Một khoảng cách xa, rất xa
2009-06-22 12:05
Tác giả:
Blog Việt - Vậy là cũng đã bảy năm kể từ ngày hai đứa gặp nhau. Hôm nay, Long cùng Quyên thơ thẩn trên thảo nguyên cỏ Đà Lạt sau ngày Quyên du học về. Họ chỉ biết im lặng, nhìn nhau và ngậm ngùi trong nước mắt... Nhìn Long và Quyên đi chung với nhau ai cũng bảo “Đúng là một cặp trời sinh!” nhưng mấy ai biết…
Bảy năm trước Long và gia đình chuyển nhà từ miền Trung vào Nam vì kế mưu sinh. Long đã gặp Quyên trong một lớp học thêm Hóa buổi tối. Chẳng biết có mấy người tin vào cái gọi là “duyên trời định” không, nhưng ở đây đã có hai tín đồ của tôn giáo ấy. Vì hai người đều tin rằng lần gặp gỡ đầu tiên của họ là do duyên số. Như thường ngày, Quyên vẫn được mẹ đưa xe đến đón sau giờ học nhưng hôm ấy không biết sao mà đợi mãi không thấy mẹ tới. Còn Long mọi ngày vẫn nhút nhát như thỏ đế, vậy mà dám mạnh dạn ngỏ ý chở cô bạn mới quen trên chiếc xe đạp cà tàng của mình. Cũng lạ, sao Quyên lại có thể an tâm khi đi về với một người mà mình chỉ vừa mới gặp mặt lần đầu trong lớp học thêm! Có lẽ cái khuôn mặt “khờ khờ búng ra thóc” ấy thì chẳng thể gạt ai bao giờ, Quyên nghĩ thế! Thế đấy, rồi những đêm đi học thêm về khuya, con đường thân thuộc về nhà bỗng trở nên rộn ràng hơn bởi những tiếng cười đùa của hai người trên chiếc xe đạp. Đôi lúc có những giây phút trầm lắng, thênh thang khi Long kể cho Quyên nghe về cuộc sống đói khổ ở miền Trung, kể về lý do mà gia đình Long phải chuyển vào đây. Tất cả những điều ấy làm trái tim vốn được bao bọc trong hạnh phúc từ bé của Quyên phải rung lên theo từng nhịp cảm xúc. Nhưng Long gạt phắt đi cái không khí yên ắng ấy bằng một câu bông đùa:
- Còn Long, Quyên biết tại sao lại chuyển vào đây không?
- Tại sao?
- Long chuyển vào đây là vì có nhiệm vụ phải chở một cô gái “đáng ghét” đi học mỗi tối…
Đáp lại câu đùa ấy là một cái nhéo đau ở lưng kèm theo một tiếng “hứ” thật dài.Thế rồi, họ vô tư xếp nỗi buồn vào quá khứ, cất vang những tiếng cười đùa vui vẻ. Những nụ cười đơn sơ và thật hạnh phúc!
![]() |
| Ảnh minh họa: Sugarcream |
Thời gian cứ thế dần đều trôi theo từng tiếng nhịp của cuộc sống. Quãng thời gian đi học xem ra thật ngắn ngủi, mới quen ngày nào mà bây giờ đã là ngày tốt nghiệp. Rồi cả hai cùng bước vào một quãng đời sinh viên với những lo toan và những dự định ấp ủ. Mọi chuyện tưởng chừng như tốt đẹp thì…Quyên được báo tin sang Mỹ du học theo hồ sơ bố mẹ đã đăng ký từ năm trước. Nói là “được đi” nhưng rõ ràng Quyên chẳng muốn điều ấy xíu nào. Cô nghĩ, mình đã thuộc trọn về nơi đây: quê hương, miền sông nước, những người thân quen và cũng đã thuộc về một người, nơi đó cô đã gửi trọn hết những lời yêu thương. Nhưng rồi Quyên chẳng thể thuyết phục bố mẹ bởi những lý do mà cô bảo rất người lớn ấy. Trong khi đó cha mẹ vẫn cứ nhất quyết: Con phải chú tâm vào việc học, qua đó con sẽ có nhiều điều kiện để phát huy khả năng. Vả lại con còn nhỏ, chuyện với thằng Long hãy tính sau. Cha mẹ chỉ có mình con nên muốn tập trung tất cả để con thành tài.
Và thế là, một ngày trời mưa ròng tháng sáu, Quyên lên máy bay, để lại nơi đây những kỷ niệm, để lại một mối tình còn đang dang dở. Trước khi đi, cô đã đính vào Long một lời hứa, lời hứa mà bây giờ cô đã không còn thực hiện được: “Long phải chờ Quyên, cho đến ngày Quyên tốt nghiệp trở về, nghe hông!”
