Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người cùng tôi năm ấy trú mưa

2021-09-21 01:20

Tác giả: Bội Anh


blogradio.vn - Anh nắm tay tôi, hai đứa đều có áo mưa nhưng không hòa vào những hình bóng vội vã trên phố. Cứ thế, chúng tôi cùng ngắm nhìn khoảnh khắc từng hàng nước bay xối xả, còn trong tim tôi, nó chỉ tựa như đang nhỏ giọt len lỏi vào từng tế bào vốn tưởng đã khô cằn.

***

Tôi và anh quen nhau ngày hạ còn là những giọt nắng long lanh, rồi yêu nhau khi mùa mưa kéo về.

Lớn lên trong một gia đình sớm rạn vỡ, tôi hồ nghi mọi thứ đến từ anh, dĩ nhiên cả lời tỏ tình chỉ sau một tháng biết nhau và ba lần gặp. Khác biệt gia cảnh, tính cách là rào cản đầu tiên để tôi tiếp nhận anh. Chúng tôi của hơn hai năm trước đều chưa tròn hai mươi, chính mái trường đại học đã cho tôi và anh cơ hội từ hai người những tưởng không bao giờ liên quan trở thành mối dây kéo không đứt. Tôi dùng dằng hỗn loạn giữa đồng ý hay từ chối, và tôi đã chọn từ chối. Tôi bằng mọi cách dùng lời nói và hành động để biểu lộ câu trả lời của mình. Chúng tôi bắt đầu những trận cãi nhau đầu tiên, thời điểm ấy, tôi đã không tin anh, đúng ra là không tin vào một đoạn tình cảm đến quá nhanh, khi vụn nứt của những năm tháng thơ ấu đã đâm sâu vào thế giới quan của tôi. Anh lần đầu yêu cũng mang theo ích kỷ áp đặt lên tôi, cứ nghĩ tôi sẽ phải đáp lại anh như phản ứng khi cho hai chất tác dụng nhau. Nhưng anh vẫn chưa biết, trên đời không phải vạn vật đều chiều lòng người, nước và muối chỉ có sự hòa tan mang lại vị mặn đắng chứ không thể thăng hoa.

Tháng ngày cứ thế trôi đi, tôi không thể tiếp tục trốn tránh giữa sự kiên trì của anh – chúng tôi xác định hẹn hò vào một đêm quá 3 giờ sáng, và hơn hai tháng sau đó... không gặp nhau. Vâng, chúng tôi bước vào kỳ nghỉ hè ở hai địa phương khác nhau, chính xác là hoàn toàn không có cuộc gặp nào sau khi hứa hẹn cùng nhau vun đắp, trước đó lại càng không xuất hiện cuộc tình tự riêng tư nào. Chúng tôi gọi đó là kỳ tích – khi nền tảng tình cảm còn quá mỏng manh mà lại xa nhau. Tôi và anh duy trì đều đặn liên lạc qua tin nhắn hay những cuộc gọi ngắn ngủi, vì tôi giấu gia đình nên không thể thoải mái nói chuyện với anh.

Qua hai tháng hè, tôi và anh bước vào những buổi chiều mỗi tuần gặp nhau khi anh có tiết ở bên này, mỗi lần 1-2 tiếng, ấy thế mà đã hun đúc cho chúng tôi những hồi ức đẹp đẽ đơn thuần nhất. Về sau chúng tôi đi chơi riêng, cùng nhau lê la khắp Sài Gòn, hai đứa tìm được đam mê khám phá cái mới lạ ở nhau, dần hòa quyện trong cảm xúc. Đan xen đó vẫn có những lần cãi nhau do anh còn nhiều thiếu sót, cả hai đều cố gắng hòa giải. Rồi một lần nữa chúng tôi xa nhau, lần này dài hơn – 4 tháng – vì dịch Covid.

