Mùa hè không trở lại
2020-06-13 01:20
Tác giả:
Thảo Nhi
blogradio.vn - Đó nhất định là mùa hè không trở lại. Nhưng trong trái tim tôi, mùa hè thời thơ bé ở nông thôn đã giúp một cô bé thành phố có những phút giây bình dị, ấm áp giữa guồng quay vội vã, mà chỉ những ai trưởng thành mới hiểu nó quý giá biết bao.
***
Rất lâu rồi sau một giấc ngủ ngon tôi mới có thời gian ngắm nhìn những tia nắng và cảm nhận chúng bằng da thịt. Một cô gái sinh ra và lớn lên tại một thành phố ồn ào, náo nhiệt đã có những phút giây chợt nhớ về cái nắng của buổi sáng ở quê nhà bà ngoại, về cuộc sống yên bình mà tôi đã từng gắn bó trong suốt cả mùa hè. Đó nhất định là mùa hè không trở lại. Nhưng trong trái tim tôi, mùa hè thời thơ bé ở nông thôn đã giúp một cô bé thành phố có những phút giây bình dị, ấm áp giữa guồng quay vội vã, mà chỉ những ai trưởng thành mới hiểu nó quý giá biết bao.
Và tôi là Linh. Năm đó tôi lên 10 tuổi, ba mẹ quyết định cho tôi về sống với bà ngoại trong dịp hè trước khi tôi chuẩn bị lên cấp 2. Tôi hiểu rằng đó chỉ là một phần lí do bởi ba mẹ thường xuyên phải đi công tác xa nhà. Và lúc đó người chăm sóc cho tôi chính là cô giúp việc được ba mẹ trả lương hàng tháng. Thoạt đầu, ba mẹ e ngại rằng tôi sẽ phản đối bởi cái tính ương ngạnh, khó bảo của mình. Nhưng sự việc lại đi theo một diễn biến khác, tôi chấp nhận về sống với bà. Một cô gái 10 tuổi lại có tính cách như một bà cụ non hiểu chuyện khiến ai cũng ngỡ ngàng.
Trên đường về nhà bà ngoại, tôi không nói một câu nào, chỉ im lặng ngắm nhìn hàng cây hai bên đường. Tôi cảm nhận rõ sự thay đổi của cảnh vật xung quanh. Những tán lá cây xanh đã dần xuất hiện thay thế cho những ngôi nhà cao tầng mọc cạnh nhau san sát. Rời xa cuộc sống thành phố tấp nập, tôi sống trong vòng tay yêu thương của bà ngoại, tôi dần dần quen và thích thú với cuộc sống nông thôn. Ở đây có nhiều bạn lắm: nào là chị em cái Quỳnh, anh Trường, thằng Trung.
Có lẽ bọn trẻ ở nông thôn luôn bị hấp dẫn bởi những buổi trưa mùa hè. Chúng đuổi nhau dưới lòng đường, quên cả cái nắng bỏng cháy đang nhuốm lấy làn da của chúng thành màu bánh mật. Ngồi trong nhà nhìn lũ bạn chơi đùa, tôi vừa thấy sợ cái nắng oi ả của mùa hè, vừa sợ ốm, vừa thấy tiếc khi bỏ lỡ những trò vui của chúng bạn. Cô biết rằng ở trên thành phố cô sẽ chẳng bao giờ được chơi với những người bạn chân thành, vui đùa một cách thỏa thích như vậy.
Cuối cùng tôi quyết định nhập cuộc chơi vì ham vui, mặc kệ làn da trắng của mình sẽ bị rám nắng. Trò chơi bắt đầu xung quanh toàn là tiếng hò hét, reo vui mà rõ rệt nhất là tiếng cười khoái chí của tôi. Tôi chơi đuổi bắt, chơi trốn tìm, nhảy cừu, bịt mắt bắt dê, lòng vui sướng hơn bao giờ hết. Chơi đến quá nửa chiều, mọi người ra thăm đồng, lúc này tôi và chúng bạn mới trở về nhà. Mặt đứa nào đứa đấy cũng đỏ au, mồ hôi đầm đìa và khát nước nhưng trong lòng thì vui sướng, miệng vẫn không ngừng bàn luận về những trò chơi vừa diễn ra, về những chiến thuật để chiến thắng.
Buổi tối hôm ấy, mọi người tập trung hết tại sân nhà bà ngoại. Nhà bà có cái sân to, xung quanh toàn là cây: cây mít, cây nhãn, cây bưởi, cây dừa.... Gió ở đây mát rượi nên ngày nào bọn trẻ trong làng cũng chạy sang tụ tập. Ngồi chơi chuyền, trò chuyện tíu tít về những ngôi sao trên bầu trời. Tôi đọc tên của các ngôi sao trên bầu trời càng khiến cho cái Quỳnh, anh Trường mắt mở tròn to vừa ngỡ ngàng, vừa ngạc nhiên.
Quỳnh thắc mắc:
"Sao bạn biết hay vậy?"
Tôi cười nói:
"Cái này là tớ được đọc trong sách đó"
Chúng bạn cùng reo lên:
"Bạn thích thật đó"
Sự ngưỡng mộ, muốn có cho mình quyển sách đầy ắp kiến thức được hiện rõ trên gương mặt cái Quỳnh và anh Trường. Dĩ nhiên với với gương mặt ngây thơ nhưng có suy nghĩ như bà cụ non phần nào tôi cũng nhận ra được. Sau tiếng gọi của mẹ cái Quỳnh về đi ngủ, ai nấy cũng đều trở về ngôi nhà của mình.
Sáng hôm sau, gà cất tiếng gáy báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Bắt gặp tôi ở ngã ba làng, anh Trường gọi to:
"Ê Linh. Có đi móc cua không?"
Vậy là tôi được anh Trường rủ đi bắt cua với cái giỏ đeo bên hông. Tôi lẽo đẽo theo anh ra sông. Đang mùa cạn, hai bên bờ lộ ra những hốc sâu nơi ẩn nấp của lũ cua. Anh Trường lội xuống, nước ngang quần đùi, còn tôi đúng trên bờ háo hức chờ anh khoe thành tích. Một hồi, tôi ấp úng:
"Cho em bắt với được không?"
Anh Trường chần chừ một lúc rồi hỏi:
"Mày không sợ à? Không cẩn thận cua sẽ cắp vào tay đấy."
Điều đó không làm lung lay trí tò mò của tôi. Vẻ mặt hớn hở của tôi khi phát hiện ra có một con cua đang rúc mình trong hang. Sau buổi hôm ấy, hai anh em bắt được rất nhiều cua về cho bà ngoại.
Vui là thế, trải nghiệm nhiều là vậy nhưng thời gian trôi qua thật nhanh, tôi phải về thành phố. Trong lòng lưu luyến, bịn rịn khó tả, cầm quyển sách trên tay tôi tặng lại cho cái Quỳnh và anh Trường. Tạm biệt bà ngoại, chị em Quỳnh, anh Trường, thằng Trung. Tôi hứa sẽ quay trở lại thăm mọi người.
Xe bắt đầu di chuyển, tôi trở lại thành phố cùng bố mẹ khi mùa hè kết thúc. Những cảm xúc ngổn ngang bỏ lại, có lẽ đó là lời hứa ngây ngô của những đứa trẻ chờ những mùa hè trở lại.
© Thảo Ly – blogradio.vn
Xem thêm: Chúng ta sẽ gặp lại nhau vào mùa hoa rực rỡ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.








