Mùa hè không trở lại
2020-06-13 01:20
Tác giả:
Thảo Nhi
blogradio.vn - Đó nhất định là mùa hè không trở lại. Nhưng trong trái tim tôi, mùa hè thời thơ bé ở nông thôn đã giúp một cô bé thành phố có những phút giây bình dị, ấm áp giữa guồng quay vội vã, mà chỉ những ai trưởng thành mới hiểu nó quý giá biết bao.
***
Rất lâu rồi sau một giấc ngủ ngon tôi mới có thời gian ngắm nhìn những tia nắng và cảm nhận chúng bằng da thịt. Một cô gái sinh ra và lớn lên tại một thành phố ồn ào, náo nhiệt đã có những phút giây chợt nhớ về cái nắng của buổi sáng ở quê nhà bà ngoại, về cuộc sống yên bình mà tôi đã từng gắn bó trong suốt cả mùa hè. Đó nhất định là mùa hè không trở lại. Nhưng trong trái tim tôi, mùa hè thời thơ bé ở nông thôn đã giúp một cô bé thành phố có những phút giây bình dị, ấm áp giữa guồng quay vội vã, mà chỉ những ai trưởng thành mới hiểu nó quý giá biết bao.
Và tôi là Linh. Năm đó tôi lên 10 tuổi, ba mẹ quyết định cho tôi về sống với bà ngoại trong dịp hè trước khi tôi chuẩn bị lên cấp 2. Tôi hiểu rằng đó chỉ là một phần lí do bởi ba mẹ thường xuyên phải đi công tác xa nhà. Và lúc đó người chăm sóc cho tôi chính là cô giúp việc được ba mẹ trả lương hàng tháng. Thoạt đầu, ba mẹ e ngại rằng tôi sẽ phản đối bởi cái tính ương ngạnh, khó bảo của mình. Nhưng sự việc lại đi theo một diễn biến khác, tôi chấp nhận về sống với bà. Một cô gái 10 tuổi lại có tính cách như một bà cụ non hiểu chuyện khiến ai cũng ngỡ ngàng.
Trên đường về nhà bà ngoại, tôi không nói một câu nào, chỉ im lặng ngắm nhìn hàng cây hai bên đường. Tôi cảm nhận rõ sự thay đổi của cảnh vật xung quanh. Những tán lá cây xanh đã dần xuất hiện thay thế cho những ngôi nhà cao tầng mọc cạnh nhau san sát. Rời xa cuộc sống thành phố tấp nập, tôi sống trong vòng tay yêu thương của bà ngoại, tôi dần dần quen và thích thú với cuộc sống nông thôn. Ở đây có nhiều bạn lắm: nào là chị em cái Quỳnh, anh Trường, thằng Trung.
Có lẽ bọn trẻ ở nông thôn luôn bị hấp dẫn bởi những buổi trưa mùa hè. Chúng đuổi nhau dưới lòng đường, quên cả cái nắng bỏng cháy đang nhuốm lấy làn da của chúng thành màu bánh mật. Ngồi trong nhà nhìn lũ bạn chơi đùa, tôi vừa thấy sợ cái nắng oi ả của mùa hè, vừa sợ ốm, vừa thấy tiếc khi bỏ lỡ những trò vui của chúng bạn. Cô biết rằng ở trên thành phố cô sẽ chẳng bao giờ được chơi với những người bạn chân thành, vui đùa một cách thỏa thích như vậy.
Cuối cùng tôi quyết định nhập cuộc chơi vì ham vui, mặc kệ làn da trắng của mình sẽ bị rám nắng. Trò chơi bắt đầu xung quanh toàn là tiếng hò hét, reo vui mà rõ rệt nhất là tiếng cười khoái chí của tôi. Tôi chơi đuổi bắt, chơi trốn tìm, nhảy cừu, bịt mắt bắt dê, lòng vui sướng hơn bao giờ hết. Chơi đến quá nửa chiều, mọi người ra thăm đồng, lúc này tôi và chúng bạn mới trở về nhà. Mặt đứa nào đứa đấy cũng đỏ au, mồ hôi đầm đìa và khát nước nhưng trong lòng thì vui sướng, miệng vẫn không ngừng bàn luận về những trò chơi vừa diễn ra, về những chiến thuật để chiến thắng.
Buổi tối hôm ấy, mọi người tập trung hết tại sân nhà bà ngoại. Nhà bà có cái sân to, xung quanh toàn là cây: cây mít, cây nhãn, cây bưởi, cây dừa.... Gió ở đây mát rượi nên ngày nào bọn trẻ trong làng cũng chạy sang tụ tập. Ngồi chơi chuyền, trò chuyện tíu tít về những ngôi sao trên bầu trời. Tôi đọc tên của các ngôi sao trên bầu trời càng khiến cho cái Quỳnh, anh Trường mắt mở tròn to vừa ngỡ ngàng, vừa ngạc nhiên.
Quỳnh thắc mắc:
"Sao bạn biết hay vậy?"
Tôi cười nói:
"Cái này là tớ được đọc trong sách đó"
Chúng bạn cùng reo lên:
"Bạn thích thật đó"
Sự ngưỡng mộ, muốn có cho mình quyển sách đầy ắp kiến thức được hiện rõ trên gương mặt cái Quỳnh và anh Trường. Dĩ nhiên với với gương mặt ngây thơ nhưng có suy nghĩ như bà cụ non phần nào tôi cũng nhận ra được. Sau tiếng gọi của mẹ cái Quỳnh về đi ngủ, ai nấy cũng đều trở về ngôi nhà của mình.
Sáng hôm sau, gà cất tiếng gáy báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Bắt gặp tôi ở ngã ba làng, anh Trường gọi to:
"Ê Linh. Có đi móc cua không?"
Vậy là tôi được anh Trường rủ đi bắt cua với cái giỏ đeo bên hông. Tôi lẽo đẽo theo anh ra sông. Đang mùa cạn, hai bên bờ lộ ra những hốc sâu nơi ẩn nấp của lũ cua. Anh Trường lội xuống, nước ngang quần đùi, còn tôi đúng trên bờ háo hức chờ anh khoe thành tích. Một hồi, tôi ấp úng:
"Cho em bắt với được không?"
Anh Trường chần chừ một lúc rồi hỏi:
"Mày không sợ à? Không cẩn thận cua sẽ cắp vào tay đấy."
Điều đó không làm lung lay trí tò mò của tôi. Vẻ mặt hớn hở của tôi khi phát hiện ra có một con cua đang rúc mình trong hang. Sau buổi hôm ấy, hai anh em bắt được rất nhiều cua về cho bà ngoại.
Vui là thế, trải nghiệm nhiều là vậy nhưng thời gian trôi qua thật nhanh, tôi phải về thành phố. Trong lòng lưu luyến, bịn rịn khó tả, cầm quyển sách trên tay tôi tặng lại cho cái Quỳnh và anh Trường. Tạm biệt bà ngoại, chị em Quỳnh, anh Trường, thằng Trung. Tôi hứa sẽ quay trở lại thăm mọi người.
Xe bắt đầu di chuyển, tôi trở lại thành phố cùng bố mẹ khi mùa hè kết thúc. Những cảm xúc ngổn ngang bỏ lại, có lẽ đó là lời hứa ngây ngô của những đứa trẻ chờ những mùa hè trở lại.
© Thảo Ly – blogradio.vn
Xem thêm: Chúng ta sẽ gặp lại nhau vào mùa hoa rực rỡ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.








