Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày tôi xa người ấy

2021-07-07 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - “Vậy bạn về đi, tôi tin là sẽ còn gặp lại bạn. Tôi là người biết rõ nhất bạn yêu tôi đến dường nào”. Câu nói của người ấy như nhát dao cứa sâu vào tim tôi, vì người ấy không biết rằng, đó chính là lý do mà tôi rời đi

***

Tôi trầm buồn, người ấy cũng trầm buồn

Tôi đứng giữa người ấy, một mình, nhỏ bé, không cười, không khóc, còn người ấy thì rộng bao la xung quanh tôi, gương mặt đầy những nắng, ánh nắng chói chang gay gắt như đang giận dữ với tôi.

Người ấy, là nơi tôi đã gắn bó gần mười năm với công việc tôi yêu thích, là nơi mà tôi đã từng xem là ngôi nhà thứ hai của mình.

Một ngôi trường đại học

Chào người ấy, đã đến lúc tôi phải đi rồi, người ấy ở lại phải thật vui và thật mạnh mẽ nhé, chắc tôi sẽ không còn quay lại nữa.

Nhưng người ấy đã níu tay tôi.

Bạn đã quyết định rời đi nên tôi không thể giữ, tôi tôn trọng quyết định của bạn, nhưng tôi biết, bạn đang có nỗi niềm u uất nào đó mà vẫn chẳng chịu nói ra, tôi chỉ mong bạn ở lại đây cùng tôi hết hôm nay được không.

Tôi dừng lại những bước chân, im lặng nhìn người ấy, đúng rồi, đã gần mười năm, tôi cũng nên sống trọn cho ngày cuối cùng, khi chỉ có tôi và người ấy bên nhau lúc này.

Tôi ngồi xuống ghế đá sân trường, ngắm nhìn lần cuối người ấy. Đây là nơi tôi hay dừng xe lại rồi chạy vội vào trường, mà nơi tôi hay ghé vào nhất chính là phòng Kế toán, tôi luôn có công việc với các bạn phòng đó, những người bạn đáng mến của tôi, mai này biết tôi đi rồi, mong các bạn đừng buồn. Còn đây nữa, cả một sân trường rộng lớn này, tôi đã dọn dẹp đến phờ cả người sau trận bão năm vừa rồi. Tôi đi gần đến những cột đèn thật cao gần hồ nước thật lớn của trường mà nhớ nôn nao những đêm trăng.

Trăng ở trường tôi, ở người ấy đẹp lung linh không lời nào diễn tả được.

Còn những dãy phòng học kia, chắc chúng chẳng biết rằng tôi đã vui mừng đã sung sướng ra sao khi chúng được xây dựng xong. Giây phút đó, tôi chỉ muốn ôm tất cả vào lòng. Tôi nhìn những pano thật lớn được trang trí trên những bức tường, tôi nghiêng ánh nhìn bên trái, rồi bên phải, chợt nhói lòng vì bao kỷ niệm ùa về. Kia là nhà để xe của trường tôi, từ đó tôi thường hay đi trên những viên gạch lớn được thiết kế theo lối đi và vừa tầm mỗi bước chân người, được tha hồ nhìn ngắm cây cỏ xung quanh, như một vườn thiên nhiên rộng lớn xinh tươi và tràn đầy sức sống.

Tạm biệt nhé các bạn, tôi đến để nhìn lại tất cả các bạn một lần nữa, những gì tôi từng yêu mến xiết bao.

Đó là ngày phụ nữ Việt Nam, trường tổ chức văn nghệ và đi bộ mà tôi cứ ngỡ là được đi bộ cùng mọi người trong trường, như một hoạt động ngoại khóa giúp cả trường có dịp nhìn lại ngôi trường nơi mình đang gắn bó để thêm yêu thương và trách nhiệm, chứ không biết là thi đi bộ. Sau lần đó tôi bị đau chân và thay đổi dáng đi đến mấy ngày mới bình thường lại

Tôi đi qua phòng hội trường, đó là nơi tôi có mặt nhiều nhất, trong những buổi chào cờ đầu tháng và những lần có cuộc họp hay hội thảo của trường, tôi nhìn vào một thoáng qua lớp cửa kính vì phòng đang đóng cửa, nhưng lớp rèm cửa đã ngăn ánh nhìn tôi lại, tôi thầm nói, chào chỗ ngồi thân quen, bạn ở lại nhé, tôi sẽ luôn nhớ bạn thật nhiều.

