Ngày chị ấy ra đi
2021-01-18 01:15
Tác giả:
blogradio.vn - Cầm lá đơn ly hôn của chị anh nhất quyết không kí, chị chỉ mỉm cười buông lại một câu: “Đàn ông tốt biến phụ nữ thành đứa trẻ, đàn ông tồi biến phụ nữ thành đàn ông.”
***
Hơn sáu năm về trước chị lấy anh. Cũng vào một ngày lạnh lẽo khi mùa đông đương tới và tháng cuối năm cần một bàn tay ấm để lồng vào một bàn tay. Khi ấy thứ giữ lửa ấm nồng trong trái tim chị là chiếc nhẫn cầu hôn mà anh đã trao trong đêm đông buốt lanh, đôi tai ửng đỏ chẳng biết vì ngượng hay vì lạnh của anh làm chị cảm thấy thật có lòng. Thế nhưng giờ, cũng là chiếc nhẫn ấy nay sao bỗng dung như chiếc gông cùm trói ngược lấy tay chị khiến chị cảm thấy nặng nề mỗi khi đeo và để giờ đây chị như được giải thoát khi nó được ngay ngắn trên tờ đơn ly hôn chị để lại trên bàn trước khi rời xa anh.
Sáu năm về trước chị lấy chồng. Chồng chị là một giáo viên dạy tin học ở một ngôi trường nhỏ. Hai người quen nhau chỉ vỏn vẹn vài tháng nhưng vì thời gian không buông tha cho người con gái lỡ thì nên chỉ sau vài tháng tìm hiểu, biết đối phương có lòng chị đã nguyện ý theo anh. Anh khi theo đuổi chị là một người đàn ông vô cùng yêu thương chị, lúc mới yêu hai người vì công việc xa nhau hàng cây số, dù chỉ mỗi cuối tuần cả hai sắp xếp gặp nhau vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ anh cũng chấp nhận đi một quãng đường xa chỉ để gặp được chị. Nếu chị là một người cá tính và quyết đoán thì anh lại có phần nhu nhược hơn, thường không phản đối và thuận theo ý chị. Nếu chị là một người luôn cầu tiến và muốn vượt lên số phận thì anh lại chọn cho mình một lối sống an phận, an nhàn với thực tại. Ngày đó, chị không cho rằng đó là khoảng cách, hoặc khi người ta yêu nhau thì lửa yêu đốt cháy hết mọi trở ngăn.

Khác biệt tính cách trở thành hố sâu qua lớn, nhưng chị luôn tự đặt cho mình một giới hạn không thể vượt qua đó là rời xa anh. Vì anh là sự lựa chọn của chị, và khi chị đã lấy anh chị chấp nhận hi sinh quãng đời còn lại của mình. Nhưng chị không biết được rằng những mâu thuẫn nhỏ tưởng chừng có thể bỏ qua lại trở thành những vết dao cứa vào tim chị và để lại những vết thương sâu hoắm để rồi mỗi khi đông về, nó che mờ kí ức hạnh phúc xưa mà trở nên nhức nhối.
Anh luôn nói muốn trở thành chỗ dựa cho chị nhưng trong khi suốt hơn sáu năm, anh vẫn chỉ dậm chân tại chỗ với công việc của mình, trong khi chị dần thăng tiến trở thành tổ trưởng tổ sản xuất. Ban đầu chị cho rằng đặc thù công việc của cả hai khác nhau nên không thể so sánh được, cho tới khi gia đình cần một khoản tiền lớn để xoay xở vì một biến cố. Trong khi chị dốc hết tiền để dành thì anh mới chỉ dấm dúi được cho chị một ít, chị mới chợt nhận ra, thời gian qua không hẳn là anh tiêu xài hoang phí nhưng anh là người không có kế hoạch nên những đồng tiền anh làm ra không này thì cũng kia tiêu xài vào những điều mà anh thậm chí không hề nhớ. Quãng thời gian sau đó một mình chị gồng mình đi làm trả nợ những khoản vay, thậm chí chị giấu anh nhận làm thêm hai ba công việc đến tối mịt mới về thì khi về đã thấy anh đóng cửa ngủ tự lúc nào, thậm chí sáng hôm sau anh còn vô tư kể với chị:
“Anh vừa xin cắt bớt một ít tiết dạy, chứ dạy nhiều thấy nhọc người quá.”
