Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

2021-09-21 01:20

Tác giả: Bội Anh


blogradio.vn - Anh nắm tay tôi, hai đứa đều có áo mưa nhưng không hòa vào những hình bóng vội vã trên phố. Cứ thế, chúng tôi cùng ngắm nhìn khoảnh khắc từng hàng nước bay xối xả, còn trong tim tôi, nó chỉ tựa như đang nhỏ giọt len lỏi vào từng tế bào vốn tưởng đã khô cằn.

***

Tôi và anh quen nhau ngày hạ còn là những giọt nắng long lanh, rồi yêu nhau khi mùa mưa kéo về.

Lớn lên trong một gia đình sớm rạn vỡ, tôi hồ nghi mọi thứ đến từ anh, dĩ nhiên cả lời tỏ tình chỉ sau một tháng biết nhau và ba lần gặp. Khác biệt gia cảnh, tính cách là rào cản đầu tiên để tôi tiếp nhận anh. Chúng tôi của hơn hai năm trước đều chưa tròn hai mươi, chính mái trường đại học đã cho tôi và anh cơ hội từ hai người những tưởng không bao giờ liên quan trở thành mối dây kéo không đứt. Tôi dùng dằng hỗn loạn giữa đồng ý hay từ chối, và tôi đã chọn từ chối. Tôi bằng mọi cách dùng lời nói và hành động để biểu lộ câu trả lời của mình. Chúng tôi bắt đầu những trận cãi nhau đầu tiên, thời điểm ấy, tôi đã không tin anh, đúng ra là không tin vào một đoạn tình cảm đến quá nhanh, khi vụn nứt của những năm tháng thơ ấu đã đâm sâu vào thế giới quan của tôi. Anh lần đầu yêu cũng mang theo ích kỷ áp đặt lên tôi, cứ nghĩ tôi sẽ phải đáp lại anh như phản ứng khi cho hai chất tác dụng nhau. Nhưng anh vẫn chưa biết, trên đời không phải vạn vật đều chiều lòng người, nước và muối chỉ có sự hòa tan mang lại vị mặn đắng chứ không thể thăng hoa.

Tháng ngày cứ thế trôi đi, tôi không thể tiếp tục trốn tránh giữa sự kiên trì của anh – chúng tôi xác định hẹn hò vào một đêm quá 3 giờ sáng, và hơn hai tháng sau đó... không gặp nhau. Vâng, chúng tôi bước vào kỳ nghỉ hè ở hai địa phương khác nhau, chính xác là hoàn toàn không có cuộc gặp nào sau khi hứa hẹn cùng nhau vun đắp, trước đó lại càng không xuất hiện cuộc tình tự riêng tư nào. Chúng tôi gọi đó là kỳ tích – khi nền tảng tình cảm còn quá mỏng manh mà lại xa nhau. Tôi và anh duy trì đều đặn liên lạc qua tin nhắn hay những cuộc gọi ngắn ngủi, vì tôi giấu gia đình nên không thể thoải mái nói chuyện với anh.

Qua hai tháng hè, tôi và anh bước vào những buổi chiều mỗi tuần gặp nhau khi anh có tiết ở bên này, mỗi lần 1-2 tiếng, ấy thế mà đã hun đúc cho chúng tôi những hồi ức đẹp đẽ đơn thuần nhất. Về sau chúng tôi đi chơi riêng, cùng nhau lê la khắp Sài Gòn, hai đứa tìm được đam mê khám phá cái mới lạ ở nhau, dần hòa quyện trong cảm xúc. Đan xen đó vẫn có những lần cãi nhau do anh còn nhiều thiếu sót, cả hai đều cố gắng hòa giải. Rồi một lần nữa chúng tôi xa nhau, lần này dài hơn – 4 tháng – vì dịch Covid.

