Phát thanh xúc cảm của bạn !

8/3, khi ngôi nhà chỉ có hai người đàn ông…

2010-03-22 14:33

Tác giả:


 Viết tặng Đương – Đây là câu chuyện rất thật của cậu bạn cùng lớp Đại Học của tôi, cậu đã  kể cho tôi nghe trên đường đi học về, đó cũng là lần đầu tiên tôi thấy một người con trai khóc. Tôi chỉ biết an ủi cậu, hy vọng bài viết này sẽ làm vơi đi những thiệt thòi của cậu, Đương ạ!.

Một buổi tối đầu tháng 3, ba goi điện vào cho tôi giọng ấp úng, ngượng ngùng “Lớp có tổ chức đi chơi đâu thì nhớ tham gia cho vui nghe con, đừng lo gì chuyện tiền bạc cả. Gắng ăn học cho tốt khi nào hết tiền nhớ điện về, rồi ba lo, nhen…!” Tôi cúp máy xuống, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên hai  má. Ba ở nhà có một mình lại sợ tôi cô đơn nơi giảng đường.

Tháng ba! Tháng của nhiều cảm xúc dâng trào, tháng tưng bừng của những ngày lễ lớn. Đường phố hôm nay ngập đầy cờ, băng rôn, khẩu hiêu. Hai bên đường rộn ràng những hàng hoa của sinh viên, những shop hoa sang trọng. Tôi cô đơn đi giữa đường phố tự nhiên thấy lạnh lẽo đến ghê người.

Tháng ba! Lũ bạn tôi tất bật chạy vào những cửa hàng lưu niệm chọn hoa, chọn quà cho me, cho bà, cho bạn gái, em gái họ.Tôi vùi mình trong chăn lặng lẽ khóc. Thật đáng xấu hổ khi một đứa con trai suốt ngày chỉ biết khóc. Nhưng tôi thèm kinh khủng cảm giác được tất bật như lũ bạn của mình. Dù những ngày cuối tháng chỉ nhá bánh mì và mì tôm cho qua bữa vì cháy túi.

Ảnh minh hoạ: dashboard_day

Người ta bảo tôi và mẹ xung khắc nhau. Sự có mặt của tôi trên đời cùng lúc với sự ra đi của mẹ. Một ngày tuổi tôi đã mồ côi mẹ. Một ngày tuổi - quá ngắn ngủi, tôi quá nhỏ bé để cảm nhận được một lần trong đời hơi ấm của tình mẹ.Tôi lớn lên bên sự chăm sóc nhọc nhằn và tình yêu thương của ba. Và cũng từ đó ngôi nhà nhỏ bé của tôi chỉ có hai người đàn ông.

 Lớn lên, rồi đi học xa, tôi mới thấm thía hơn cái thiệt thòi của một đứa con không có mẹ, thấm thía hơn nỗi cô đơn, sự vất vả của ba để nuôi tôi lớn thành người.

Cứ mỗi dịp tháng ba về. Lòng tôi se thắt lại, tủi thân đến vô cùng. Tôi thèm lắm một lần được mặc chiếc áo ấm đến nịch người của mẹ mua như thằng Hải cùng phòng. Được nghe mẹ gọi điện nhắc nhở từng đêm như thằng Hà, được giận mẹ để nghỉ hè không thèm về nhà như thằng Duy. Chao ôi! Tôi thèm ghê ghớm, dù chỉ là tiếng cắn nhằn của mẹ thôi

Ảnh minh hoạ: PrinceHyde

Có câu hát:  “Một bông hồng cho em, một bông hồng cho anh,một bông hồng cho những ai, cho những ai, cho những ai đang còn mẹ. Dù mai này mẹ già có mất đi như đóa hoa không mặt trời, như trẻ thơ không nụ cười như mình không lớn thêm”.

Tôi vẫn lớn lên đấy chứ, vẫn học hành ngoan ngoãn, giỏi giang, vẫn lần lượt dành các giải thưởng trong các cuộc thi, vẫn nhí nhảnh bên mặt trời ba, bên nụ cười của những niềm hạnh phúc có được trong đời. Nhưng tôi biết, dù tôi có lớn đến bao giờ, thành đạt đến mức nào, tôi vẫn như một đứa trẻ “bị tàn tật về tinh thần”, “bị khiếm khuyết” tình mẹ.

  • Gửi từ email Nguyễn Thanh Trà – thanhtranguyen05

    Chia sẻ của bạn đọc:

 

Đọc bài của bạn mình rất hiểu, 8/3 nhà chỉ còn 2 người đàn ông, nhưng mình không chỉ 8/3 nhà chỉ còn 3 mẹ con là đàn bà con gái, mà mổi khi tết đến xuân về, mỗi lần giổ Bố nhìn mẹ cúi lạy trước bàn thờ Bố mình lại nghỉ sao mẹ không sinh ra con là con trai để con thay mẹ làm những điều thay mẹ.. Nước mắt mình luôn chảy mỗi lần thấy cô bạn cùng phòng được Bố gọi điện hỏi thăm, mặc dầu mình được mẹ bù đắp rất nhiều, mẹ mình là người phụ nữ can đảm nhất trên đời mà mình có, cố lên bạn nhé.