Nghe những câu đó chị thấy rất thất vọng, anh dường như không biết cố gắng, không biết hi sinh, trong khi chị còn thậm chí không có thời gian để nghỉ ngơi, anh lại xin đi làm chỉ vỏn vẹn ba ngày trong tuần để dành nhiều thời gian ở nhà cho việc ngủ. Khi chị bàn với anh về việc muốn mở một sạp hàng nhỏ để buôn bán, có chút vốn làm ăn, nhất là khi tuổi tác hai người ngày càng lớn không thể làm công việc tay chân mãi được thì anh gạt phắt ngay, vì cho rằng việc đó tốn thời gian của anh. Phải cho đến khi chị khuyên mãi anh mới bực tức tối nào cũng ra khỏi nhà với danh nghĩa “khảo sát thị trường”, mở quán nhưng kì thực là anh đến quán café quen thuộc mỗi tối ngồi hút thuốc, tán gẫu với lũ bạn. Vi chị vốn thông minh và có chút kiến thức kinh doanh nên dê dàng nhận ra lời nói dối của anh nhưng lại làm anh tự ái, cho rằng “đàn bà không hiểu chuyện”, nhân cơ hội đó gạt phắt luôn ý kiến của chị.
Anh không cầu tiến, chị đã cho rằng có khi do công việc của anh vốn an nhàn, nó dễ thành nếp sống. Nhưng anh thậm chí là một người coi trọng bản thân hơn cả gia đình. Anh có một vết thẹo nhỏ trên chân, di chứng việc té xe từ hồi còn nhỏ, mảnh thẹo bé con con nhưng anh lại luôn lấy nó làm lí do cho mỗi lần mắng chị, mỗi lần anh không muốn giúp chị hoặc khi chị khuyên anh nên nhận thêm việc gì đó, làm vì kinh tế gia đình đương khó khăn. Câu cửa miệng của anh lúc nào cũng là: “Cũng chưa đến mức chết đói sao cứ phải vật vã lên”.
.jpg)
Mùa đông năm ấy chị giấu anh đi bán máu vì nhà chỉ còn vài hạt gạo cuối cùng. Về tới nhà đã thấy anh sốt cao, hỏi ra mới biết hôm qua sau khi đi uống bia với đám bạn về anh tắm đêm nên giờ lên sốt. Đứng trước giường bệnh của anh chị chợt nhận ra dường như anh không còn xứng đáng để cho chị hi sinh nữa. Hơn sáu năm qua, vêt sẹo nhỏ trên chân anh sao bằng vết sẹo dài nơi bụng mà chị đã mổ sinh những đứa con của anh? Công việc được anh rút bớt đi có bao giờ anh nghĩ đã được bù lại vì chị nhận thêm hai ba công việc? Anh là trụ cột trong nhà nhưng chưa bao giờ chị có thời gian ngơi nghỉ trong khi anh lê la quán xá để giờ đổ bệnh. Nhưng việc quan trọng nhất chị nhận ra đó là khi một người đàn ông chỉ cố gắng sống thoải mái cho bản thân mình thì mãi mãi không thể nào là người đàn ông của gia đình được.
Cầm lá đơn ly hôn của chị anh nhất quyết không kí, chị chỉ mỉm cười buông lại một câu: “Đàn ông tốt biến phụ nữ thành đứa trẻ, đàn ông tồi biến phụ nữ thành đàn ông.”
Anh hơi sững người nhưng trong mắt anh có gì đó như ngộ ra. Lúc ra đi chị vẫn mang trong mình một trái tim vững chãi, vì chị luôn là người quyết định, vì anh luôn ỷ lại vào chị mà không bao giờ biết được rằng chị là một người phụ nữ, chị cũng cần được chở che.
© Lê Hứa Huyền Trân - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.