Ngày gặp lại, mọi thứ trong chúng tôi đều nguyên vẹn. Tôi đi học, đi thực tập, anh thì cũng làm thêm, thời gian dành cho nhau không nhiều nhưng đong đầy mùi vị dịu ngọt. Một cô gái sống thiên lý trí và thực tế như tôi không nghĩ đến, sẽ có một buổi tối trời mưa cùng người mình yêu đứng dưới mái hiên nhà nhìn dòng người hối hả chạy trốn cơn giá lạnh. Anh nắm tay tôi, hai đứa đều có áo mưa nhưng không hòa vào những hình bóng vội vã trên phố. Cứ thế, chúng tôi cùng ngắm nhìn khoảnh khắc từng hàng nước bay xối xả, còn trong tim tôi, nó chỉ tựa như đang nhỏ giọt len lỏi vào từng tế bào vốn tưởng đã khô cằn.

Tôi và anh đi với nhau đến nhiều nơi, cùng ăn uống cùng chơi đùa, tiền bạc là thứ cả hai đều phải chắt chiu mỗi khi ở cạnh. Dần dà cũng hợp nhau hơn, chúng tôi chuyện trò đủ chuyện trong cuộc sống, lắng nghe nhau và ôm ấp một điều gì đó cho mai này. Cả hai dùng sự bao dung tin tưởng để duy trì, tôi tôn trọng các mối quan hệ của anh và không xen vào, những thứ thuộc về riêng tư như mạng xã hội thì càng không can thiệp. Cũng có thể vì vậy mà dễ thở hơn nhiều – tôi thấy vậy, không phải tôi không biết ghen tuông hay không tò mò về anh, chỉ là chữ “thương” nó lớn hơn tất thảy. Tôi thương anh những ngày chạy đến thăm tôi bất chợt, thương anh chiều cái tính cầu toàn của tôi, và thương anh luôn vì tôi mà cố gắng.

Tôi cuối cùng cũng hoàn thành chương trình đại học, niềm vui nho nhỏ là ngày tốt nghiệp ngoài gia đình bạn bè còn có anh. Tấm hình chúng tôi chụp hôm ấy được anh đem đi nhờ người ta khắc gỗ làm quà sinh nhật tôi. Và không chỉ riêng khung gỗ đó, mà tất cả những món quà khác của anh đều được tôi trân quý, đặc biệt là mấy bức thư tay – chúng tượng trưng cho hành trình hai năm nhiều biến động của hai đứa.

Thử thách trong đời người là chưa bao giờ có điểm dừng. Đợt dịch lần thứ tư lại cuốn tôi với anh vào chia cắt, lại qua 4 tháng rồi và có thể vẫn còn tiếp tục. Tôi và anh cứ mãi động viên nhau. Ra trường rồi, tôi không thể cứ hồn nhiên với trắc trở, cả hai đều mệt mỏi khi sắp bước vào cánh cửa cuộc đời – nơi mọi khắc nghiệt đều có thể đánh sập những thành trì kiên cố nhất. Dẫu sao đến thời điểm này niềm tin của chúng tôi vẫn mạnh mẽ, nhất định sớm ngày gặp lại.

Tình yêu là một hành trình, tôi không đòi hỏi điểm đến rực rỡ, chỉ cần còn bên nhau đã là tốt rồi. Thứ tình cảm giữa chúng tôi dù không phải ánh dương chói lóa nồng nàn nguyện sống chết cùng nhau, nhưng chắc chắn là đóm than hồng mãi không tắt trong ký ức của cả hai.

Những lời này anh chắc không được nghe đâu, nhưng em muốn nói: “Cảm ơn anh, tụi mình dù sau dịch thế nào, em vẫn hy vọng chúng ta có thể bắt đầu lại, cùng nhau tiếp tục vượt qua thử thách phía trước. Đã nhiều lần trải những mâu thuẫn lớn nhỏ, cả làm tổn thương nhau, tất cả đều qua rồi phải không anh, đấy, chỉ cần kiên trì tháo từng nút thắt, chúng ta sẽ giữ được hơi ấm dù có yếu ớt này. Đời còn dài, có khi đến một ngã rẽ nào đó ta lại lạc mất nhau, lúc đó mong cả em và anh đều mỉm cười vì đã không phút nào bỏ cuộc, chỉ tại... ta hết duyên. Em yêu anh!”.

