Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một dấu chấm đẹp

2020-09-17 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi đã từng tự hỏi Đồng Hoà là gì trong tôi, là sự hối hận về những năm tháng đã qua hay là một thanh xuân thật đẹp? Cho đến những ngày tháng du học xa xứ, phải đối mặt với nỗi lo mang tên “trưởng thành”, "cô đơn" thì khi nghĩ về nó, một dòng cảm xúc lại trào dâng, dòng cảm xúc mang tên “nuối tiếc”.

***

Cấp 3 luôn là khoảng thời gian ý nghĩa nhất của thời học sinh, là tuổi thanh xuân tươi đẹp, nơi đó lưu giữ những khoảnh khắc đẹp nhất, những giấc mơ, hoài bão, những vấn vương đầu đời và cả những sự tiếc nuối. Mỗi khi nhớ về quãng thời gian đã qua, kỷ niệm năm xưa giống như một thước phim chạy chậm hiện hữu trong đầu tôi…

Cách đây năm năm, tôi đã trải qua kỳ thi lớn đầu tiên – kỳ thi tuyển sinh vào cấp 3. Thời điểm đó với tôi thi cấp 3 chỉ là một kỳ thi khiến tôi không có thời gian để đọc những quyển tiểu thuyết, không thể chơi game cùng bạn bè. Với một đứa luôn tự cho mình là giỏi như tôi, kỳ thi đó chỉ là một cách để chứng minh năng lực của bản thân. Chính vì sự chủ quan này, lần đầu tiên tôi đã biết đến hai chữ hối hận. Tôi đã không thể thực hiện được mong muốn của ba mẹ, bỏ lỡ giấc mơ của chính mình. Người ta thường nói học tài thi phận, những lúc nghĩ lại về kỳ thi đó, tôi thường tự vấn bản thân, liệu rằng nguyên nhân của sự thất bại có phải là những gì mà tôi luôn nói bao lâu nay, là thiếu may mắn, là tâm lý? Thực ra bản thân tôi luôn biết câu trả lời là không. Tất cả mọi thứ đều do chính bản thân mình nắm bắt, chính tôi đã không chuẩn bị tốt cho kỳ thi này, không thực sự toàn tâm toàn ý với nó. Thế nhưng, giờ đây, khi trải qua nhiều hơn một chút những trải nhiệm, nghe được nhiều hơn những câu chuyện, tôi tự hỏi bản thân, năm tháng cấp 3 đó tôi đã có được những gì? Đó có lẽ là những bài học, những trải nhiệm mà không sách vở nào có thể chứa đựng.

Duyên phận đã sắp đặt để tôi đến với Đồng Hoà, với 12A5. Tôi còn nhớ rõ cái cảm giác của ngày đầu nhập học, đó là sự hối hận, tự trách vì sai lầm, cảm giác của sự đối mặt với thất bại. Trong những năm tháng cấp 3 sau đó, tôi rất sợ ai đó sẽ hỏi cháu học trường nào, tôi sợ phải nghe những lời đánh giá từ người khác. Chính xác hơn là tôi vẫn luôn cố gắng để chạy trốn sai lầm thay vì cố gắng sửa chữa nó. Thời gian dần trôi qua, cảm giác hối hận khi bỏ lỡ cơ hội vẫn còn đó, nhưng trong tôi lại thầm cảm ơn, cảm ơn vì duyên phận đã đưa tôi đến đây, đã cho tôi làm quen với những con người đó.

Tôi đã từng tự hỏi Đồng Hoà là gì trong tôi, là sự hối hận về những năm tháng đã qua hay là một thanh xuân thật đẹp? Cho đến những ngày tháng du học xa xứ, phải đối mặt với nỗi lo mang tên “trưởng thành”, "cô đơn" thì khi nghĩ về nó, một dòng cảm xúc lại trào dâng, dòng cảm xúc mang tên “nuối tiếc”. Cảm giác nuối tiếc những tháng năm đẹp đẽ đã qua, nuối tiếc vì bản thân đã không thực sư hoà mình vào nơi đây, nuối tiếc vì đã không sớm thoát khỏi sự hối hận, nuối tiếc vì đã không hết mình học tập trong những năm tháng dưới mái trường này để giờ đây nhìn về quá khứ hoá ra tôi đã tốt nghiệp gần 3 năm rồi. Con người là một loại động vật rất khó hiểu, mỗi khi đối diện với những khó khăn, thử thách, mệt mỏi họ lại nghĩ về quá khứ nhưng thời gian sẽ mãi không bao giờ quay lại, đã qua rồi những ngày tháng nghĩ mãi không giải được bài toán, lo lắng mỗi khi giáo viên kiểm tra vở ghi hay ngồi tụng cả tiếng đồng hồ mà mãi không thuộc được dẫn chứng văn học. Tôi đã gửi lại nơi đó một thời thanh xuân đầy những nuối tiếc và cả những ước mơ đầu đời…

Đồng Hoà đã mang đến cho tôi những người bạn, những người thầy cô mà tôi sẽ mãi không bao giờ quên. Nếu như Trúc – đứa bạn thân của tôi thường kêu buồn vì lớp nó chia nhóm mà chơi; từ những ngày cấp 3, những đứa trẻ đó đã biết dựa vào những thứ như điều kiện kinh tế để chọn bạn bè, tôi lại học trong một lớp học với những người bạn đáng quý. Chúng tôi cùng nhau trải qua tiết học, những bài kiểm tra, những trò quậy phá. Đó là những ngày tháng kiểm tra một đứa học bài đọc cho cả nhóm chép, là thằng Trinh tổ trưởng lúc nào cũng bao che lỗi lầm, là thằng Đại với những trò gây cười, là những ngày hè oi ả cả lớp bị phạt đi lao động, đi vặt trộm bưởi, khế trong vườn trường bị bảo vệ đuổi… Có lẽ với những đứa trẻ lớn lên nơi trung tâm thành phố tấc đất tấc vàng như tôi thì vườn trường, sân bóng của trường, hay là đi cắt cỏ … đều là những trải nghiệm mới lạ. Cũng ở mái trường này, tôi lần đầu tiên thực sự hiểu được mình may mắn nhường nào, mới biết cuộc sống này vốn dĩ không hề có sự công bằng.

