Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần

2017-02-23 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Con lật đật mà Minh tặng nó hôm lâu đang nằm im lìm một góc. Hương vô thức thả con lật đật xuống sàn. Nó vẫn lắc lư, vẫn chao đảo, và cuối cùng, vẫn trở về vị trí cũ. Hương lại nhặt lên, rồi thả tiếp. Hàng chục lần, con lật đật vẫn kiên cường đứng vững.

***

1h sáng:

Sms cuối cùng:

"Em ngủ ngoan, quên anh đi nhé... Rồi sẽ có người tốt hơn anh, yêu em thật lòng hơn anh... Anh xin lỗi nhiều..."

Hương nắm chặt cái điện thoại bằng một tay, một tay đưa lên bịt miệng ngăn những tiếng vỡ òa nức nở! Nhưng vô ích, nước mắt vẫn tuôn đầm đìa, nó nấc lên từng tiếng đau khổ.

Nó điên cuồng, gửi tin nhắn đi:

"Đừng bỏ em!"

Nhưng tổng đài không báo chuyển... Bất lực, Hương chỉ biết khóc cho đến khi mệt quá mà lăn ra ngủ...

Tia nắng đầu tiên của ngày mới len lỏi, xuyên qua khe cửa sổ, chiếu thẳng vào phòng khiến Hương bàng hoàng tỉnh giấc. Đôi mắt nó sưng húp, nay lại nheo vào vì nắng chói chang, trông nó thảm vô cùng... Cổ họng đắng ngắt, khàn đặc. Nắng rọi sáng căn phòng, soi rõ khuôn mặt Hương tiều tụy... Nhìn mình trong gương, nó giật mình thảng thốt. Bộ dạng nó lúc này bi đát quá! Hương sợ hãi, kéo mạnh tấm rèm, che kín cửa sổ. Nó không cho nắng vào!

Nó bồi hồi... Anh đi quá bất ngờ, làm nó không kịp níu. Đó là điều nó không thể ngờ, thậm chí cả hai còn không cãi vã, bỗng dưng anh nói chia tay, anh bảo có người mới. Nó chỉ biết thế, và nó phải chịu thế! Nước mắt lại thi nhau lăn dài trên má, nó chết mất thôi!

Những ngày sau đó, nó không thể liên lạc với anh. Hơn nửa năm yêu nhau, bảo quên ngay làm sao được? Tất cả những gì Hương có thể làm lúc này, là khóc, và nhớ. Nhật ký đẫm nước mắt và trang blog ngập tràn hình ảnh của anh. Bạn bè xót xa cho nó, nhưng chẳng ai giúp được gì. Hương vẫn phải sống, bằng kí ức chứ không phải hiện tại. Nó như người mất hồn, vô thức. Ngày ngày, nó vẫn đến trường, không khóc nữa, nhưng cũng không hề cười. Đêm đến, vẫn 10h30, nó nhắn tin chúc anh ngủ ngon như thể chuyện hôm đó chỉ là giấc mơ. Mặc kệ những tin nhắn chẳng bao giờ phản hồi...

Một ngày nọ, tan lớp học thêm lúc 7h tối, nó vừa bước chân ra khỏi cổng trường, thì thật bất ngờ, nó thấy anh đứng ngay phía trước, cách nó không xa lắm đâu. Nó thổn thức, suýt thì đã gọi tên anh. Nhưng chưa kịp mở miệng, chợt nó khựng lại. Lan - cô bạn cùng lớp học thêm của nó bước ra, leo lên sau xe, ôm anh tình tứ... Áp mặt vào bờ vai anh, như ngày xưa nó thường làm vậy, rồi cả hai lướt đi, ngay trước mắt nó. Nó cứ đứng im như vậy, rất lâu, cho đến khi anh và cô bạn kia khuất bóng. Nước mắt ứ đọng trên mi, không thể khóc được nữa rồi...

  Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần

***

Nó bắt đầu tìm đến thư viện thành phố. Không phải để học tập, nghiên cứu như người ta, mà để nghe nhạc, đôi khi chỉ là ngồi im, trốn tránh. Thư viện là nơi yên tĩnh nhất, và cũng chẳng ai thèm đếm xỉa, làm phiền nếu chẳng may nó có khóc ngon lành ở đó. Và thế là, hôm nào cũng thế. Nó có mặt ở đó từ 5 giờ đến 7 giờ đóng cửa. Nó chọn góc khuất nhất, bên cạnh một c ái cửa sổ không bao giờ mở. Cuốn tiểu thuyết trước mặt, nó đã mượn chỉ một cuốn đấy, cả tuần nay rồi mà chưa đọc hết. Nó còn đâu tâm trí? Hôm nay cũng vậy, cuốn sách vẫn để ngỏ, nhưng chưa một dòng chữ nào vào đầu nó. Đeo tai nghe, volume mức 6, điện thoại nó lặp đi lặp lại những giai điệu:

"Now, you are leaving me.

Em sẽ không hoài nghi những ân tình, ngàn vì sao gọi tên anh, em chờ mong anh. Hỡi gió ơi, có bay về xa?

Hãy nói với anh rằng: người ra đi nơi đây nắng không về. Em ngồi đây, mãi mãi, đợi anh..."

Chìm đắm trong du dương, mắt nó lại cay cay, nó nằm gục mặt xuống bàn. Chợt có tia nắng chiều ấm áp hôn lên tay nó, làm nó giật mình ngẩng đầu lên. Một thằng con trai cao lêu nghêu đang ra sức mở cái cửa sổ già nua rít ken két ở chỗ nó. Đưa tay lau vội những giọt nước mắt tèm lem, nó rút tai nghe ra, cằn nhằn:

- Anh đừng mở cửa sổ có được không ạ?

Thằng con trai giật mình quay lại, ngạc nhiên:

- Ơ. Cửa của nhà em à?

- Không - Hương bực mình. - Nhưng anh không thấy là đang nắng à?

- Nắng chiều muộn không làm đen da đâu em ạ. - Thằng con trai phì cười.

- Em không thích nắng! - Hương gắt nhẹ.

Thằng con trai ngây ra một lát, rồi cũng lên tiếng:

- Ừ thì đóng. Sao mặt em cứ khó đăm đăm thế?

- Chuyện của nhà anh à? - Nó phản bác.

Với tay đóng cánh cửa, thằng con trai quay lại, nhìn thẳng vào mắt nó:

- Nhưng mà não hết cả lòng!

- Chả liên quan...

Hương tỏ vẻ khó chịu, giả vờ chúi đầu vào cuốn sách. Thằng con trai nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nó:

- Anh là Minh. Làm quen nhé?

- Ừm...

- Thế em tên gì?

- Ừm. - Hương lơ đãng.

- Tên là "Ừm" á? Bố mẹ em vui tính thế?

Hương giật mình, bẽn lẽn:

- À nhầm... Hương. Linh Hương ạ.

- Tên chả hợp với người gì cả. - Minh tủm tỉm.

- Ơ hay! - Hương trố mắt. - Kệ em chứ. Không hợp chỗ nào?

- Tên thì rõ là hay, cái mặt thì...

- Mặt làm sao? - Hương cáu.

- Mặt thì cứ như... "Hot girl Hoa Quả Sơn" ý...

Hương trợn mắt:

- Anh bảo em giống khỉ á?

- Em tự nói đấy chứ. Kể ra thì cũng thông minh phết.

Hương làu bàu:

- Đẹp lắm ấy mà chê người khác.

Minh nhăn nhở:

- Cười phát anh xem nào. - Mồm nói, tay kéo miệng Hương ra tới tận mang tai. - Đấy, giống người hơn rồi ấy.