© Bội Anh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 542: Vận tốc rơi của cánh hoa anh đào

Bội Anh

Tôi là một người trẻ yêu thích viết lách, muốn dùng cách thể hiện riêng của mình trong văn chương để mang đến những câu chuyện đời thực sống động mà tôi trải qua. Hy vọng được đón nhận!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình đầu không phải tình

Tình đầu không phải tình

Lần đầu tiên nghe câu nói “Anh không còn yêu em nữa” - thật đau, và thật tệ. Dường như không có gì đau đớn bằng khi nghe mối tình đầu nói với bạn rằng bạn không còn là của họ nữa.

Trò cá ngựa và những tự suy

Trò cá ngựa và những tự suy

Những con ngựa chạy đua sát nhau, ta cười hả hê vì vừa loại bỏ được một đối thủ, niềm vui chưa trọn thì đã chẳng thấy quân mình còn trên đường đua ấy nữa, luật hoa quả đến nhanh quá chẳng kịp trở tay.

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

6 bài học về tài chính cá nhân chúng ta rút ra được từ đại dịch

COVID-19 đã gây tổn thất nặng nề tới nền kinh tế nhưng nó cũng mang lại cho chúng ta những bài học ý nghĩa về cách quản lý tài chính cá nhân.

Hôm nay con nhớ nhà

Hôm nay con nhớ nhà

Giờ nơi phương xa con thầm ước Mong cho cha mẹ được bình an Ngày mai nắng ấm về thôn xóm Con lại trở về đón xuân sang.

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Các cung hoàng đạo thích được nuông chiều như thế nào?

Trong mỗi người đều tồn tại một đứa trẻ. Đôi khi, giữa những áp lực và mệt mỏi của cuộc sống, chúng ta chỉ ước giá như có ai đó sẵn sàng chiều theo mọi mong muốn của bản thân để mình được cảm thấy an ủi và bảo bọc khỏi những khó khăn của cuộc đời.

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con sẽ thật trân quý chính mình vì ba mẹ

Con cảm ơn hai 25 năm trước bằng trái tim ấm áp và lòng bao dung, ba đã chinh phục mẹ con và bằng sự kiên cường cùng đức hy sinh ấy, đã có con ngày hôm nay. Thân thể này là món quà vô giá của ba mẹ cho con. Trái tim này là tài sản mà con được thừa hưởng. Cả hai góp phần tạo nên con. Con sẽ giữ gìn và thật trân quý.

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này thôi, cứ nhung nhớ đi em

Hôm nay ở đây vẫn mưa ướt một trời, lác đác chút phiền muộn trong tâm trí. Tôi không còn ngồi một góc mà đợi mưa qua nữa, cứ mặc chúng trải dài bốn bể. Năm nào cũng vậy, năm nào cũng có một mùa mưa. Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

Cánh đồng hoa vừng

Cánh đồng hoa vừng

Tôi đã từng đi ngắm những vườn hoa ở Nhật Tân, vườn hoa cải ven sông Hồng hay cánh đồng hoa tam giác mạch ở Hà Giang nhưng trong tôi cánh đồng hoa vừng quê tôi vẫn là đẹp nhất, cánh đồng nằm ven bờ sông, trải dài đến vô tận trong tầm mắt.

 Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên

Chuyện chúng mình giờ là màu đục xám Chỉ còn trong mớ kí ức mơ hồ Anh hãy đi và tìm một bến đỗ Rồi một ngày, ai cũng sẽ bình yên.

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Bỏ túi ngay 5 bí kíp quản lý tài chính sau đại dịch

Làm thế nào để quản lý chi tiêu tốt hơn và có kế hoạch tiết kiệm hiệu quả sau những biến động của đại dịch? Hãy cùng nhau khám phá 5 bí kíp dưới đây.

back to top