Ngôi trường ký ức trong tôi
2021-08-08 01:05
Tác giả:
Tạ Khả Dần
blogradio.vn - Sân trường Thoại Ngọc Hầu đã, đang và mãi mãi nâng đỡ từng bước chân của mọi lớp người nơi đây vươn mình dậy để trưởng thành, để luôn khắc ghi một nỗi nhớ không tên.
***
“Thêm một lần ta đặt bút làm thơ
Thả câu chữ theo lá bàng rơi thoảng
Tặng riêng ta làm hành trang năm tháng
Góc sân trường thơ thẩn cánh chim bay”.
Tôi có những năm tháng trung học dưới mái trường Thoại Ngọc Hầu với bao hồi ức đẹp, có lẽ đối với mỗi người khi sắp rời xa ngôi nhà thứ hai của mình ai cũng gói ghém những hành trang mang theo, tôi cũng không nằm ngoài số đó. Ba năm cấp ba là hành trang quý giá nhất của cuộc đời tôi và khoảng sân trường Thoại, một nỗi nhớ chiếm giữ trọn trái tim tôi.
Đó là sân trường trong những buổi sớm mai nhẹ nhàng còn vương hơi lạnh với cây phượng già và những tán lá còn ướt đẫm sương đêm , một sự im ắng phủ đầy không gian, từ trong những dãy hành lang nhìn ra chỉ thấy những tà áo dài phấp phới tung bay...Và đến khi tiếng trống tan học vang lên cũng là lúc sân trường phủ đầy cái nắng trưa gay gắt, ai nấy cũng hối hả ra về, trên sân những bóng hình cứ thế thưa dần, chỉ còn lại sân trường cùng dãy phòng học trong ánh nắng chói chang của buổi ban trưa.
Tôi vẫn cứ thích khoảnh khắc ngắm sân vào những buổi chiều tan học, một không khí rộn ràng tươi vui với vô vàn hoạt động. Sân trường Thoại lúc ấy hình như đã trải hết lòng mình mà hòa vào nhiệt huyết của những người trẻ. Nó ấp ôm nuôi dưỡng từng kí ức, từng đam mê của mỗi học trò chúng tôi. Là nhóm bóng rổ ướt đẫm mồ hôi nhưng vẫn rạng rỡ nụ cười bởi họ được vui chơi hết mình bên những người bạn thân quen. Là nhóm bóng chuyền rộn ràng tiếng hò hét của người chơi, người cổ vũ.
Nhóm đá cầu điêu luyện của những thầy cô cùng học trò, giải tỏa căng thẳng sau những giờ dạy và học. Hay chỉ giản đơn là ở một góc sân nào đó, có lũ bạn học cười nói rôm rả, nô đùa cùng nhau bên câu hát vu vơ của một thời áo trắng. Cả một khoảng sân, cả một khung trời kỉ niệm và cũng là cả một miền nhớ, miền thương.
Sân trường Thoại cũng là nơi ghi dấu biết bao sự kiện trọng đại của trường. Nơi mà ngày khai trường phấn khởi khi nó được điểm tô bằng những bong bóng đủ sắc màu, bằng niềm hy vọng của thầy và trò về một năm học thành công tốt đẹp. Nơi mà ngày tri ân thầy cô diễn ra đong đầy bao cảm xúc.
Niềm vui, sự mãn nguyện với thành quả trong công cuộc trồng người. Sự thành kính, biết ơn của những người học trò với công ơn dạy dỗ. Có lẽ sân trường bận rộn nhất là những ngày cắm trại cuối năm, khi mà hoạt động của học sinh diễn ra xuyên suốt, nào những điệu nhảy,tiếng hò hét, bột màu, nước,.. khắp nơi. Dù vậy, nó vẫn cố gắng giữ trọn cùng chúng tôi những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, giữ cho một thời ngây dại, mộng mơ.
Với mỗi thế hệ học sinh, sân trường Thoại Ngọc Hầu cũng có ý nghĩa riêng của nó. Là nỗi lo lắng, sợ sệt xen lẫn choáng ngợp của cô học trò lớp 10 mới vào trường. Sân trường này khác lắm, lạ lắm, một không gian mới hoàn toàn so với không gian của trường cấp một, cấp hai mà cô đã từng trải qua. Hình như sân trường này đã giúp cô bé nhận ra rằng càng lớn người ta càng phải đối diện với những chân trời mới như quy luật của cuộc sống đã định sẵn.
Không gian này quá rộng lớn khiến cô không dám bước chân đến, sân trường vội an ủi “Không sao đâu cô bé, hãy đến đây, tôi và cả trường Thoại Ngọc Hầu này sẽ chắp cánh cho những ước mơ của cô, sẽ dìu dắt cô đi đến những nấc thang của đời mình, tôi chắc chắn cô sẽ có một tuổi trẻ tuyệt vời ở đây. Và rồi khi đã trở thành một học sinh cuối cấp, khi đã quá quen thuộc với từng góc sân, cô học trò rưng rưng khóe mắt buổi chia tay.
Ngày trước, mới vào trường, sân trường này là cái gì đó rất lớn lao, ngày hôm nay khi sắp rời xa, sân trường này bé đến nỗi cô muốn đam hết nó đi trong bàn tay. Sân trường đã gắn bó với cô trong suốt ba năm học, cùng cô đi qua những khoảnh khắc đẹp nhất của thời học sinh. Giờ đây khi sắp bước ra cuộc sống bộn bề ngoài kia, cô vẫn mong ước được một lần trở lại cái cảm giác được che chở, được vỗ về từ những ngày xưa.
Từng chuyến đò rồi cứ thế sang sông chỉ còn sân trường Thoại ở đấy, thủy chung đứng đợi, thủy chung chờ. Cùng với những người đưa đò, nó góp phần vào công cuộc trồng người, nó ươm mầm cho bao khát khao, hoài bão. Để rồi trên mảnh đất này, nuôi lớn trăm thế hệ mà lúc nào cũng lặng lẽ chẳng buồn kể công.
Sân trường Thoại Ngọc Hầu đã, đang và mãi mãi nâng đỡ từng bước chân của mọi lớp người nơi đây vươn mình dậy để trưởng thành, để luôn khắc ghi một nỗi nhớ không tên.
© Tạ Khả Dần - blogradio.vn
Xem thêm: Em mạnh mẽ thế, cho tôi dựa vào có được không?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.






