Mùa dã quỳ rực rỡ (Phần 1)
2023-06-09 06:05
Tác giả:
Hạ Lạnh
blogradio.vn - Cúc Quỳ ra đời vì muốn đưa cô về nhà mà ba cô lại một lần nữa dùng biện pháp mạnh. Ông mang Cúc Quỳ về nuôi. Sự cố chấp như rễ to bám sâu trong lòng cô, cô mặc kệ ông và hả hê khi thấy ông thất vọng. Thời gian trôi qua, cô nhận ra mình không đủ sức để oán hận ông đến hết cuộc đời.
***
Cô bất giác co mình trong lớp chăn dày. Đêm nay cao nguyên lạnh hơn thì phải. Cái lạnh vân vê đôi gò má lấm tấm vết tàn nhang khiên cô đưa tay chạm lên gương mặt mình, ngón tay giữa miết nhè nhẹ trên làn da đã qua cái thời xuân sắc. Thời xuân sắc với mái tóc mượt thả ngang lưng chừng bờ vai mảnh khảnh. Thời xuân sắc với đôi mắt trong như mặt hồ in bóng vạt thông xanh. Cô của thời xuân sắc, có ngày ngẩn ngơ đi giữa những hàng cafe đang mùa chín đỏ, chỉ là để được chìm vào cái sắc rực mê trời. Và cô gái của thời xuân sắc ấy chẳng còn sống nữa.
Ý nghĩ “chẳng còn sống nữa” vừa xảy ra trong suy nghĩ đã khiến cô mở bừng mắt. Trời chưa sáng. Những ngón chân vừa chạm xuống đất đã bị cái lạnh xoáy cho giật thột. Cô đảo mắt tìm đôi dép, quờ vội vàng chiếc áo khoác dày. Quanh cô, hơi lạnh đậm đặc bủa vây. Cô ra hiên nhà, ngồi trên chiếc ghế mòn cũ và nhìn xuống triền đồi.
Trời chưa sáng hẳn và sương đang quyện thành từng mảng, dù cô cố nhìn cũng sẽ chẳng thấy gì. Nhưng cô biết rõ, phía dưới đó, bên kia con đường là dòng suối chảy vắt qua. Bên kia con suối là ngôi nhà mới xây, mùa này, xung quanh ngôi nhà ấy là những luống dâu tây bắt đầu cho trái… Khi những trái dâu bò ra khỏi luống, xập xòe tô sắc trên lối đi thì cũng là lúc con bé tóc thắt bím hay đội cái nón len màu cà phê sữa cũ kỹ sẽ một tay xách cái làn mây, vừa hứng chí hái dâu vừa hét lên hỏi “Thấy con giống cô bé trong truyện cổ tích không? Giống không?” Con bé ấy sẽ không đợi nghe bất cứ lời giễu cợt nào mà tự phá lên cười. Giọng cười của con bé trong trẻo như tiếng chuông ngân. Tiếng cười của con bé đã có lúc khiến cô đau thắt cả tim.
Cô vẫn ngồi trên cái ghế gỗ trước hiên nhà, khẽ khép mắt. Khuôn mặt cô càng lúc càng lạnh. Những ngày đầu, cô vừa nhắm mắt vừa hồi hộp chờ đợi không biết lúc nào bàn tay ấm nóng kia sẽ chạm vào gương mặt này, dịu dàng dùng ngón tay cái vừa to vừa xù xì miết nhè nhẹ trên đôi gò má mịn màng non tơ của cô. Cô cứ chờ và rồi nhận ra mình đang mơ một giấc mơ hoang đường.
Còn bây giờ, vẫn ngồi trên cái ghế mòn cũ trước hiên nhà, vẫn khép mắt nhưng không còn cái cảm giác chờ đợi bất an kia nữa. Với cô, bây giờ mà nói, chờ đợi như một thói quen. Không biết từ bao giờ, cô yêu chính giấc mơ hoang đường của mình.
Cô khẽ cựa mình, chiếc ghế gỗ mòn cũ kia kêu cót két. Cô mở mắt. Trước mắt là khoảng không vô tận, trong đám sương mờ nhạt, dã quỳ đang trổ hoa vàng rực rỡ. Cô đứng bật dậy. Hoảng hốt.
Con bé con xách cái làn đầy dâu tây chạy ù vào nhà.
- Ông ngoại, dã quỳ ở góc vườn nở rồi. Nở quá trời. Đẹp quá trời.
Người đàn ông có vóc dáng gầy gò đang ngồi phân loại dâu tây xếp vào thùng ở góc nhà chẳng buồn nhìn lên.
- Năm nào chả nở. Đẹp đẽ gì ba cái bông quỷ ấy.
Con bé trề môi.
- Ông ngoại không có tâm hồn nghệ sĩ gì hết à.