Trời mưa như trút, bão! Nhưng chuyến bay vẫn cất cánh! Long đứng trên tầng lầu của phi trường Tân Sơn Nhất ngóng nhìn theo chuyến bay, không phải để chia tay nhưng là để bắt đầu mong đợi một ngày gặp gỡ…

Ảnh minh họa: xRUB
Long và Quyên đang rảo những bước nặng nề trên thảo nguyên cỏ Đà Lạt, nơi mà ba năm trước, cả hai đã sánh bước đùa giỡn và hạnh phúc bên nhau. Long vẫn đến đây hằng năm để nhớ về Quyên. Hồi ấy khi hai đứa vừa thi đại học xong, nhóm bạn hí hửng tổ chức liên hoan mừng ngày trở thành người lớn. Cả bọn nhất trí lên vùng Đà Lạt này du lịch. Nơi đây là một vùng trời kỷ niệm đáng yêu của cả nhóm và đặc biệt là của Long và Quyên. Thế mà ba năm sau, Quyên tốt nghiệp trở về và nói lời chia tay với Long cũng chính tại nơi mà hai người đã từng có những lời thề ước.
Trăng đêm nay sáng, tròn vành vạnh, bầu trời đầy những vì sao. Cả hai người ngồi tựa lưng vào nhau, chẳng nói được gì! Những giây phút im lặng bao trùm lên không gian yên ắng. Đó là cái cảm giác được người ta gọi bằng chữ “buồn”. “Buồn!” chẳng biết nó có hình dạng méo mó hay màu sắc u ám như thế nào nữa mà những người ở trong tâm trạng ấy trông thật tội nghiệp, thật đáng thương. Long và Quyên còn yêu nhau không? Có lẽ còn, nhưng chắc chắn một điều là Quyên không còn dành trọn con tim và suy nghĩ cho Long nữa.
Quyên bảo: Qua đó Quyên đã nhớ Long rất nhiều, đã khóc và Quyên chẳng học hành gì được. Quyên chỉ đợi đến ngày được quay về Việt Nam và chỉ muốn được ở bên cạnh Long! Trong thời gian đau khổ ấy, Nhật đã xuất hiện và an ủi Quyên, anh ấy cũng là một du học sinh xa nhà người Việt và cũng yêu thương Quyên lắm! Anh ấy cũng chia sẻ, cảm thông và nhất là lắng nghe, thấu hiểu những suy nghĩ của Quyên. Trong những chuỗi ngày ấy, Quyên đã xem Nhật như là người một người bạn, chỉ như một người bạn thân để có thể thổ lộ mọi điều khi không có Long. Nhưng rồi cũng chẳng biết từ khi nào Quyên đã hướng mọi suy nghĩ của mình về người bạn thân ấy…
Hai người ngồi cạnh bên nhau, nhưng chẳng biết nói gì, vì mỗi tiếng nói phát ra chỉ càng làm cho đối phương thêm đau khổ. Giống như một mệnh đề toán học: Khi A có và B không thì sự kết hợp giữa A và B chỉ là con số không, như thế tình yêu của Long và Quyên lúc này cũng chỉ con số không mà thôi. Bây giờ, khoảng cách giữa hai người được tính là khoảng cách xa nhất, khoảng cách của một vòng trái đất. Do đó, để có thể nhìn thấy nhau thì người kia phải đi mất hàng trăm ngàn dặm đường, nhưng như thế cũng chưa hẳn là có thể nhìn thấy đối phương bởi có một người đã không còn nhìn vào ánh mắt của người kia nữa. Xa nhau không phải không hợp nhau, xa nhau vì một người đã không còn hướng về người kia nữa. Lỗi lầm ở đây chẳng đến từ ai cả, chẳng phải Long cũng chẳng phải Quyên nhưng đến như một điều tất yêu của cuộc sống, đến như một lẽ tự nhiên trong mọi cuộc tình.
Chuyện tình của Long và Quyên như là một bản nhạc du dương, rất đỗi ngọt ngào, hạnh phúc ở khúc dạo đầu nhưng trầm lắng và đầy suy tư ở đoạn kết. Gần bên nhau nhưng không dám nhìn, chẳng dám nói những lời yêu thương, đành lặng thầm để nước mắt khẽ rơi vào tim! Nỗi đau cứ thế mà gặm nhấm, làm nhói buốt những trái tim non nớt.
Long và Quyên dẫu muốn khóc lắm nhưng chẳng thể, dù chỉ là những tiếng nấc thoát ra từ những đôi môi ngậm kín. Khóc được, không phải là một niềm vui sao, vậy mà chẳng làm được. Hình như càng lớn người ta càng khó khóc và như thế mọi việc đều trở nên khó khăn và buồn hơn. Thôi chỉ đành im lặng, im lặng để mà suy gẫm, và cảm nhận cái vị mặn đắng của từng giọt nước mắt rơi vào tim!
Những vì sao trên trời đêm nay thật sáng, trông chúng như thật gần nhưng thật sự rất xa. Cũng như Long và Quyên vậy, đang rất gần nhau nhưng đã có một khoảng cách. Xa! Rất xa!
- Gửi từ email Lê Hoàng Lâm – lehoanglam2000
Ho ten: kim ngân
Ho ten: NVR |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.