- A a a a a a a a a a a! - Hương kêu thất thanh. - Đau! Anh bị điên à?

Minh thả tay ra, lè lưỡi:

- Điên thì mới nói chuyện với em còn gì.

- Vầng. - Hương bĩu môi. - Lâu lắm mới gặp được thằng điên như anh!

  Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần

Minh bật cười:

- Điên như anh, em có phấn đấu 10 năm nữa cũng không được!

Thấy Hương im lặng, Minh lại bắt chuyện:

- Em đến đây làm gì?

- Thế anh đến đây làm gì? - Hương vặn vẹo.

- Anh tìm ít tài liệu, năm nay thi lại Đại học...

- À ra thế. - Hương mỉa mai. - Tưởng giỏi lắm, ai ngờ năm ngoái "toạch".

- Không. Năm ngoái anh đi du học.

- Sao không ở bển luôn đi, về làm gì?

- Hờ... Anh thích thế ấy.

- Đúng là điên mà!

Minh trầm ngâm:

- Thực ra... Năm ngoái anh đang học dở bên Pháp, thì bố anh bị tai nạn và... qua đời...

Hương quay sang Minh, đôi mắt mở to. Thấy Minh lảng đi, nó bối rối:

- Em xin lỗi...

- Ừ không sao. - Minh nói nhỏ. - Anh về Việt Nam học cho mẹ còn được nhờ. Với cả người Việt dùng hàng Việt thôi.

Minh lại đùa được ngay. Hương cười, nụ cười hiếm hoi kể từ hai tuần nay:

- Anh hay thật ý!

Minh đổi chủ đề:

- À mà... Hình như em đang có chuyện buồn đúng không?

- Vâng... Sao anh biết? - Thở dài

- Dự thế. - Minh nháy mắt.

- Dự chuẩn rồi đấy. - Hương cười chua xót.

- Người yêu đâu mà không tâm sự sinh sự?

- Chết rồi...

- Làm sao chết?

- Trèo cây ớt, ngã, chết...

- Kết thúc có hậu đấy! - Minh phá lên cười.

- Em đùa... - Hương cụp mắt.

- Thế buồn chuyện gì? Cứ mạnh dạn trình bày đi, nếu không giúp được thì anh sẽ giúp...

Hương nhăn mặt:

- Em buồn thật mà.

- Vì sao?

- Bị... đá.

- Đau lắm không?

- Đau. - Hương thở hắt ra.

Nhắc đến chuyện đó, Hương lại thấy lòng nao nao. Nó cúi gằm mặt xuống, Minh nhẹ nhàng:

- Em còn yêu người ấy không?

- Có... - Hương rụt rè.

- Níu đi, kéo đi...

- Tuột rồi, người khác nhặt rồi... Hì...

- Đòi lại.

- Mặt em mỏng.

- Là sao?

- Em không xinh, nhưng cũng còn cái lòng tự trọng... - Hương nghẹn ngào.

Minh bật cười:

- Anh biết mà. Bọn con gái là chúa chảnh nhá. Chính vì thế mà đôi khi mất oan một số thứ quan trọng đấy.

- Vầng...

- Thế em... có hận người đó không?

Hương quay sang nhìn Minh, cái nhìn như ánh lên một tia khó hiểu, nhưng rồi, giọng nó chùng xuống:

- Có...

- Muốn trả thù không?

- Muốn...

- Biết cách trả thù không?

- Không...

Hương ngập ngừng, ngước mắt nhìn Minh như thỉnh cầu.

- Anh nói cho em đi?

- Đó là... Hãy sống tốt hơn nó, để nó phải hối hận em ạ!

Hương ỉu xìu:

- Nói thì dễ lắm, nhưng làm thế nào mới là điều quan trọng.

Minh đứng dậy vươn vai:

- Haiz... Tin anh đi, người ta dù gì cũng là du học sinh hơn một năm mà, em phải... mạnh mẽ lên, như một cô gái Châu Âu ý...