 

,
Phương Phương, Học tại Hà Nội, gửi lúc 18/03/2010 10:21:21

 

Bạn thân mến! đọc xong những dòng tâm sự mình đã rất xúc động.Bài viết rất hay

 

,
lanphuong, HN, gửi lúc 14/03/2010 20:19:09

 

Mình cũng là 1 người đang phải trải qua những cảm xúc giống như người bạn trong bài viết này.Mẹ mình cũng đã rời xa bố con mình đến hôm nay là 25 ngày rồi.Từ ngày 8-3 đến hôm nay,cứ lúc nào đi làm về ngồi trong phòng 1 mình là mình lại khóc vì nhớ mẹ.-Biết là đàn ông con trai phải mạnh mẽ,nghị lực nhưng sao những ngày này nhớ mẹ quá mẹ ơi.Nhưng từ ngày mai,con sẽ không yếu đuối thế nữa đâu,con sẽ cố gắng để mẹ ở nơi xa có thể mỉm cười vì con.-Những bạn có hoàn cảnh giống như mình cũng hãy cố gắng lên nhé.Hãy sống thật tốt,nghị lực lên để người thân của mình dù đã ra đi nhưng vẫn tự hào vì có người con như chúng mình,các bạn nhé!Hãy luôn tin rằng,mẹ của chúng mình luôn ở bên và che chở cho chúng ta.

 

,
Tranvannghia05b2@yahoo.com, Hà Nội, gửi lúc 12/03/2010 19:04:47

 

mình thì ko có cha

 

,
thanh thuỷ, Hoà Bình, gửi lúc 12/03/2010 18:20:15

 

ban oi, ban hay mim cuoi va huong ve phia truoc nhe! ben canh ban van co cha , va ban hay luon hanh phuc vi dieu do! Minh that su cam dong khi doc bai viet nay! chuc ban luon hanh phuc nhe!

 

,
bong, nghe an, gửi lúc 11/03/2010 16:18:43

 

Bạn ơi,đưng buồn nhé!1 ngày mai tươi sáng đang đợi bạn,1 cô gái sẻ yêu thương bạn và hanh phúc sẻ mỉm cười với bạn!:-)

 

,
Thanh ngọc, hà nội, gửi lúc 09/03/2010 21:19:35

 

Tôi thực sự xúc động trước hoàn cảnh của bạn . Tôi cũng vây đã bao năm nay tôi không có được tình cảm của cha mẹ vì mồ côi. Nhiều lúc thật buồn nhưng tôi cố gắng vươn lên . Hãy cố lên bạn nhé!

 

,
Hoàng thanh bình, lào cai, gửi lúc 09/03/2010 14:26:13

 

Còn tôi. Tôi muốn Người chúc mừng tôi nhân ngày 8.3 thì Người lại lặng im. Có những khi đã là vợ chồng tôi cũng muốn lắm vài lời chúc cỏn con, cho dù người ta nói là phù phiếm, không đẻ ra "đồng tiền bát gạo". Ôi...mùng 8 tháng 3

 

,
Phạm Thị Toán, Sở Nông nghiệp&PTNT Đồng Tháp, gửi lúc 09/03/2010 13:35:40

 

Cầu chúc cho em những điều tốt lành. Cuộc sống tốt đẹp sẽ giúp em mãi là con ngoan của Mẹ cho dù em chưa có nhiều kỷ niệm với mẹ. Em không phải là một đứa trẻ "bị tàn tật " như em nghĩ đâu, em là đứa trẻ tuyệt vời nhất mà người mẹ nào cũng muốn có. Hãy tin chị vì chị cũng là một người mẹ mà. Chúc em luôn sống tốt nhé. Mẹ vẫn bên em, trong tim em đó....

 

,
thu, HCM, gửi lúc 09/03/2010 13:23:23

 

ban van la nguoi may man,vi ba ban con yeu thuong ban.con toi,ba toi chi o cach toi co 15 phut di xe,nhung ba toi ko wan tam den su ton tai cua toi tren cuoc doi nay

 

,
ngoclampham, hcm, gửi lúc 09/03/2010 13:08:06
 

 

ban oi,mình thật sự xúc động khi đọc bài này,bài viết này hay thật đấy.Mình củng có đôi chút về cảm xuc này bạn ah

 

,
thanh, BD, gửi lúc 09/03/2010 11:05:35

 

Thật xúc động. Gắng lên bạn nhé! Bạn đã rất nỗ lực trong học tập và cuộc sống. Bạn là niềm tự hào của Bố Mẹ!

