Phát thanh xúc cảm của bạn !

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

2020-10-24 01:30

Tác giả: Smevol


blogradio.vn - Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

***

Mùa thu tới rồi, mùa của ngày tựu trường và cũng là mùa chúng ta xa nhau.

“Tớ thích cậu” câu nói ấy vẫn cứ là một bí mật tôi giữ cho riêng mình. Có lẽ vì tôi sợ, tôi sợ rằng sẽ mất cậu ấy, sợ cả tình bạn bấy lâu cũng vì đó mà tan biến đi, tôi sợ bản thân mình không xứng với người con trai ấy, tôi tự ti với chính mình và cứ thế để mặc thời gian trôi, mặc cho tình cảm ngày qua ngày trở thành nỗi dày vò và cuối cùng là sự tiếc nuối.

Lẽ ra, bản thân nên mạnh mẽ hơn, can đảm hơn một chút nhưng trên thế gian này, nào đâu có cánh cửa quay ngược lại thời gian bao giờ ,để chúng ta có thể thực hiện được những điều đằng sau hai từ ''lẽ ra" ấy.

Hồi tưởng lại những tháng ngày trước, năm đó tôi đi thi chuyển cấp, nhìn dòng người tấp nập đi vào, lòng tôi lại có chút lo lắng, chẳng biết rằng môn Văn có ra đề mình tủ hay không.

Nhớ khi ấy, môn Văn cần ôn thi tới tận hơn chục tác phẩm, bản thân lại học thuộc tất cả và bỏ bài “Sang thu” và năm ấy lại ra đúng bài tôi bỏ lại. 

Tiếng trống đánh giòn tan báo hiệu kết thúc bài làm và lòng tôi khi ấy đã trở thành vụn vỡ. Tôi ra về, vẫn giữ khuôn mặt buồn bã cho đến tận giờ thi môn Toán. Và rồi tôi đã gặp cậu ấy - người tôi thầm thích hết một thời cấp 3.

Cậu ấy có một đôi mắt rất hút người, một nụ cười rất duyên, nhìn sơ qua trông rất dễ thương nhưng nhìn kỹ lại thì dễ thương gấp bội lần. Nói chung tôi đã thích cậu ấy ngay từ cái ánh nhìn định mệnh ấy rồi. 

anime-your-name-70905

Ngay ngày hôm sau, tôi rất mong gặp cậu ấy vì có lẽ đây sẽ là lần gặp cuối cùng bởi ai mà biết được kết quả có tốt đẹp hay không đâu. Thế là lần gặp cuối cùng bất thành, bởi môn Anh thời điểm đó chỉ là môn cộng điểm, không bắt buộc thi, cậu ấy không có mặt. 

Nhưng ai đâu ngờ, chúng tôi lại học chung lớp với nhau. Đây quả là duyên phận, tôi cười thầm. 

Tôi được xếp ngồi bàn đầu đối diện giáo viên, còn cậu thì bàn bốn dãy còn lại. Ngày tháng trôi qua, một học kỳ đã kết thúc và có một chuyện trước giờ chưa từng xảy ra với tôi đó là thông báo nhầm kết quả cuối kỳ. 

Chiều hôm ấy tôi về nhà khoe với mẹ "Mẹ ơi, cô con bảo con học sinh giỏi đấy mẹ ạ”, tôi lúc ấy rất vui vì nỗ lực của tôi đã được đền đáp. Nhưng ngày hôm sau, pháo hoa trước mắt cũng chả thấy rực rỡ bởi câu nói "Cô xin lỗi, hôm qua cô chỉ nhìn lướt qua thôi nên cô nhìn nhầm, con được học sinh khá".

Nhưng lần nữa, ông trời lại thương xót cho tôi, mỗi khi tôi buồn đời ông lại khéo léo hướng tầm mắt của tôi xuống cậu ấy nhưng tầm mắt giờ đây được rút ngắn từ bàn đầu xuống bàn bốn. 