Ông già bất chợt cau mày, cái chữ “tâm hồn nghệ sĩ” mà con bé vừa nói khiến ông cảm thấy bực dọc.
- Hay ho gì ba cái tâm hồn nghệ sĩ đấy.
Con bé lại trề môi, quay phắt đi. Ông già gọi với theo.
- Sắp tới giờ cơm rồi mà còn đi đâu đó?
Con bé vừa chạy vừa nói.
- Con đi thăm mẹ điên.
Chưa dứt câu, cái bóng nhỏ đã hộc tốc chạy về phía đồi.
***
Vừa tới nơi, con bé đã thấy nàng tỉ mẩn bày hoa dã quỳ thành vòng tròn trên nền sân. Con bé nhìn bó hoa dã quỳ to vật trên tay, thoáng chút thất vọng, giọng cũng ỉu xìu.
- Mẹ điên.
- Cúc quỳ.
Cô khẽ ngước lên, ánh nhìn dài dại nhưng nụ cười lại rất đỗi dịu dàng. Cái cách gọi “mẹ điên” của con bé thật ra là cách gọi đầy yêu thương như cái kiểu những đứa trẻ khác gọi mẹ của chúng “mẹ Hà à”, “mẹ Ngân à”,... vậy. Cúc Quỳ ngồi xổm cạnh cô, dí vào tay cô bó dã quỳ.
- Con tưởng dã quỳ dưới nhà nở sớm nhất nên đã hái cho mẹ điên một bó thật to. Vậy mà…
Cúc Quỳ nhún vai, tỏ vẻ cụt hứng. Nàng ôm bó hoa Cúc Quỳ vừa đưa, cười ngờ nghệch.
- Mẹ điên thích hoa của Cúc Quỳ.
Cúc Quỳ phì cười, đưa tay vuốt nhẹ nhàng mái tóc xù của mẹ điên, kể cả:
- Mẹ điên ngoan. Mẹ điên ngoan.
Bất chợt, cô bé chạm lên đôi gò má nàng. Đôi mắt con bé tròn xoe, vẻ khấp khởi mong manh.
- Mẹ điên, má mẹ ửng hồng lên này.
Cô lúng túng cái chạm của Cúc Quỳ, lúi húi rải những cánh hoa trên nền sân. Cúc Quỳ vẫn ngồi xổm, chống cằm nhìn.
- Đời đúng là buồn mà.
Nàng giật thót. Cúc Quỳ chỉ mới mười hai. Nàng đã làm gì khiến một cô bé mười hai tuổi biết than thở như vậy? Nàng nhìn Cúc Quỳ, lắc đầu. Cúc Quỳ ôm chặt nàng bằng đôi bàn tay nhỏ xíu.
- Dạo này ông ngoại hay than câu này lắm, mẹ điên, con không hiểu nhưng hôm nay vì nhìn thấy mẹ nên con hiểu chút chút.
Cúc Quỳ tặc lưỡi.
- Mẹ đẹp như vậy sao lại bị điên? Đời đúng là buồn mà?
Nàng cũng đã biết là đời đúng là buồn. Nhưng nghe Cúc Quỳ nói thì càng muốn khóc.
Cúc Quỳ buông nàng ra, đứng dậy.
- Con về ăn cơm nha mẹ điên. Chút ông ngoại đem cơm lên cho mẹ nhé! Mà mẹ này, đừng có không nhìn ông ngoại hoài như vậy. Lần nào đem cơm cho mẹ về ông ngoại cũng thở dài. Con thương mẹ điên nhưng cũng thương ông ngoại. Phải chi…
Cúc Quỳ bỏ lửng câu, nhìn nàng rồi lẳng lặng quay đi. Hình như, con bé vừa thở dài. Cô nhìn con bé lo lắng, cái dài dại trong mắt đã biến mất từ khi nào.
***
Năm đó, cô mười tám tuổi, tươi vui và mơ mộng. Cô lớn lên trong vòng tay chăm bẵm và yêu thương của cha. Cô từng hỏi cha về mẹ, cha nói mẹ cô yêu ông và yêu cô, chỉ là không yêu được cái nơi núi đồi heo hút gió lạnh, mẹ đi, trả lại cha tình yêu mà mẹ không cần nữa. Cô nghe như nghe một câu chuyện cổ tích và cũng chấp nhận như chấp nhận một câu chuyện cổ tích. Cô không thấy buồn vì cô khác mẹ, cô từng yêu từng ngóc ngách trong căn nhà gỗ, yêu những cây cafe chen chúc trên đồi yêu, sương lạnh yêu nắng tàn, yêu từng vạt hoa dã quỳ rực rỡ của ngày lập đông.