- Dạ...

Ánh nắng bên ngoài cửa sổ lụi tắt dần, Minh giục:

- Về chưa em? Sắp tối rồi đấy.

- Vâng.

Hương ngập ngừng đứng dậy, thu dọn đồ đạc, nó cắm cúi bước ra khỏi cửa thư viện. Chợt Minh gọi giật lại:

- Này!

- Sao hả anh?

Minh vẫy vẫy tay:

- Ngày mai, lại hẹn gặp em ở đây nhé!

- Vâng. - Hương cười híp mí.

Không ngờ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Minh lại khiến Hương nhẹ nhõm hơn nhiều như vậy. Nó đã cười, ít ra là hai lần liền. Hy vọng đêm nay, không phải dùng thuốc ngủ...

  Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần

Ngày hôm sau, Hương háo hức đi thật nhanh đến thư viện. Vẫn chỗ ngồi đó, khung cửa sổ đóng chặt, tối om. Không thấy Minh đâu, Hương tiu nghỉu, lại gục mặt xuống bàn. Chợt có tiếng "Bộp" rõ to sát bên tai Hương, giật mình, con bé ngước lên.

- Ah! Anh Minh!

Minh kéo ghế ngồi xuống:

- Sao mặt vẫn xị ra thế này?

- Em tưởng anh cho em leo cây. - Hương lẩm bẩm.

Minh phì cười:

- Leo đến đoạn nào rồi? Xuống đê...

Hương không trả lời, nó nhìn tay Minh hất hàm, hỏi:

- Cái gì thế kia?

- À, con lật đật. Em nhìn này...

Minh thả mạnh con lật đật xuống mặt bàn, nó lắc lư, chao đảo một hồi lâu rồi dừng lại, đứng thẳng như vị trí ban đầu. Hương tròn mắt, vẻ chưa hiểu "Thế này là thế nào?". Minh giảng giải:

- Em thấy không. Con lật đật này, dù em có ném nó xuống đất mạnh như thế nào chăng nữa, dù nó có bấp bênh đến bao lâu chăng nữa, thì cuối cùng, nó vẫn hiên ngang đứng dậy...

Hương đưa tay đón lấy con lật đật xinh xắn từ Minh, nhẹ nhàng vuốt ve, âu yếm nó.

- Anh nói như nhà triết học ấy.

- Ừm... Bố đã từng dạy anh thế mà.

Bỗng cả hai cùng im lặng. Minh vân vê mãi những trang giấy của cuốn sách nó cầm trong tay, còn Hương cứ lặng lẽ ngồi nhìn con lật đật chuyển động. Chợt Minh lên tiếng:

- Này! Muốn đi ăn kem không?

- Dạ? - Hương ngơ ngác.

- Đi ăn kem cho hạ nhiệt.

- Ok! - Hương thích thú. - Lâu lắm rồi mới có người mời đi ăn.

- Em ăn tham lắm hả? - Minh đùa.

- Tham cái đầu anh ý. Đi thôi...

Hương phấn khích. Ngồi sau xe Minh, tóc nó bay bay, gió vờn tóc nó như những đứa trẻ tinh nghịch. Hai đứa huyên thuyên đủ điều, như thể đã thân thiết từ rất lâu rồi vậy.

Quán kem đầu hè không đông lắm. Hương gọi to:

- Cô ơi cho cháu hai ly kem Swensens, nhiều chocolate ạ.

Minh vờ nhăn mặt:

- Chơi bời thế! Kem đấy mặn chết được ý.

- Ơ cái anh này, kem ngọt mà.

- 60k một ly, lưỡi anh nó chát xin xít rồi đây này.

Hương khúc khích:

- Ai bảo dụ dỗ cơ...

