũng thật lạnh lẽo.
Người thèm chút nắng Ban Mê, thèm ly cà phê sóng sáng, thơm mịn, thèm cơm mẹ nấu, thèm truyện của bố và nhớ thằng quỷ nhóc em. Ở đây, chẳng tìm được một góc yên bình, chẳng có những con đường ngập cây xanh. Hoặc họa là có, nhưng chẳng có ai bên cạnh, chẳng có ai sẵn thời gian mà nắm tay đi dạo hay đơn giản là ngồi lặng bên người. Thèm quá, thèm một hơi ấm, một nụ cười, ánh mắt, thèm cột cái ôm, một chút siết tay sưởi ấm trái tim đang lạnh đi từng khắc này. Tuy biết thể, nhưng không thể nắm bừa bàn tay ai đó, giữ yêu thương không dành cho mình, quay đi quay lại, cũng chỉ còn mình người với cô đơn.
Loay hoay giữa chốn đông người, cần phải tìm ở đâu? Nhìn thời gian trôi đi, cảm thấy trái tim cứ thế mà bị chai lì, có lẽ cần một cơn mưa cho hạt mần nảy nở trên vừng đất đang héo mòn ấy. Có ai ở đấy không? Có lẽ trà đá vỉa hè là một nét đẹp của Hà Nội. Một li trà sóng sánh - 3000 - đổi lấy cảm tấp nập của giao thông nơi đây. Xe ở khắp nơi, chen chúc khói và bụi, bầu không khí thật nặng, làm con người ta cảm thấy vừa ngột ngạt nhưng đâu đó trong thâm tâm dường như được giải tỏa.

Chiều tối, từng chiếc, từng chiếc chen lấn nhau, chen cả lên vỉa hè, chắc ai cũng đang vội về nhà. Hẳn là họ cũng đã mệt mỏi lắm rồi, nên thèm cảm giác vứt bỏ gánh nặng. Ở nhà có nụ cười, có ánh mắt làm người ta cảm thấy yên bình hơn. Họ đang về nhà! Thật là ghen tị, còn người, khi về nhà cũng chỉ có một mình, đơn côi, trơ trọi, điều đó khiến người chỉ muốn đi khắp nơi, trốn tránh cô đơn.
Hà Nội đầu hè, cảnh vật khá yên bình, nắng cũng nhẹ đi, dịu hẳn ôm chầm lấy vạn vật, nhìn ngắm sự chuyển động của loài người nhỏ bé, lạc lõng giữa không gian tấp nập, thèm cảm giác leo lên xe, đi khắp nơi, dừng lại trên một dốc cao mà ngắm xung quanh, nào núi nào rừng, tâm hồn cứ thế nhẹ bẫng... như nắng vậy. Thèm cảm giác đạp xe đi học mỗi sáng, khi mặt trời vừa kịp ló rạng, tia nắng chỉ vừa kịp nói câu chào đã hôn nhẹ lên những giọt mồ hôi. Rồi từng chiều cùng chúng bạn đạp xe điên cuồng để về nhà, đua với những tia nắng cuối cùng. Tạm biệt, nắng hôn những giọt lấp lánh trên trán một lần nữa trước khi ngày tàn hẳn. Hà Nội, dù có xe cũng chẳng dám cuồng chân như vậy, vì đông đúc quá!
Mưa, chắc có lẽ là khảnh khắc tôi thích nhất ở Hà Nội. Vì khi trời mưa, lòng người lại bình thản hẳn đi, cũng không cần phải nghĩ ngợi nhiều. Tiếng mưa tí tách đạp lên khung cửa sổ, đạp lên mái nhà, bản nhạc thật vui tai, nhưng mà cũng thật khiến người ta thèm một chút nhạc buồn.
"Là vì tôi cô đơn giữa thành phố thân thuộc. Là vì tôi cô đơn giữa đời trôi..." Gần một năm xa nhà, không ít chuyện xảy ra, chỉ có mỗi người là không thay đổi.
Giờ đây chẳng còn muốn những yêu thương vụn vặt, xa xôi nữa, chẳng cần thứ gọi là tình yêu nữa. Cứ nghĩa rằng thật tốt khi có ai bên cạnh những ngày không bình yên. Nhưng những cuộc tình chóng vánh, người nhận ra yêu thương là không thể ép buộc, trái tim chưa rung động thì sao có thể gọi là yêu. Bỗng người nhớ ngày mưa ấy ở Ban Mê, lạnh buốt, không cần tình yêu vẫn có bạn bè, nhớ những chảo bánh xèo nóng giòn cùng đám bạn cười cười nói nói. Ở đây không có họ, cũng không có gia đình, nhạc thật buồn và cảm giác thèm được khóc òa, nhưng sao phải khóc? Họ vẫn đợi người ở đó mà, chỉ cần khi người trở về, lại có thể chìm trong tình cảm đó. Không cần phải buồn, chỉ có thấy chút cô đơn.
© Khúc Vũ – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Thèm lắm một bữa cơm nhà
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.






