Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày 8/3 em chỉ cần anh thôi

2018-03-08 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Anh à, ngày 8/3 của em không rực rỡ bằng những nụ hoa và những gói quà, không ý nghĩa vì những lời chúc tụng, lễ của em ấm áp vì có anh thôi.

***

Gửi anh – người em yêu thương.

Vậy là lại đến 8/3 rồi đấy anh. Em không biết anh có nhớ không nhưng chưa bao giờ anh tặng quà cho em hay gửi cho em một lời chúc nào nhân ngày này cả. Thay vào đó, anh dành cho em những lời yêu thương vào ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10. Bởi lẽ, 21/10 là sinh nhật của em cho nên anh mới không quên trước đó là ngày dành cho phụ nữ.

Em lướt Facebook và nhìn thấy rất nhiều tin tức và sự kiện về ngày này. Lẽ ra, em cũng không nhớ nổi nữa vì hiện tại chúng ta có quá nhiều chuyện phải lo hơn. Mấy hôm nay, em lướt Facebook và thấy nhiều người nhắc nhau sắp đến ngày Quốc tế Phụ nữ rồi, họ chúc mừng sớm, họ tặng hoa, tặng quà, tặng những lời tốt đẹp cho phái nữ, còn các cô vợ với người yêu thì thi nhau nhắc khéo các ông chồng và người yêu của mình chuẩn bị quà cho ngày đặc biệt. Tự nhiên, em lại nghĩ đến anh, tự nhiên, em thấy nhói.

Anh à, mình cưới nhau đã hơn một năm rồi anh nhỉ? Đã có những giận hờn, cay đắng, tủi cực nhưng vẫn còn lại yêu thương. Em không biết anh có nhớ 8/3 là ngày gì không? Anh có từng nghĩ rằng phụ nữ thường để tâm đến những ngày kỉ niệm? Và em cũng vậy. Em cũng là phụ nữ, em quan tâm đến kỉ niệm ngày cưới, sinh nhật của anh, của người thân, lễ tình nhân 14/2, ngày Noel, 20/10 và cả 8/3 nữa,…

Ngày 8/3 em chỉ cần anh thôi

Anh có biết vì sao không? Có thể với những người phụ nữ khác, một ngày lễ là một lần được tặng quà, được nhận những lời tốt đẹp và may mắn. Còn em thì không. Em đã bảo với anh em không thích hoa hồng. Đó là em nói thật. Em thật sự không cần quà tặng, mặc dù mỗi lần được tặng quà hay nhận những lời chúc mừng em cũng rất vui. Nhưng anh à, em để tâm đến những ngày lễ như vậy chỉ vì một lí do đơn giản – được ở bên anh thôi.

Bây giờ thì khác rồi, em không còn đi học, không còn mong chờ đến ngày lễ để được nghỉ học và đi dạo phố cùng anh. Bây giờ, chúng ta đã có thể bên nhau cả ngày nhưng không còn ngày nào là ngày lễ. Không phải anh không còn yêu thương em, cũng không phải anh không hề nhớ đến một ngày lễ tết nào trong năm, cả những ngảy kỉ niệm.

Từ khi mình cưới nhau, anh đã phải lo toan nhiều hơn cho cuộc sống. Tuy ở cái tuổi 24-25 anh và em vẫn chưa chính chắn hoàn toàn nhưng em đã thấy anh trưởng thành hơn nhiều lắm. Từ khi mình cưới nhau, một năm không còn được chia thành những ngày lễ và những ngày thường mà chỉ bắt đầu còn những ngày anh đi làm.

Em nhớ cái câu nói “Đàn ông đi biển có đôi”. Mà sao anh vẫn phải lo toan cuộc sống một mình? Có phải số anh là số khổ? Còn em là số phận sung sướng không? Em làm sao có thể sung sướng trên nỗi vất vả, cực khổ của anh đây? Em đã cố gắng chia bớt gánh nặng cho anh, vậy mà cuối cùng anh vẫn phải tính toán, phải lo toan, phải bôn ba vất vả.

Anh à, con gái chúng ta đã chào đời được 100 ngày rồi. Em biết anh rất vui mừng, rất hạnh phúc. Còn em chỉ hạnh phúc một nửa thôi. Hạnh phúc nào hơn một người mẹ đang mang trong người đứa con bé bỏng đầu lòng. Nhưng em có thể hạnh phúc sao khi chồng em đang một mình vất vả. Những ngày tiếp theo sẽ lại là những ngày anh vất vả gấp đôi, gấp ba lần nữa. Giờ thì em hoàn toàn không thể chia sẻ gánh nặng cơm áo với anh.

Ngày 8/3 em chỉ cần anh thôi

Em không biết anh có nhớ 8/3 là ngày gì không, có ai nhắc nhở anh không nhưng em biết chắc rằng từng ngày, từng giờ, từng phút, anh đang nỗ lực vì mẹ con em.

Anh đã đến với em như một điều kì diệu của cuộc sống. Tình yêu của chúng ta là một câu chuyện dài. Không biết đã bao lần em giận anh đòi chia tay nữa. Em đã từng có lỗi với anh và anh cũng vậy. Nhưng tất cả đều qua đi vì sự bao dung, yêu thương và che chở từ anh.

