Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa dã quỳ rực rỡ (Phần 2)

2023-06-10 06:55

Tác giả: Hạ Lạnh


blogradio.vn - Thêm một mùa dã quỳ nữa tàn lụi. Cô quay lại căn nhà gỗ trên đồi chỉ để tiễn giấc mơ hoang hoải mà cô đã nuôi nấng suốt mười hai năm kia đi. Hóa ra anh rời đi không phải vì cha cô đã nói điều gì mà là vì gia đình nhỏ của anh gọi anh quay về. 

***

Cuối tuần này Cúc Quỳ mang cơm đến thay vì cha cô. Vừa đặt cơm xuống cái ghế gỗ trước hiên Cúc Quỳ đã vội vàng quay về. Cô không thấy nó ríu rít gọi "Mẹ điên! Mẹ điên!" hay ôm choàng qua cổ cô thủ thỉ "Con thương mẹ điên". Cơm mà Cúc Quỳ mang đến cũng không ngon lành như mọi khi. Cô thấy bất an, suốt ngày cứ quẩn quanh ở sân nhìn về phía nhà bên suối. Mười hai năm qua cô vẫn luôn ở một mình nơi căn nhà gỗ này nhưng chưa bao giờ thấy sợ hãi sự cô độc như bây giờ. Lần đầu tiên cô muốn biết, thực sự muốn biết cha đang làm gì ở căn nhà bên suối?

Sáng ngày thứ ba của tuần thứ hai dường như không thể chịu đựng được nữa cô nắm tay Cúc Quỳ lại.

- Cúc Quỳ … ông ngoại…

Cô bỏ lửng

Cúc Quỳ ỉu xìu, đôi mắt con bé đỏ hoe chừng như muốn khóc.

- Ông ngoại không cho con nói với mẹ điên.

- Ông ngoại bị gì? 

Cô khó nhọc phát ra từng tiếng.

Cúc Quỳ lắc đầu giãy tay ra khỏi tay cô.

- Ông ngoại không cho con nói mà.

Cúc Quỳ chạy băng băng xuống đồi. Cô sốt ruột nhìn theo đôi mắt đã không còn chút hoang dại nào. Cha cô đang làm gì ở căn nhà bên suối? Bước chân cô đi hết khoảng sân nhà gỗ chạm vào đầu con đường mòn dẫn xuống đồi bước chân của cô mỗi lúc một nhanh. 

Lúc này gần cuối đông dã quỳ gần tàn tạ, xác cây bốc lên mùi hôi thối khó chịu.

da_quy_1

***

Cô đứng trước căn nhà mà mình từng sống, ngượng nghịu như kẻ có lỗi quay trở về. Cửa không khóa ngón tay đã chạm lên cánh cửa tróc sơn, cô khẽ đẩy cửa vào, mùi thuốc nồng xộc vào mũi khiến cô hoảng hốt. Cô đỏ mắt nhìn quanh và nhận ra cha cô đang nằm trên cái giường ở góc phòng trên người đắp một cái chăn mỏng, mắt ông nhắm nghiền. Ông gầy quá! Cô đột nhiên muốn khóc nhưng cắn chặt môi kìm lại. Cô tiến lại gần, ông vẫn nhắm mắt nghiền, hơi thở khó nhọc, nét mặt nhăn nheo xanh xao đầy vết nhăn khắc khổ. Hai bàn tay cô ôm lấy ông, khe khẽ gọi:

- Cha…

Ông từ tử mở mắt dường như không ngạc nhiên khi thấy cô ông mỉm cười - - Sao không mặc áo ấm? 

Cô bật khóc. Nhớ những ngày đông của thời xuân sắc, cô ưa phong phanh chạy chơi quanh nhà. Lần nào trở về ba cô cũng lắc đầu hỏi “sao không mặc áo ấm ?”

- Cha 

Cô nấc lên.

Ông vẫn mỉm cười khóe mắt ánh lên sự hạnh phúc. Ông lần tìm bàn tay nàng cầm lấy.

- Còn giận cha không

 Cô lắc đầu.

 - Mẹ con là họa sĩ. Mẹ Con rất thích hoa dã quỳ. 

Ông nhìn lên trần nhà gỗ thở dài… 

Cô rơi vào trầm lặng. “Họa sĩ”, “Hoa dã quỳ” - hai cụm từ này chia cắt hai cha con cô suốt mười hai năm qua

- Cha. 

Cô chẳng biết nói gì, chỉ khóc thật to nằm dựa đầu vào người cha ướt cả mảng chăn. Ông đưa tay vân vê mái tóc cô thủ thỉ.

- Con gái có thể về nhà chưa?

linhdoan20

Cô ngẩng đầu lên nhìn ông, gật đầu nhưng vẫn khóc. Khuôn mặt xinh xắn đẫm nước ấy thật giống mẹ cô. Cha cô quay đi tay nắm chặt lấy tay cô, toàn bộ sức lực dường như chỉ để giữ cô lại mãi mãi.

- Vậy là tốt rồi.

- Cha. 

Cô gọi về khó khăn hiện lên trong mắt.

 - Gì con? 

- Con chưa từng bị điên…

- Cha biết.

Cha nàng buông một câu nhẹ nhàng.

- Sao? 

Cô sửng sốt

Ông đưa tay vuốt mấy sợi tóc là xòa trên trán cô.

- Vì đôi mắt của con. Cha đọc được đôi mắt của con.

Cô gục đầu lên ngực ông và khóc như một đứa trẻ con.  Cúc Quỳ từ bếp đi lên tay bưng bát canh nóng mỉm cười.

***

da-quy-2-1605150098

Thêm một mùa dã quỳ nữa tàn lụi. Cô quay lại căn nhà gỗ trên đồi chỉ để tiễn giấc mơ hoang hoải mà cô đã nuôi nấng suốt mười hai năm kia đi. Hóa ra anh rời đi không phải vì cha cô đã nói điều gì mà là vì gia đình nhỏ của anh gọi anh quay về. Anh xuất hiện vào một khoảnh khắc, yêu cô trong một khoảnh khắc, rời đi cũng trong khoảnh khắc. Chỉ có điều cô đang nuôi cái khoảnh khắc có anh suốt mười hai năm qua. Tình yêu đó cũng giống như tình yêu anh dành cho mùa dã quỳ nào say đắm và khát khao cùng cực nhưng tàn đông rồi anh lại quên bẵng nó đi. Không như cô - giống như hoa dã quỳ nở, rực rỡ vàng, rực rỡ  yêu hết mùa đông này sang mùa đông khác.

Cha cô nói “Con biết không có những người đi là để trở về”

Cô rời khỏi đồi chầm chậm tiến về ngôi nhà bên suối.

Nàng ấp ủ một thế giới mười hai năm

Thế giới ấy chỉ tồn tại mỗi nàng

Nàng không muốn rời đi và chẳng ai có thể bước vào.

© Hạ Lạnh - blogradio.vn

Xem thêm: Đúng Người Sai Thời Điểm l Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top