 

,
Ngoisaocodon, TH, gửi lúc 09/03/2010 10:55:34

 

Xúc động quá. Đọc và thấy thương bạn của bạn lắm. Mẹ của mình cũng mồ côi mẹ khi vừa sinh ra được 7 ngày. Ông ngoại mình bế mẹ khắp làng xin bú rong. Gà trống côi cút với cảnh con đỏ làm ai cũng rơi nước mắt. Mẹ mình cũng hay tủi thân, mau nước mắt lắm nên mình rất thấu hiểm tâm trạng bạn của bạn. Dù rất cố gắng nhưng một người cha không thể lấp đầy khoảng trống của lòng con khi thiếu mẹ. Mẹ mình chưa bao giờ được nghe một tiếng " Con gái ơi" dù rằng cả đời thầm gọi hai tiếng "Mẹ ơi!". Hãy vững tâm và là chỗ dựa cho một nửa của mẹ mình bạn nhé| Thương!

 

,
Nguyễn Thị Xuân Trang, Hà Nội, gửi lúc 09/03/2010 10:47:33

 

bạn ah, cuộc sống ko bao giờ là bất công với bất cứ ai cả.có những lúc ta cảm thấy tuyệt vọng dường như tất cả đang đổ hết lên đầu mình nhưng sau cơn mưa trời ;lại sảng.bạnh hãy cố lên nha.tớ biết những người như bạn sẽ ko bao giờ gục ngã.hãy luôn nghĩ rằng mẹ ban luôn luôn ở bên bạn.hãy cười vì điều đó bạn nhé.

 

,
trần thị hiền, Nông Cống _ TH, gửi lúc 09/03/2010 10:41:15

 

Một năm mình cũng như bạn-chúng ta có vài mốc thời gian để tủi,để khóc một mình, để nhớ về quá khứ .Nhưng những ngày còn lại quanh đó thì phải cố gắng sống thật tốt bạn nhé.
 

 

,
HoangThuy, gửi lúc 09/03/2010 09:35:28
 
ôi thấy mình thật nhỏ bé trước bạn.

 

,
nguyễn thị lan, long biên - hà nội, gửi lúc 09/03/2010 08:11:42

 

Bạn vẫn còn diễm phúc hơn những người khác, bạn vẫn còn bố để gọi điện an ủi... Còn mình chưa hề nghe tiếng nói cũng như những cử chỉ chăm sóc từ bố mẹ từ khi biết làm người... Nhất là ngày 8/3 cũng là ngày sinh nhật của mình... nhưng mình chỉ biết tự tổ chức cho bạn bè đến vui mà không hề có một câu chúc cũng như món quà từ người thân... Hãy cố lên bạn nhé...

 

,
NGOC ANH, gửi lúc 09/03/2010 04:57:45

 

Thật xúc động! Bạn là người con có hiếu với ba. Mẹ bạn chắc sẽ rất hài lòng cho dù không còn ở bên hai ba con bạn nữa. Mình tin bạn sẽ có một gia đình hạnh phúc vì bạn đã biết được giá trị của hạnh phúc! Chúc bạn những điều tốt đẹp nhất!

 

,
nhoc, HN, gửi lúc 08/03/2010 19:54:09

 

Thật là ... thương bạn quá cơ!

 

,
trang, hn, gửi lúc 08/03/2010 18:21:34

 

Thật xúc động, tôi đã khóc khi đọc bài viết này, "những ai còn mẹ thì xin đừng làm mẹ khóc", hãy sống thật tốt bạn nhé

 

,
Phuong, HN, gửi lúc 08/03/2010 10:01:32
 

 

Xin gửi một lời chúc 8-3 chân thành tới người mẹ của bạn. Đọc những dòng chữ của bạn khiến mình thêm trân trọng cuộc sống. Cảm ơn bạn.

Chúc hai ba con bạn nhiều nghị lực sống, thực hạnh phúc.

 

,
phanminh2010, Hà Nội, gửi lúc 08/03/2010 09:19:08

 

bạn làm tôi thấy được rằng tôi đang hạnh phúc biết nhường nào.Dù đôi khi tôi vẫn quên đi

 

,
mrpham, gửi lúc 07/03/2010 22:07:51

 

mình cũng phần nào hiểu được cảm giác của bạn nhưng bạn cũng đã may mắn hơn mình rồi mình thì k có cả cha lẫn mẹ,từ nhỏ mình đã sống với cô,nhiều lúc mình rất thèm cảm giác được nũng nịu với cha mẹ
nhưng có lẽ mỗi ngừoi một số phận không thể nào khác hơn được
mình hãy sống thật tốt để cha mẹ ở bên kia cũng được vui lòng bạn nhé

 

,
Nguyễn Thanh Tài, saigon, gửi lúc 07/03/2010 18:48:27

 

Bài viết của a rất hay, tôi đọc cũng có cảm giác như mình bị mất thứ gì đó, tôi cũng là một sinh viên xa nhà.
Câu nói của cha a, và qua cách a miêu tả, tôi thấy tinh cảm cha a thật vĩ đại.
Chúc a sẽ mau có một người bạn gái để được chọn hoa, chọn quà cho bạn gái.

 

,
Tran Cong Thanh, lx ag, gửi lúc 07/03/2010 16:13:19
 
 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top