Em suy nghĩ rất nhiều, em cảm thấy anh giống như một người cha, dù anh có lúc vẫn trẻ con, nhưng anh đã yêu thương em như cha từng yêu thương em vậy.

Anh à, hôm qua, các chàng trai đã bắt đầu lên đường nhập ngũ, người thân của họ khóc lóc và còn ngất xỉu nữa. Em thấy có nhiều người vô tâm bảo họ trẻ con hay giả tạo. Nhưng em thì không. Em không nghĩ thế. Bởi nếu là anh, em cũng khóc như thế thôi, có khi còn hơn thế nữa. Em chưa bao giờ muốn xa anh và bây giờ là con nữa, có lẽ con cũng không muốn phải xa anh đâu.

Ngày 8/3 năm nay, anh đã có tới hai người phụ nữ nhưng anh không cần tặng quà hay nói những lời ngọt ngào đâu. Em biết trong lòng anh vẫn luôn hướng theo họ và nỗ lực từng ngày vì họ là đã hạnh phúc lắm rồi.

8/3 này mình xa nhau. Thật lòng, em không mong anh sẽ nhớ, vì ở quê không có những con đường bày bán hoa hồng và thú bông theo từng dịp lễ như Cần Thơ nên chắc rằng anh không nhớ nổi, em càng không mong ai đó sẽ nhắc nhở anh sắp đến ngày Quốc tế phụ nữ, vì mỗi ngày anh đều vất vả vì em.

Anh à, ngày 8/3 của em không rực rỡ bằng những nụ hoa và những gói quà, không ý nghĩa vì những lời chúc tụng, lễ của em ấm áp vì có anh thôi.

© Lê Thị Ngọc Diễm – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy chỉ em cách quên anh

Hãy chỉ em cách quên anh

Ai đó thương một thành phố vì ở đó có người họ thương. Vậy còn em, làm sao đủ dũng cảm để quên được Hà Nội và cả anh?

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đừng vì ai mà do dự để rồi đánh mất giấc mơ của chính mình

Đôi khi chúng ta cũng cần rời bỏ thực tế, vượt qua rào cản của bản thân, bỏ qua những khuôn khổ của cuộc sống để bay bổng tự do. Cuộc sống không đủ dài cho sự do dự, chúng ta cứ mãi lo cho suy nghĩ của người này hay vì lí do kia mà gượng ép bản thân rồi vô tình một ngày kia đã đánh rơi giấc mơ của mình.

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Em hứa sẽ không khóc nữa, anh đừng lo

Cô bước đi khi trời đã xế chiều, xe cộ vẫn tấp nập nhưng lòng cô lại buồn không thôi. Mất đi anh một phần quan trọng của cuộc đời cô và cô đã có quá nhiều năm chìm mình trong sự mất mát ấy. Nhưng có lẽ ở một nơi bình yên xa xôi nào đó, anh cũng mong cô được hạnh phúc. "Anh cũng mong em được hạnh phúc đúng không. Em hứa mình sẽ không khóc nữa".

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh

Em nào có chờ anh, có tin vào lời hứa của anh đâu. Chỉ là từng ấy năm qua, em vẫn chưa gặp ai khiến tim em loạn nhịp như anh thôi.

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Mạnh mẽ lên, cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn

Và bạn à, tuổi trẻ là của bạn, cuộc đời là của bạn. Bạn hãy nhớ chỉ có bạn mới là người có thể hoàn toàn quyết định cuộc đời ấy. Cuộc đời rực rỡ đang chờ bạn nên mạnh mẽ lên thôi.

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi

Năm tháng sau này đi qua những cuộc chơi Ta mới thấy được bản thân lớn lên từng chút một Đi qua nửa đời người ta chẳng còn dại dột Hết bồng bột rồi ta phải trưởng thành thôi.

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Cảm ơn anh đã rời xa để em học được cách trưởng thành

Trưởng thành là khi nào? Làm sao để biết mình đã trưởng thành hay chưa? Thật khó để trả lời những câu hỏi như thế. Trưởng thành chưa bao giờ có một giới hạn độ tuổi nhất định cả. Còn bản thân em mà nói thì thời điểm em biết mình trưởng thành thực sự về cả mặt thể chất lẫn tinh thần là sau khi chúng ta chia tay nhau, một khoảng thời gian rất lâu sau đó.

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em cười đâu có nghĩa em đang hạnh phúc

Em sẽ lại bắt đầu tập quên anh thật sự. Em sẽ xóa số anh, chặn facebook của anh. Em sẽ cố để quên anh dù biết là rất khó. Em sẽ quên anh, không nhớ, không nhắc tới anh. Đây sẽ là lần cuối em nghĩ về anh, khóc cho anh. Người đã từng yêu anh.

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Chặng đường mang tên hai mươi tám, chênh vênh lắm nhưng rồi sẽ bình yên

Bạn và tôi rồi cũng sẽ đi hết chặng đường dài mang tên “Hai mươi tám”. Dù vui hay buồn, dù ổn định hay chênh vênh cuối cùng tôi vẫn mong rằng chúng ta cứ vui vẻ đón nhận.

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Đến khi nào chúng ta mới dừng lại để thấy nhau?

Cũng vì vội vàng mà tôi đã bỏ qua một điều còn chưa hỏi Nhịp sống bộn bề, đôi chân mệt mỏi, đến khi nào mới dừng lại để thấy nhau?

back to top