Người ấy hỏi tôi

“Bạn không lên thăm những tầng cao hơn sao”

Tôi phải về rồi, những tầng trên đó là những lớp học với những gương mặt sinh viên lạ và quen, các em luôn đau đáu trong suy nghĩ và trong tim tôi, hãy tự tin và học tốt

Người ấy nhìn gương mặt đầy cảm xúc của tôi lúc ấy và giận dữ

“Sao bạn không nói hết ra những gì cần nói cho một ai đó chẳng hạn, người mà bạn tin tưởng”

Có hai người tôi muốn chia sẻ thật lòng, nhưng một người đã nghỉ trước tôi rồi, người còn lại thì luôn thản nhiên và vô tâm đến lạnh lùng với tôi nên tôi không muốn nói nữa, tôi sẽ quay về nói hết với ba tôi

Người ấy cười rạng rỡ

“Đúng rồi, tôi tin chắc ba của bạn sẽ khuyên bạn quay lại đây”

Tôi cười buồn

Bạn nghĩ vậy sao, tôi chỉ muốn nghe ba tôi nói, sau khi tôi nói hết những gì cần nói với ba tôi, tôi muốn nghe ba tôi nói, bất cứ là gì cũng được

Người ấy thúc giục

“Vậy bạn về đi, tôi tin là sẽ còn gặp lại bạn. Tôi là người biết rõ nhất bạn yêu tôi đến dường nào”

Câu nói của người ấy như nhát dao cứa sâu vào tim tôi, vì người ấy không biết rằng, đó chính là lý do mà tôi rời đi

Trong im lặng

Tôi chạy xe về, thấy lòng mình tĩnh lặng giữa bao xô bồ hối hả của phố phường. Tạm biệt luôn con đường này, con đường với bao nắng mưa một thời mà tôi đã rong ruổi suốt gần mười năm. Ngày hôm nay tôi xa người ấy, nơi tôi đã có biết bao vui buồn, biết bao cay đắng và cả những lần nước mắt cứ làm mờ hết cái kính màu trên mặt tôi. Thật lạ là tôi thấy lòng nhẹ nhàng hơn ở lần cuối cùng này

Ngày tôi xa người ấy, tôi không buồn và cũng không vui, không cười và cũng không khóc. Tôi nhớ hôm đó tôi mặc cái váy trắng tôi vẫn thích, dưới cái nắng gay gắt loang loáng ngập sân trường hôm ấy, cái váy như trắng hơn, một màu trắng tinh khôi tôi muốn gửi lại trường, gửi lại người ấy.

Rồi đây sẽ chẳng còn ai nhớ đến, giây phút này tôi đã là quá khứ của người ấy, và ngược lại

Rồi người ấy sẽ lại đón những người bạn mới, tất cả những gì đã từng có hôm qua rồi sẽ phôi phai theo ngày tháng, người ấy của tôi sẽ có những tình bạn mới, những niềm vui mới. Tôi mong người ấy không còn giận tôi nữa vì tôi đã không quay lại thêm lần nào.

Ba tôi nói tôi cần sự an yên.

Tôi biết người ấy vẫn ở đó và càng lúc đang càng lớn mạnh lên. Tôi nhớ nét giận dữ của người ấy đến nao lòng trong ngày hôm ấy.

Ngày tôi xa người ấy.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những nỗi buồn thật đẹp

Những nỗi buồn thật đẹp

Bản thân tôi từng chạy trốn nỗi buồn, tôi nhìn những người luôn vui vẻ mà ước giá như mình được như họ. Thế nhưng giờ đây tôi nhận ra nỗi buồn khiến cuộc sống thêm phong phú, thêm đáng giá.Khi ta nhận ra nỗi buồn thật đẹp mọi suy nghĩ về cuộc sống sẽ đổi khác.