Ngày gặp lại, mọi thứ trong chúng tôi đều nguyên vẹn. Tôi đi học, đi thực tập, anh thì cũng làm thêm, thời gian dành cho nhau không nhiều nhưng đong đầy mùi vị dịu ngọt. Một cô gái sống thiên lý trí và thực tế như tôi không nghĩ đến, sẽ có một buổi tối trời mưa cùng người mình yêu đứng dưới mái hiên nhà nhìn dòng người hối hả chạy trốn cơn giá lạnh. Anh nắm tay tôi, hai đứa đều có áo mưa nhưng không hòa vào những hình bóng vội vã trên phố. Cứ thế, chúng tôi cùng ngắm nhìn khoảnh khắc từng hàng nước bay xối xả, còn trong tim tôi, nó chỉ tựa như đang nhỏ giọt len lỏi vào từng tế bào vốn tưởng đã khô cằn.

Tôi và anh đi với nhau đến nhiều nơi, cùng ăn uống cùng chơi đùa, tiền bạc là thứ cả hai đều phải chắt chiu mỗi khi ở cạnh. Dần dà cũng hợp nhau hơn, chúng tôi chuyện trò đủ chuyện trong cuộc sống, lắng nghe nhau và ôm ấp một điều gì đó cho mai này. Cả hai dùng sự bao dung tin tưởng để duy trì, tôi tôn trọng các mối quan hệ của anh và không xen vào, những thứ thuộc về riêng tư như mạng xã hội thì càng không can thiệp. Cũng có thể vì vậy mà dễ thở hơn nhiều – tôi thấy vậy, không phải tôi không biết ghen tuông hay không tò mò về anh, chỉ là chữ “thương” nó lớn hơn tất thảy. Tôi thương anh những ngày chạy đến thăm tôi bất chợt, thương anh chiều cái tính cầu toàn của tôi, và thương anh luôn vì tôi mà cố gắng.

Tôi cuối cùng cũng hoàn thành chương trình đại học, niềm vui nho nhỏ là ngày tốt nghiệp ngoài gia đình bạn bè còn có anh. Tấm hình chúng tôi chụp hôm ấy được anh đem đi nhờ người ta khắc gỗ làm quà sinh nhật tôi. Và không chỉ riêng khung gỗ đó, mà tất cả những món quà khác của anh đều được tôi trân quý, đặc biệt là mấy bức thư tay – chúng tượng trưng cho hành trình hai năm nhiều biến động của hai đứa.

Thử thách trong đời người là chưa bao giờ có điểm dừng. Đợt dịch lần thứ tư lại cuốn tôi với anh vào chia cắt, lại qua 4 tháng rồi và có thể vẫn còn tiếp tục. Tôi và anh cứ mãi động viên nhau. Ra trường rồi, tôi không thể cứ hồn nhiên với trắc trở, cả hai đều mệt mỏi khi sắp bước vào cánh cửa cuộc đời – nơi mọi khắc nghiệt đều có thể đánh sập những thành trì kiên cố nhất. Dẫu sao đến thời điểm này niềm tin của chúng tôi vẫn mạnh mẽ, nhất định sớm ngày gặp lại.

Tình yêu là một hành trình, tôi không đòi hỏi điểm đến rực rỡ, chỉ cần còn bên nhau đã là tốt rồi. Thứ tình cảm giữa chúng tôi dù không phải ánh dương chói lóa nồng nàn nguyện sống chết cùng nhau, nhưng chắc chắn là đóm than hồng mãi không tắt trong ký ức của cả hai.

Những lời này anh chắc không được nghe đâu, nhưng em muốn nói: “Cảm ơn anh, tụi mình dù sau dịch thế nào, em vẫn hy vọng chúng ta có thể bắt đầu lại, cùng nhau tiếp tục vượt qua thử thách phía trước. Đã nhiều lần trải những mâu thuẫn lớn nhỏ, cả làm tổn thương nhau, tất cả đều qua rồi phải không anh, đấy, chỉ cần kiên trì tháo từng nút thắt, chúng ta sẽ giữ được hơi ấm dù có yếu ớt này. Đời còn dài, có khi đến một ngã rẽ nào đó ta lại lạc mất nhau, lúc đó mong cả em và anh đều mỉm cười vì đã không phút nào bỏ cuộc, chỉ tại... ta hết duyên. Em yêu anh!”.

© Bội Anh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 542: Vận tốc rơi của cánh hoa anh đào

Bội Anh

Tôi là một người trẻ yêu thích viết lách, muốn dùng cách thể hiện riêng của mình trong văn chương để mang đến những câu chuyện đời thực sống động mà tôi trải qua. Hy vọng được đón nhận!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top