Đúng thế, tôi được chuyển chỗ và trở thành bạn cùng bàn của cậu. Mỗi ngày, tôi đều lén nhìn trộm cậu ấy, bởi góc nghiêng của người tôi thích tựa như dòng xoáy, cuốn hút hết mọi thứ. Ánh nắng lớp 10 năm ấy, ấm áp lạ thường.

Lên lớp trên, tôi, cậu ấy và một cô bạn vẫn ngồi chung với nhau, chúng tôi rất vui vì điều đấy. Tôi rất thích nụ cười của người con trai này, ngọt ngào và trông có vẻ rất vô tư ,chân thật. 

anime-couple

Vì là bạn cùng bàn nên tôi nói chuyện với cậu ấy mỗi ngày, cậu ấy là người có khiếu khôi hài và đàn hát rất hay nên được rất nhiều người yêu mến. Tôi thì bình thường, không thích nổi bật trước đám đông nhưng được cái khi thuyết trình tôi trông rất tự tin và nhiệt tình. 

Tôi còn là fan hâm mộ chân chính của anh chàng ca sĩ đa tài mà tôi rất mực yêu thương khi tôi còn học cấp 2 vì anh ấy nổi tiếng nên được rất nhiều bạn bè để ý nên mỗi khi tên anh ấy được xuất hiện ở lời nói của ai đó hay bài hát của anh ấy, tất cả đều dán ánh mắt qua tôi. Cậu ấy cũng nằm trong số đó, nhưng trái lại cậu ấy không thích thần tượng của tôi, cứ thích gán ghép những điều không đúng về anh ấy để cố tình chọc tức tôi.

Có lần tôi liếc mắt, đáp lại mấy lời đó bằng giọng không thể chán ghét hơn được nữa, có lần thì lười biếng chỉ lườm rồi thôi. Đừng nghĩ tôi thích cậu thì cậu muốn làm gì thì làm nhé, tôi thường hay nghĩ vậy mỗi khi cậu ấy bắt đầu chê bai thần tượng của tôi. 

Năm qua tháng lại, câu chuyện về thần tượng năm ấy vẫn mãi là tiếng chim hót vui tai đậu trên cành cây tuổi trẻ, mãi mãi là thế. Cứ mỗi lần cậu ấy chọc tôi, tôi cứ nghĩ có lẽ nào cậu ấy thích mình không, nếu không thích tại sao cậu ấy lại quan tâm đến mình. Nhưng rồi câu hỏi ấy cũng đã có câu trả lời, cậu ấy không thích tôi.

Tại sao tôi biết ư, tôi đã tỏ tình cậu ấy. Dĩ nhiên tôi nào có dũng khí, tôi chỉ quan sát và tự mình đoán thôi, có lẽ cậu ấy thích cô bạn cùng bàn của chúng tôi và có lẽ cô bạn ấy cũng thích cậu ấy, tôi nghĩ thế. 

Cậu ấy chưa bao giờ dành ánh mắt cười với tôi bao giờ, cậu ấy chưa bao giờ để tôi xoa đầu và chỉnh lại mái tóc rẽ ngôi mà tôi bảo bồng bềnh mượt đen kia và chưa bao giờ dỗ dành tôi ngọt ngào và kiên trì như thế. Có lẽ vì tôi đã vô tình để cái cặp chiếm mất một chỗ trên ghế và đã giúp hai người gần nhau hơn chăng?

aninecuoi

Nhưng tôi biết vì người cậu ấy thích không phải là tôi. Mỗi lần thấy hai người cười đùa, chẳng hiểu sao trong lòng lại như giông bão nhưng bên ngoài cố vờ như nắng ấm đầu xuân vậy.

Tôi tự hứa với mình, sẽ mau lãng quên tình cảm đơn phương này nhưng trách sao được, tôi là một cô gái có thể nói là không thay đổi được tình cảm của mình mỗi khi đã xác định thích người nào đó và tình cảm ấy cứ theo tôi đến những ngày cuối cùng của năm tháng thanh xuân.