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Có những người đã mất nhưng tâm hồn vẫn sống mãi. Có nhiều người sống nhưng lại chết một nửa tâm hồn.

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Bà luôn là khoảng trời ấm trong trái tim con

Con cũng không thể đắm mình vào quá khứ mãi như thế được. Say một chút thôi, rồi lại tỉnh. Vì con sợ mình bị quá khứ đánh chìm và đánh mất luôn cả tương lai. Bởi thế, tạm cất nỗi nhớ bà đi, con sẽ quay lại với thực tại để sống và cống hiến hết mình cho nó. Mong rằng, từ nơi xa, bà có thể tự hào về con. Có như vậy, con cũng mới có thể tự hào vì chính mình. Con yêu bà.

Âm thanh của gió

Âm thanh của gió

Tôi không biết làm gì để trở lại như xưa. Một thứ âm thanh vang lên nhưng không có bất kỳ nhạc công nào cả. Đó là một loại âm thanh kỳ bí, ẩn hiện để ôm vào lòng. Đó là âm thanh của gió.

Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tôi

Trên đời này không tồn tại cuộc gặp gỡ nào vô cớ, cũng sẽ không có sự bỏ lỡ hoàn toàn sai lầm. Hãy đợi tôi, đợi tôi trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân, tôi sẽ đứng trước mặt cậu và nói với cậu “Cảm ơn vì đã là một phần trong thanh xuân của tôi, cảm ơn vì đã trở thành động lực để tôi cố gắng mỗi ngày và ngày một trở nên tốt đẹp hơn”.

Luôn có những người tốt bên em

Luôn có những người tốt bên em

Cuộc sống vẫn tốt đẹp Vì còn ánh mặt trời Luôn còn những người tốt Sẵn sàng ở cạnh em.

6 cách để duy trì sự tự tin trong cuộc sống

6 cách để duy trì sự tự tin trong cuộc sống

Ai trong chúng ta cũng đều có điểm mạnh riêng và việc của bạn chính là nhìn ra chúng. Sau khi nhận ra giá trị của bản thân, tự khắc bạn sẽ cảm thấy tự tin hơn trong cuộc sống. Từ đó bạn sẽ mạnh dạn làm những điều mình muốn và thể hiện tài năng của mình, thay vì cứ mãi rụt rè trong chiếc mai vô hình. Dưới đây là 6 thói quen suy nghĩ có thể giúp bạn cải thiện sự tự tin.

Em có ổn không khi tuổi chênh vênh đến?

Em có ổn không khi tuổi chênh vênh đến?

Tuổi đôi mươi là vậy, nhiều cảm xúc đan xen, nhưng sau này nhìn lại có lẽ đây chính là độ tuổi đẹp nhất của mỗi người. Cũng là lúc mở ra nhiều trang mới. Cuộc sống là vậy, các mảnh ghép tuy có thể không hoàn hảo nhưng nó sẽ ghép được thành một cuộc đời. Có đau thương, có vất vả mới có thể hạnh phúc. Sống hết mình vì hôm nay, cũng chính vì bù đắp hôm qua, và chuẩn bị tương lai.

Nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi

Nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi

Cô ấy không có chút tình cảm gì với tôi và tôi nhận ra rằng, nhân duyên của chúng tôi sẽ chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi. Cả tôi và cô ấy đều tập trung cho công việc của cá nhân, cho đến thời gian gần đây, khi tôi nói chuyện lại với cô ấy thì cô ấy đã có một tình yêu đẹp với một cậu bạn cùng tuổi rồi, thời gian trôi nhanh thật.

Yêu là thế

Yêu là thế

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy tiếng nữa cô sẽ tới gặp anh, sẽ ôm lấy anh giữa đời thực, không phải trong giấc mộng. Cô gửi một tin nhắn cho anh “Em trai ơi, anh đợi đi”. Chẳng ai nhìn nhưng hai má cô đỏ ửng, xấu hổ dựa đầu vào ghế, mỉm cười mãn nguyện.

back to top