Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một người trong nỗi nhớ

2021-07-11 01:30

Tác giả: Dương Lam


blogradio.vn - Có lẽ, càng là những gì đẹp đẽ, lại càng chẳng thể giữ lại bên mình. Buồn thay khi mà những điều đẹp đẽ lại chẳng thể đồng hành cùng ta đến cuối cuộc đời.

***

Từng tờ lịch mỏng khẽ khàng bị lật bỏ, tôi chợt giật mình nhận ra hôm nay đã là tháng mười hai, tháng cuối cùng trong năm. Vậy là lại sắp một năm nữa qua đi, tôi và người ấy, lại sắp xa nhau thêm một năm nữa rồi.

Tháng mười hai ơi, tháng mười hai nhớ đến bên người đó, kể cho người đó nghe về cái lạnh ngự trị trong lòng tôi, cái lạnh tái tê, cái lạnh cắt da cắt thịt của những ngày cuối năm.

Tháng mười hai đến, mùa đông lại mỗi lúc một lạnh. Lạnh rồi lại thấy thèm mong chút hơi ấm đâu đây. Lạnh, rồi thấy nhớ, rồi lại bất chợt hoài niệm về những chuyện đã qua, về những ký ức cũ mèm in hằn vết bụi trên vòm trời ký ức.

Rõ ràng là đang mùa đông mà, vậy mà sao ký ức trong tôi lại cứ trôi về mùa hạ năm đó, về tháng năm năm ấy, cái tháng năm cuối cùng mà chúng tôi còn ở bên nhau. Sân trường ngập nắng vàng, tiếng ve kêu râm ran trong vòm lá, trang giấy trắng trải dài từ bàn học đến dãy ghế đá sân trường, chiếc loa phát thanh rè rè những thanh âm đếm ngược đến ngày thi...Mọi thứ đều rõ nét, mà cũng có chút nhạt nhòa. Rõ nét là vì tim tôi vẫn chưa từng quên đi, nhạt nhòa là vì tất cả cũng chỉ là cảnh trong ký ức. Hóa ra, chúng tôi đã xa nhau lâu vậy rồi.

muadong_(5)

Chúng tôi xa nhau, lao vào guồng quay cuộc sống hối hả, mấy khi là có dịp để bản thân trôi về những ngày đã qua, những ngày mà chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt hay cái chạm tay bất chợt của người ấy khi cùng bước đi trên hành lang cũng đủ khiến tim tôi đập dồn, khóe miệng cũng vô thức vẽ lên một vòng cung nhè nhẹ.

Phải chăng tôi vẫn luôn quyến luyến, vẫn luôn hoài niệm về những ngày đã cũ? Hình như là vậy rồi. Tôi vẫn không quên được những năm tháng bên mái trường cùng người ấy, không quên được những khoảng trời xanh ngắt nhìn từ ô cửa lớp học, không quên ô cửa sổ dính đầy gỉ sắt cũ mèm treo lủng lẳng những con rối giấy cầu may, không quên được bức tường vôi ve cũ kỹ cùng chiếc đồng hồ tích tắc điểm nhịp trong lớp học nhuộm nắng vàng, không quên được bãi đất sau trường ngợp trắng cỏ lau, không quên được những buổi sớm lá rơi đầy trên hành lang yên tĩnh, và cả những buổi chiều nắng vàng ngả trên vòm cây cùng bầy chim gọi nhau bay về tổ ấm. 

Xuân, hạ, thu, đông mùa nào chẳng có, nhưng chẳng bao giờ tôi có thể tìm được một mùa yêu thương như thế nữa? Buồn thay khi mà chúng ta chỉ có thể đứng ở hiện tại, và không thôi hoài niệm về những ký ức đã quá xa xôi.

Những mùa đông xa nhau, cảm giác rét lạnh cô độc khiến trái tim tôi mệt mỏi quá. Mệt mỏi vì phải gồng mình lên để chống chịu với nỗi nhớ, với niềm đau và sự trống rỗng lấp đầy khi phải chia xa người mà tôi yêu thương nhất. Một tình yêu đơn phương khắc khoải, một khát vọng mỏi mòn, một một nhớ day dứt triền miên,… chẳng có ai, chẳng có ai ngoài mùa đông lạnh giá có thể thấu hiểu cùng tôi và cũng chẳng ai có thể phân trần, biện bạch cho những con người như tôi. Những kẻ vẫn luôn cố chấp, dùng dằng và để bản thân mắc kẹt trong thứ tình yêu đơn phương hoang hoải, bất chấp nỗi đau, tổn thương và cả những giằng xé.

muadong_(4)

Tôi đã yêu và thương người đến mệt nhoài nhưng sau cùng, tôi và người ấy vẫn buộc phải xa nhau, bước chân lên những con đường với ngã rẽ khác nhau, đi về những hướng đi khác nhau và sẽ sống những cuộc đời chẳng bao giờ trùng lặp. 

Tôi xa người ấy để thời gian và sự xa cách xây nên một vách ngăn, để tình yêu đơn phương vốn đã khổ đau lại càng thêm phần khổ sở. Tôi nhớ người ấy, nhớ thật nhiều. Ngày ấy, dù cho người chẳng hề đáp lại tình cảm của tôi, nhưng ít ra tôi vẫn có thể ngày ngày ngắm nhìn người ấy từ xa, quan tâm người ấy theo cách thức của riêng mình. Còn giờ đây, chỉ có mình tôi đơn độc, đơn độc trong nỗi nhớ, niềm thương và những kỷ niệm day dứt vẫn không ngừng kêu tên người ấy. 

Trên chuyến tàu độc hành, tôi chợt nhận ra, hình như tình yêu luôn khiến mỗi con người trở nên yếu đuối và đáng thương, tình yêu đơn phương lại càng khiến cho tôi trở nên bi lụy quá.

Mỗi mùa đông tới, tôi đón nhận những cơn gió tháng mười hai, lòng tự nhủ phải chăng tôi có thể mạnh mẽ như mùa đông nhỉ? Mùa đông sống và đi trong cuộc hành trình dài đơn độc, nó phải bước một mình, không một chút hành trang, cũng chẳng có lấy một người cộng sự.

ngaymua

Sống như mùa đông ấy, tôi sẽ bớt đau khổ hơn chăng? Nhưng tôi không rõ, cũng không thể tìm được cho mình một câu trả lời.

Tôi chỉ biết, mùa đông đến, tôi chỉ muốn lặng yên nhớ về quá khứ, để quá khứ ấm áp ấy vỗ về tôi mà chống lại với giá lạnh ngoài kia. Quá khứ ấy đẹp nhất là tháng năm năm ấy, tháng năm năm ấy có ngày 25 - là ngày chia tay, là ngày mà chúng tôi xa nhau, cũng là ngày cuối cùng tôi còn trông rõ nụ cười cậu ấy, gần tôi đến vậy.

Thanh xuân đẹp đấy, nhưng không thể trọn vẹn. Tình yêu ngày đó đẹp đấy, nhưng lại quá mức dở dang. Mối tình đơn phương ngày đó đẹp đấy nhưng vẫn chẳng có lấy một cái kết vẹn tròn.

Có lẽ, càng là những gì đẹp đẽ, lại càng chẳng thể giữ lại bên mình. Buồn thay khi mà những điều đẹp đẽ lại chẳng thể đồng hành cùng ta đến cuối cuộc đời.

© Dương Lam - blogradio.vn

Xem thêm: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top