Từng thìa kem mát lạnh, ngọt ngào tan nhanh trong miệng nó, nỗi buồn cũng theo đó mà trôi bớt xuống dạ dày. Minh ngồi nhìn Hương thưởng thức ly kem một cách ngộ nghĩnh, không chớp mắt. Minh thấy Hương trẻ con quá chừng!

- Ơ. Anh không ăn à? Kem chảy hết bây giờ.

- À ừ... - Minh lúng túng. - Anh nhìn em ăn cũng được. Kẻo lát em gọi thêm vài ly nữa thì anh đến nước về nhà cạy tủ cắm sổ đỏ.

- Á à! Trêu em!

Rồi Hương tự nhiên, xúc một thìa kem từ ly của Minh, ấn vào miệng anh:

- Ăn đi này.

Bị bất ngờ, Minh không kịp phản ứng, miệng anh nhoe nhoét chocolate. Anh ngại ngùng rút khăn giấy lau lấy lau để. Hương bò lăn ra cười. Mặt Minh đỏ rần rần.

- Minh mèo! Hê hê...

- Anh lại bôi hết chỗ kem này vào mặt em bây giờ. - Minh hăm dọa.

Tiếng cười nói rộn rã cả một góc phòng. Mấy chị phục vụ đứng gần đó cũng phải đưa tay che miệng...

***

Đột nhiên, cánh cửa quán hé mở. Một đôi nam nữ bước vào. Miệng Hương đang ngoác ra vì cười, chợt như cứng lại. Nó thốt lên khe khẽ:

- Anh!

"Anh" đang đi cùng Lan, người yêu mới, tay trong tay, hạnh phúc. Ánh mắt Hương ngây dại... Chợt, cô bạn ấy nhìn thấy Hương, thì thầm điều gì đó vào tai "Anh", rồi bước nhanh đến bàn Hương đang ngồi:

- Chào ấy!

Hương cố rặn một nụ cười xã giao:

- Ừm… Chào ấy.

Không để Hương đợi lâu, Lan lên tiếng:

- Hương này... Thực sự tớ không vui khi biết là ấy suốt ngày lên blog viết này viết nọ về người yêu tớ, lại còn đêm nào cũng nhắn tin làm phiền anh ấy, dù biết anh ấy rất khó chịu, và sẽ không bao giờ trả lời...

- Tớ...

- Đừng giải thích gì cả. Tớ chỉ muốn nói với ấy rằng, từ nay, buông tha cho Duy đi. À, còn bạn trai mới đây hả? Đẹp đôi đấy. Chúc hai bạn hạnh phúc và đừng làm phiền bọn tớ nữa... Được không?

Nói rồi, Lan kéo tay "Anh" đi thẳng. Hương ngồi im, không phản ứng, nước mắt ứa ra khổ sở. Nó cứ nhìn chằm chặp vào ly kem đang chảy ra gần hết. Minh lo lắng lay lay vai nó:

- Hương à... Em sao thế?

Hương òa khóc, nức nở, không thành tiếng. Minh cuống cuồng an ủi:

- Thôi... Đừng... Ngoan nào... Đừng khóc...

Hương gục vào vai Minh, nước mắt ướt đẫm áo. "Anh" liếc qua nó, ái ngại, nhưng rồi lại quay đi, rất nhanh...

Buổi đi chơi với Minh đang vui vẻ, bỗng sự xuất hiện của "Anh" làm tất cả như tan thành mây khói. Hương trở lại với trạng thái thất thần như thường có. Khuôn mặt nó lại lầm lì, xám xịt. Minh rụt rè đề nghị:

- Về nhé?

- Vâng. - Hương đáp nhẹ như gió.

  Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần

Hương ghét màn đêm. Nó làm Hương nhớ đến "Anh" khủng khiếp! Bốn bức tường vây quanh Hương âm thầm nhìn nó khóc. Không biết Hương đã hết bao nhiêu nước mắt vì "Anh". Hương bày la liệt trên giường những kỉ niệm: là con mèo bông "Anh" tặng hôm Noel, là nhẫn đôi hiện "Anh" cầm một chiếc, là tấm thiệp xinh xắn tự tay "Anh" làm ngày sinh nhật, là những bức ảnh hai đứa chụp chung, nụ cười "Anh" ngập tràn hạnh phúc... Hương sẽ vứt hết, đốt hết, nó thề! Nhưng... phải qua đêm nay. Nó mệt nhoài, thiếp đi trong quá khứ, bên tai còn vang lên những giai điệu trầm ấm:

"Về nơi nắng không đến, tìm những cảm giác không tên. Những im ắng trong đêm, những khoảng vắng đọng lại trong em...Về với những cơn mưa thật buồn lắng đọng lại không quên. Về với gió mây, đưa những cảm xúc theo cỏ cây. Về lại nơi tình yêu bắt đầu khi những sóng gió chưa bao giờ đến. Về những kí ức ngọt ngào cả anh và em không bao giờ quên. Nắng vương nhẹ vào tóc em cuốn theo xúc cảm nơi anh. Để cho tâm hồn bay theo làn gió lên từng áng mây của trời xanh..."

Nhiều ngày sau, Hương sống như một cái bóng. Tan học là về thẳng nhà, không la cà quán xá, không đến cả thư viện. Nó lao đầu vào học cho quên hết sự đời. Nó khép kín hơn bao giờ hết. Lẳng lặng và u uất, hầu như không muốn tiếp xúc với bất cứ người nào.

Một ngày nọ, trong lúc dọn phòng, Hương phát hiện con lật đật mà Minh tặng nó hôm lâu đang nằm im lìm một góc. Hương vô thức thả con lật đật xuống sàn. Nó vẫn lắc lư, vẫn chao đảo, và cuối cùng, vẫn trở về vị trí cũ. Hương lại nhặt lên, rồi thả tiếp. Hàng chục lần, con lật đật vẫn kiên cường đứng vững. Lồng ngực Hương đau nhói. Bỗng như nhớ ra điều gì đó, Hương bật dậy, chạy thật nhanh ra khỏi nhà. Nắng chiều vẫn gay gắt, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, Hương xồng xộc lao vào thư viện, lướt mắt qua chỗ ngồi quen thuộc, nó vui mừng:

- Minh!

Minh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hương, anh mỉm cười không hề ngạc nhiên:

- Chào cô gái!

- Hôm nào anh cũng đến đây à? - Hương bước vào, thắc mắc.

- Ừ, hôm nào anh cũng đợi em...

Lặng yên một lát, Hương lên tiếng:

- Em nghĩ kĩ rồi Minh ạ, từ nay em sẽ sống khác. Em sẽ... trả thù, anh dạy em đi!

- Em còn giữ con lật đật không? - Minh hỏi.

- Có. - Hương hớn hở chìa con lật đật đang cầm trên tay ra. - Chính vì nó mà em mới hiểu được vấn đề đấy!

- Tốt!

Hương ngồi xuống bên cạnh Minh, nó đưa mắt chờ đợi.

- Em muốn... viết lại cuộc đời mình không?

- Là thế nào hả anh? - Hương nghiêng nghiêng đầu.

- Nghĩa là, viết một câu chuyện về chính em ấy. Về những vấp ngã, và cách em đứng dậy đầy kiêu hãnh?

- Em dốt vắn lắm... - Hương xị mặt.

- Ồ không. - Minh xua tay. - Đừng nghĩ đến cách hành văn, hãy viết bằng cảm xúc, như là em đang viết nhật kí ấy. Có lẽ cách này không giúp em quên được hoàn toàn, nhưng sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều...

- Vâng!

Hương nhoẻn miệng.

- À mà, em quên mất. Cho em số điện thoại của anh đi...