Rồi anh đến bày giá vẽ dưới gốc thông già trên đồi hì hục vẽ vạt dã quỳ mọc hoang. Sự xuất hiện của anh làm cô tò mò, cái giá vẽ và cọ màu của anh khiến cô thích thú. Cô bỏ hái cafe chín trên rẫy cả ngày quanh quẩn bên anh Xem anh vẽ ríu rít chỉ chỗ này chỗ kia đẹp cho anh biết. Một thứ tình cảm mới mẻ và lạ lẫm dần xâm chiếm trái tim non nớt của cô. Trước khi đi ngủ cô nghĩ về anh, người đầu tiên cô nhớ đến khi thức giấc lại là anh, vừa gặp anh xong về đến nhà cô lại muốn lập tức quay trở lại.
Cha đã chặn cô trong một lần cô định rời khỏi nhà.
- Con đang yêu ai?
Cha không hỏi cô đi đâu mà lại hỏi cô yêu ai? Cô kể về anh. Vừa nghe nói anh là họa sĩ về đây săn tìm mùa hoa dã quỳ, cha đã chau mày.
- Không được nghệ sĩ càng không được.
- Sao vậy cha?
- Vì nghệ sĩ lúc yêu thì rất thật lòng lúc chán cũng rất thật lòng, khái niệm lúc của mấy hạng người đó được tính bằng khoảnh khắc. Có thể mười phút trước yêu con say đắm nhưng mười phút sau đã chán ngán con đến cùng cực.
- Anh ấy không như vậy.
Nàng bướng bỉnh.
- Nhưng cái tính nghệ sĩ của nó sẽ vậy.
Cha chắc nịch.
Cuộc nói chuyện đó đã xoáy thành một vết rạn trong tình cảm cha con cô. Mặc kệ cha với quan điểm của mình, cô lao vào tình yêu với anh bằng tất cả tình cảm và thể xác.
***
Một tối mùa đông.
Cha cô ngồi hướng mặt về phía lò sưởi, xoay lưng về hướng cô và anh. Hơi ấm êm êm lan khắp căn phòng gỗ nhưng lòng cô lại dậy từng cơn lạnh. Cô cùng anh quỳ trên sàn nhà:
- Cha!
Cô tha thiết.
- Tụi con thực sự yêu nhau.
Cha cô vẫn không quay lại.
- Cha, nếu cha không đồng ý, con sẽ theo anh ấy về thành phố.
Anh hoảng hốt nhìn nàng. Cha cô vẫn không quay lưng lại nhưng ông lạnh lùng hẳn từng tiếng
- Vậy mày đợi chôn xác tao rồi đi.
- Cha.
Cô kêu lên tuyệt vọng.
Cô vẫn nhớ rõ, cô và anh đã quỳ suốt đêm hôm đó cha cô cũng ngồi đó xoay lưng về phía cô và anh. Sau đêm hôm đó không biết cha cô đã nói gì với anh mà anh lặng lẽ rời đi vào buổi sáng sương mù để rồi mãi mãi gửi thân nơi vực sâu vì mất tay lái. Được tin cô như cuồng dại toàn gieo mình xuống vực sâu để được bên anh mãi mãi. Nhưng lúc đó cô đang mang thai Cúc Quỳ, cô đau đớn vào oán hận. Cô trút lên cha cô để khiến ông cả đời phải hối hận và dằn mặt.
Cô đã giả điên. Cô đập phá đồ đạc. Cô lên cơn khóc hờ. Cô vừa ngẩn ngơ cô đi lang thang qua các vực các đồi khiến ông phải vất vả đi tìm. Cô không chịu về nhà ngủ mà cũng ngủ dưới gốc cây thông trên đồi nơi anh họa sĩ đặt giá vẽ ngày nọ cô cứ ngủ dưới gốc thông đó, mặc sương gió, mặc đang mang thai. Sự cố chấp của cô khiến cha cô không còn cách nào khác đành cất căn nhà gỗ trên đồi cho cô.
Cúc Quỳ ra đời vì muốn đưa cô về nhà mà ba cô lại một lần nữa dùng biện pháp mạnh. Ông mang Cúc Quỳ về nuôi. Sự cố chấp như rễ to bám sâu trong lòng cô, cô mặc kệ ông và hả hê khi thấy ông thất vọng. Thời gian trôi qua, cô nhận ra mình không đủ sức để oán hận ông đến hết cuộc đời. Có đôi lúc cô muốn mở lời nhưng sự im lặng đã trở thành một thói quen khó bỏ và mỗi lần muốn cất lời thì lòng đột nhiên sợ hãi. Cô tự hứa với bản thân một cái hẹn về một cuộc trò chuyện với cha trong một ngày mai nào đó.
© Hạ Lạnh - blogradio.vn
Xem thêm: Đúng Người Sai Thời Điểm l Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.