Ngày chia tay cuối cấp, lớp tôi đã tổ chức đốt lửa trại dưới biển, nói với nhau những lời chưa nói, tôi rất muốn nói với người ấy rằng "Tớ thích cậu đã rất lâu rồi", nhưng sự yếu đuối và sợ hãi đã vội kéo tôi lại và thay bằng câu nói "Hai người là người mà tớ rất quý trong lớp, ngồi cùng bàn với các cậu ba năm tớ rất vui, hy vọng trên đường đời sau này, chúng ta sẽ sống hạnh phúc", nói xong câu nói ấy, tôi đã khóc.

Tôi không biết thật sự tôi đã khóc vì điều gì, vì ngốc nghếch thích một người nhưng không dám nói hay vì bản thân cảm thấy tự ti vì chính mình nên mới thiếu dũng khí đến như vậy?

anime_yeu

Tất cả là những câu hỏi tu từ của cô gái đơn phương dành cho chính cô của những ngày tháng thanh xuân học trò và cũng là mảng màu đẹp nhất trong những mảng màu ghép lại của thuở cắp sách đến trường vô lo vô nghĩ. 

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

© Smevol - blogradio.vn

Xem thêm: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay?

Smevol

Hãy sống với một cuộc đời thật tốt vì sau này phải chết rất lâu, rất lâu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hơn cả một tình yêu đẹp là một tình yêu bình yên

Hắn, Quang, nàng và cả Lệ, bốn người trong vòng tròn đuổi bắt của tình yêu nhưng lại không tìm cho nhau được một đáp án tròn trịa, để rồi cuối cùng những mảnh ghép vốn dĩ thuộc về nhau ấy, vẫn phải cứ chạy trốn khi kết quả tưởng chừng đã có. Và bốn người họ không biết cần bao nhiêu thời gian để đối mặt nhưng niềm an ủi bây giờ là tất cả đều đã bình yên.

Bao mùa bên nhau

Bao mùa bên nhau

Ngoài thềm gió đã sang đông Sương giăng khắp lối, nghe lòng lao xao Bao mùa mình đã bên nhau Sao em quên mất để anh đau tình.

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, con mong có thể cùng mẹ vượt qua

Mẹ à, nếu như con có thể sống trọn vẹn kiếp này, kiếp sau con mong mình sẽ trở thành cơn gió, con chỉ muốn mình là một cơn gió vô tư. Nhưng mẹ à, trước khi được trở thành một cơn gió, con mong mình có thể cùng mẹ vượt qua căn bệnh này.

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Buông bỏ có lẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa.

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Ký ức bình yên, cuối cùng cũng là đã từng

Lúc này, tôi chợt hiểu rằng chúng tôi đã lớn và anh không còn là cậu nhóc năm nào luôn phải chịu đựng những vết thương vô tình đến từ tôi. Nhưng những vết thương ngoài da ấy, đau rồi sẽ lành, còn với tôi, vết thương đến từ tình yêu đầu đời khó lòng mà quên được. Vùng ký ức bình yên mà chúng tôi từng có, mãi mãi vẫn chỉ là một hồi ức đẹp đã từng có mà thôi.

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Hãy biết ơn những âm thanh đánh thức vào mỗi sáng

Đừng để sự dễ dãi với chính mình. Cái không chấp nhận được nhất là bạn dễ dãi với chính mình. Cuối cùng thì tôi cũng chỉ muốn nói rằng “Bạn nên biết ơn ai đó, một điều gì đó hoặc một âm thanh nào đó thể đánh thức bạn vào mỗi buổi sáng. Vì rằng, cả nguồn sống của bạn phụ thuộc vào nó đấy. Sẽ tệ ra sao nếu bạn cứ bắt đầu một ngày mới trên chiếc giường êm ái đến gần hết cả một ngày”.

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Ngoại là miền ký ức đẹp nhất của con

Miền ký ức về ngoại tôi xin giữ lại cho riêng mình, để những lần phải song hành với thử thách, tôi sẽ dành vài phút tìm lại trong khung trời ấy hình ảnh người bà vẫn luôn động viên, ủng hộ và thương yêu tôi ở một nơi nào đó thật xa nhưng hạnh phúc.

back to top