Mấy ngày hôm nay, tinh thần Hương đã có bước tiến triển rõ rệt. Nó không còn vác bộ mặt đưa đám tới lớp, lại sà vào buôn chuyện tưng bừng với mấy con vịt bàn dưới. Đêm đến, lạch cạch bàn phím online chat chit với Minh. Minh toàn làm nó bất ngờ, vui vẻ. Một lần, Minh hỏi nó:

- Hương này...

- Dạ?

- Em yêu anh không? Hehe...

- Không! - Hương lém lỉnh.

- Không yêu anh thì... chó nó yêu...

- Á à ! Thế thì em nghĩ trên đời này cũng khá nhiều chó đấy!

- Đâu? - Minh toe toét. - Ý anh là, em không yêu anh thì... chó nó yêu anh.

- Hahahahahahahaha...

Hương cười nghiêng ngả. Lâu rồi nó mới vui như thế.

Hằng ngày, cứ đều đặn, 5 giờ Hương có mặt ở thư viện đợi Minh. Minh sẽ đến cùng ôn bài với Hương, giúp nó giải quyết những bài toán khó chỉ trong vài phút. Và chỗ ngồi bên cửa sổ đóng kín quen thuộc là nơi không hề thay đổi. Có lần, Minh thắc mắc:

- Sao lúc nào em cũng chọn chỗ ngồi này vậy? Nó có gì đặc biệt à?

Hương ngẩn ngơ suy nghĩ mãi, hồi lâu, nó bảo:

- Vì đây là nơi... nắng không đến...

Minh thở dài ngán ngẩm:

- Em sống trong bóng tối quen rồi à?

- Vâng ạ.

- Kiểu gì cũng có ngày anh phải mang em phơi bày ra anh sáng.

- Đố anh đấy.

- Đừng có thách nhà nghèo mút tay...

- Tởm quá đấy Minh ạ!

Hương cười ngặt nghẽo. Thời gian khiến nó và Minh trở nên gần nhau hơn, không còn khoảng cách. Minh vừa là anh, vừa là bạn, vừa là trung tâm tư vấn, vừa là cái gì đó đối với Hương, rất khác biệt...

Hai tháng sau, sát cái ngày cả Hương và Minh đều phải chuẩn bị cho kì thi đại học cam go, Hương gọi điện rủ rê:

- Minh Minh! Đi cà phê không anh?

- Em đừng gọi anh là Minh Minh... Nghe điêu lắm.

- Kệ em! Thế anh có đi không?

- Có.

- Có thì luôn và ngay đi chứ lại.

Lại một buổi chiều đầy nắng... Quên nói rằng, Hương đã không còn sợ nắng... chẳng biết tự khi nào nữa. Có hôm, nó còn đứng bên cửa sổ, đưa bàn tay nhỏ xinh hứng lấy ánh nắng nhạt nhòa, nheo mắt ngắm nhìn những hạt bụi li ti đang chuyển động vội vàng trong không khí. Hương vẫn trung thành với Rex từ ngày còn yêu "Anh", đến bây giờ nó cũng không có ý định thay đổi "địa bàn hoạt động". Minh ra quầy gọi đồ uống, Hương ngồi trên ghế, đầu lắc lắc theo tiếng nhạc, hồn nhiên như cách đây vài tháng. Bỗng, một bàn tay rụt rè đặt lên vai nó. Hương quay lại, ngỡ ngàng:

- Anh…?

Hương đứng phắt dậy, nhìn anh dò xét. Anh cúi đầu, nói nhỏ:

- Hương... anh xin lỗi...

Nó kinh ngạc. Trái tim như bắn ra khỏi lồng ngực.

- Anh biết anh sai rồi. Rời bỏ người yêu mình để đến với người mình thích... quả là một quyết định hết sức nông nổi, thiếu chín chắn. Anh biết em đã rất buồn, anh biết em vẫn còn... yêu anh... Anh đã đọc những gì em viết trên blog cách đây vài ngày... Và... Em có thể cho anh một cơ hội nữa, được không?