Trong khi tôi và rất nhiều bạn bè cùng trang lứa khác được gia đình chu cấp đầy đủ thì nhiều những đứa trẻ khác đã phải đối mặt với sự khắc nghiệt của hai chữ “kinh tế”. Trước khi đến với trường cấp 3 Đồng Hoà, tôi chỉ nghĩ học hết cấp 3, học lên Đại Học; nhưng tôi chưa từng nghĩ đến ý nghĩa thực sự của Đại Học, liệu đó có phải là điều tất cả mọi người đều hướng tới trong những tháng năm tiếp theo? Bạn của tôi, họ đã cho tôi những cái nhìn mới, Đại Học là tiền, là năng lực, nhưng nếu gia đình chỉ có khả năng cho một người đi học, bạn hoặc em bạn, bạn muốn bố mẹ chọn ai? Nếu năng lực chỉ là bình thường, tốt nghiệp cầm một tấm bằng chưa chắc xin được việc, gia đình không quan hệ, không giàu có, liệu nên đi tiếp hay lùi một bước chọn con đường khác? Các bạn của tôi, có thể học tập họ không bằng tôi, nhưng họ thực sự trưởng thành hơn tôi, họ đã khiến tôi bắt đầu phải suy nghĩ thật kỹ, những ngày tháng tương lai sau này rốt cuộc mình nên bước đi như thế nào? Những ngày hè nắng gắt của năm 2016, ngột ngạt, mệt mỏi khi phải đối diện với kỳ thi Đại Học cũng là những ngày tháng đáng quý nhất trong những năm tháng đi học, không có áp lực từ thành tích, từ điểm số; ai ai cũng cố gắng, cố gắng vì những dự định trong tương lai, học tiếp, đi làm, đi bộ đội. Nhưng dù là ai thì cũng sẽ trân trọng quãng thời gian đó. Thời gian sẽ không bao giờ quay ngược trở lại, sẽ không bao giờ lại được ở lớp học năm ấy với đủ đầy những gương mặt xưa; các bạn của tôi, ngày mai đây sẽ là một con đường dài, chúng ta sẽ gặp những khó khăn mang tên “cuộc đời”, những lỗi lo mang tên “trưởng thành”, sẽ có vui, có buồn, có thất bại, có đắng cay; nhưng dù thế nào xin hãy giữ những kỷ niệm dưới mái trường cấp 3, cảm ơn mọi người đã trở thành những mảnh ghép đầy ý nghĩa trong cuộc đời tôi.

Người đời nói nghề nhà giáo là nghề danh giá nhất, nhưng mấy ai nhắc đến đó là nghề khó khăn nhất. Tôi thực sự biết ơn các thầy cô, những người luôn chịu đựng sự bướng bỉnh, quậy phá, tự cho là đúng của 34 đứa học trò lớp 12A5. “Em cảm ơn rất nhiều… Cảm ơn cô Lâm “mặt lạnh” dạy toán đã dành nhiều niềm tin cho em nhưng em lại làm cô thất vọng, cảm ơn cô Hường dạy văn vì đã bao dung cho đứa tự cho mình giỏi như em, cảm ơn cô Minh dạy Anh vì đã rất cố gắng nhồi nhét một đống ngữ pháp tiếng anh vào đầu dù giờ vẫn là “nó biết em nhưng em không biết nó”, cảm ơn cô Diễm vì đã đến lớp em vào những ngày cuối cùng và đã hết lòng chỉ bảo chúng em. Em đặc biệt cảm ơn cô Lan, cảm ơn cô vì đã truyền cảm hứng cho em với môn lịch sử, cảm ơn cô đã đồng hành với lớp 12A5 suốt 3 năm học và đã đi cùng chúng em khoảng thời điểm khó khăn nhất khi phải đứng trước ngã rẽ trong đời, học tiếp hay đi làm, nếu học thì học gì đều là những câu hỏi khó. Trong xã hội mà ngày nay ai cũng vì kinh tế, nghề giáo dường như trở thành một loại hình kinh doanh thì các thầy cô lại luôn hết lòng vì học sinh, em cảm ơn các thầy cô rất nhiều vì những kỷ niệm đẹp cho một thời cắp sách”.

Năm tháng sẽ làm con người trưởng thành hơn, can đảm hơn, có những lời cảm ơn và xin lỗi trong quá khứ không dám nói ra giờ đây xin gửi đến những người bạn, người thầy đã đi qua cuộc đời tôi, cảm ơn rất nhiều. Cảm ơn Đồng Hoà – một dấm chấm kết thúc đẹp cho thời đi học.

27/05/2020: Gửi đến những ai đang là học sinh lớp 12: Nhanh thôi, các em sẽ rời xa ngôi trường mà mình đã gắn bó 3 năm qua, rời xa thầy cô bạn bè. Sẽ có những người học tiếp, và cũng có người dừng lại. Dù quyết định thế nào thì hãy trân trọng những ngày tháng cuối cùng này, và hãy dũng cảm để nói lên lời cảm ơn và xin lỗi.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình: Tạm biệt tình đầu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top