Tai Hương như ù đi. Nó vẫn nhìn anh trân trối, đôi mi run rẩy. Đúng lúc ấy Minh quay lại bàn, Minh ngơ ngác, cảm giác như mình là người thừa trong cuộc đối thoại này, anh định bụng sẽ đi ra ngoài cho hai người nói chuyện. Hương chợt bừng tỉnh, nó hít vào một hơi thật sâu, thở ra cũng thật mạnh:

- Có lẽ nên giới thiệu với anh, những dòng anh mới đọc trên blog em, thực ra chỉ là một câu chuyện, em sáng tác. Nhân vật nam chính có vẻ giống anh... Nhưng, nhân vật nữ chính, yêu anh ta đến suốt đời, thì không phải em, anh ạ... - Rồi Hương quay sang nắm nhẹ bàn tay Minh. - Và anh biết đấy... Đây là bạn - trai - mới của em!

Hương nhấn mạnh từng tiếng một, nó siết chặt tay Minh hơn. "Anh" ngạc nhiên hết sức, "Anh" lắp bắp:

- Hương... Anh biết em cố tình làm thế này để khiến anh phải dằn vặt... Anh đã hối hận rồi mà...

- Anh không hiểu à? - Hương châm chọc. - Đáng lẽ em không thể xóa đi hình ảnh của anh nhanh đến thế. Nhưng anh thử nghĩ mà xem, lúc em tuyệt vọng, em cần anh biết bao, thì anh đã ở đâu nào? À ừm... Cả Hoàng Lan người yêu bé nhỏ của anh nữa, sao bạn ấy không xích anh vào để anh đỡ chạy lung tung rồi lại mất công tìm kiếm nhỉ?

- Em...

"Anh" tím mặt. Hương vẫn tiếp tục:

- Rồi anh sẽ thấy, chẳng có ai yêu và hiểu anh nhiều như em đâu. Nhưng mà thôi, em nghĩ là... anh không xứng. Còn bây giờ, em không muốn lựa chọn, em - yêu - người - yêu - em! Anh đi đi!

"Anh" bàng hoàng nhìn Hương.

- Ai đã khiến em trở nên như vậy?

- Đừng hỏi, anh biết câu trả lời cơ mà.

  Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần

"Anh" tức giận, hầm hầm bước ra khỏi quán. Hương không nhìn theo anh, giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng kèm theo đó là một nụ cười... Lúc bấy giờ, Minh mới lên tiếng:

- Nói dối.

Hương ngậm ngùi:

- Em quên Duy thật rồi...

- Không - Minh quay mặt đi. - "Em - yêu - người - yêu - em" ấy!

Hai má Hương đỏ bừng, bàn tay nó vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay Minh, ấm áp:

- Nói thật đấy.

- Gì cơ? - Minh quay lại.

- Xin thề! Em nói thật...

***

Tháng 7 nắng vàng rực rỡ. Người ta thấy bên kia đường, một con bé sung sướng reo to:

- Người yêu ơi! Em đỗ rồi! Hứa sẽ đưa em đi chơi thì thực hiện đi!

Và nó nhảy cẫng lên, ôm chặt anh chàng cao lêu nghêu, vẻ mặt đang cực kì hạnh phúc. Minh nhìn nó trìu mến:

- Anh đào tạo cơ mà. Người yêu giỏi lắm! Bây giờ muốn đi đâu cùng anh nào?

Hương cười hiền nhìn Minh, thỏ thẻ:

- Đi đâu cũng được, đi suốt cuộc đời...

Hai cái bóng tựa vào nhau, đổ dài trên con đường đầy nắng, mười ngón tay đan chặt vào nhau... Đâu đó vang lên đoạn cuối của một bản tình ca:

"... Nếu còn nhớ ngày hôm qua, xin đừng để nắng tắt dần..."

© An Hy – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top