Miếng cơm
2025-08-11 11:50
Tác giả:
Ngọc
blogradio.vn - Một muôi to đầy ụ, cơm trộn nước canh chan nhão, bà chọc mạnh vào miệng cụ, chẳng chờ cụ nhai, chưa kịp nuốt đã xúc muôi khác. Cơm rơi ra hai bên mép, dính cả vào cổ áo cụ. Miệng cụ hé mở nhưng hai mắt nhắm nghiền.
***
Tháng bảy oi ả. Nắng Bắc Bộ cứ quất xuống mái đầu như thiêu như đốt. Tôi vừa dốc xong gánh phân ở nhà bà Ngạn, quần áo lấm lem mùi bùn bếp. Chưa kịp ngồi xuống chái hiên lấy hơi thì chị Pha xăm xăm bước đến, hí hửng nói:
- Đan ơi! Qua nhà ông Khâm hái tí sung ăn với tao đi, hôm trước tao đi qua thấy rụng đầy ra.
- Đi thì đi. Mà ăn sung vào tí không ăn cơm được thì chết.
Rồi tôi đưa cái khăn đang vắt trên vai lên lau những giọt mồ hôi lã chã trên mặt, những giọt mồ hôi thấm đẫm vào chiếc áo nâu cũ. Chúng tôi men qua lối đất đỏ, tới sân nhà ông Khâm. Cây sung đứng đó, xòe tán rộng như chiếc ô rách phủ trùm cả mái bếp, bóng cây mát mẻ làm dịu đi trời trưa hè. Gốc cây um tùm cỏ dại. Quả chín, quả xanh chen chúc, rụng đầy sân, có quả mềm oặt bị dẫm nát, kiến bu kín. Tôi trèo lên trước, ném những quả sung hái được xuống chỗ chị Pha, còn chị thì dùng nón hứng. Tôi ngồi trên cây, cắn một miếng sung. Chát quá. Cái vị chát nơi đầu lưỡi khiến tôi nhăn mặt. Rồi tôi leo xuống, ngồi tựa vào vai chị, dưới bóng cây sung dịu nhẹ.
Đang tám chuyện rôm rả, thì trong gian nhà ngang bỗng vang lên tiếng quát:
- Há miệng ra! Mau lên! Ôi giời ơi! Bà có nhanh lên không cho con nhờ!
Chị Pha quay sang tôi:
- Tao với mày vào trỏng xem sao.
Căn nhà ngang thấp tè, vách đất trát vữa loang lổ, mái ngói nâu đen đã sụp một góc. Không khí bên trong oi bức, như lò nung. Ruồi bay vo ve quanh chiếc bát sứt miệng đặt trên bàn con. Cụ Tơ nằm vật vã trên chiếc giường tre kẽo kẹt. Mặt cụ hốc hác, da trổ đồi mồi, nhăn nheo như vỏ mít khô. Chiếc áo đã bạc mầu dính mồ hôi, dính cả lưng xuống manh chiếu đã úa vàng. Quần cụ sắn cao, để lộ đôi chân gầy gò, chỉ còn da bọc xương, nhúc nhích cũng mỏi.

Bà Tỵ đứng chéo bên đầu giường, tay cầm chiếc muôi nhôm. Bà là vợ hai của ông Khâm, về làm dâu chưa được mười năm. Nổi tiếng khéo lời ngoài chợ, nhưng trong nhà thì...
Tôi nhìn mà gai mắt: bà rõ ràng xúc cơm mà chẳng dám đứng gần, tay cứ với với từ xa. Mỗi muôi cơm xúc đầy, lèn chặt, chan nước canh nhạt nhẽo. Không rau. Không thịt. Chỉ có thứ nước vàng nhạt loãng như rửa nồi, rỉ xuống mép bát, nhễu ra chiếu.
Một muôi to đầy ụ, cơm trộn nước canh chan nhão, bà chọc mạnh vào miệng cụ, chẳng chờ cụ nhai, chưa kịp nuốt đã xúc muôi khác. Cơm rơi ra hai bên mép, dính cả vào cổ áo cụ. Miệng cụ hé mở nhưng hai mắt nhắm nghiền.
Tôi rùng mình. Cảm giác đói cũng bay mất. Nghẹn cả cổ họng. Tôi nghĩ thầm: “Cho ăn như vậy, sống cũng thành chết.”
Chị Pha nhíu mày:
- Thím đút cho cụ ăn kiểu gì thế?
Bà Tỵ nhăn nhó, quay ra, tay vẫn không ngừng xúc:
- Không đút vậy thì cụ có ăn đâu. Tôi khổ lắm chị ơi!
Giọng bà đầy bực dọc, như thể cụ Tơ là cái nợ đời phải gánh.
Chị Pha không nói gì nữa. Bầu không khí trong gian nhà nặng như chén nước gạo thiu. Đúng lúc đó, tiếng dép lê lệt sệt ngoài sân. Ông Khâm từ đồng về. Người ướt sũng mồ hôi, vai vác cái cuốc, tay trái xách túi lưới đựng mớ cá rô và mấy cọng rau muống. Thấy cảnh mẹ già ốm yếu như vậy, ông lo lắng vội quăng đồ trước cửa, và rồi ông trợn tròn mắt khi thấy bà Tỵ cho cụ ăn như vậy:
- Bà đút cho mẹ kiểu gì thế này!?
Ông quát lớn, gạt tay bà Tỵ, giành lấy muôi cơm. Bà Tỵ lí nhí:
- Tôi… tôi làm gì đâu. Cụ khó lắm…
Ông Khâm không nghe. Ông đẩy bà Tỵ ra ngoài. Ông ngồi xuống mép giường, giọng bỗng chùng lại:
- Thôi, để con đút mẹ ăn.
Cụ Tơ thở dốc, mắt cụ mờ đục, rưng rưng nhìn con, rồi quay đi, xua tay yếu ớt:
- Mẹ không ăn nữa đâu…
Ông Khâm sững lại. Rồi ông dịu giọng, giọng ông như nghẹn vào cổ:
- Ăn đi mẹ. Mới có ba miếng thôi mà...
Ông mở túi lưới, lấy ra con cá kho, tỉ mẩn gỡ xương. Từng miếng cá nhỏ ông trộn với cơm, chan nước, thổi nguội. Đôi tay ông vụng về nhưng cẩn thận, như thể sợ mẹ sặc. Mỗi muôi nhỏ được đưa đến miệng cụ, ông chờ cụ nuốt rồi mới đút tiếp.
Không ai nói gì nữa. Chỉ có tiếng quạt mo kẽo kẹt và tiếng nhai chậm chạp của cụ già trong buổi trưa tháng bảy nóng như nung.
Tôi và chị Pha lặng lẽ bước ra sân. Cây sung vẫn đứng đó, trút lá xuống mái bếp. Vài quả rụng lăn lóc, chát chúa, đỏ tím. Tôi nhìn lại phía trong nhà, nơi ông Khâm đang cặm cụi gỡ cá, tay run run mà giọng vẫn dịu dàng:
- Mẹ ăn đi. Để con gỡ cá cho, mẹ ăn mỗi cơm chan thì sao mà khoẻ được. Mẹ nhé?
Chị Pha kéo tay tôi trong im lặng, ánh mắt chị buồn bã nhìn về phía trước, tiếng sụt sịt khẽ thoát ra. Tôi ngoái nhìn lần nữa. Trong gian nhà chật hẹp, một người mẹ già yếu đang gắng nuốt từng thìa cơm, và một người con trai cần mẫn đút từng miếng - y như cụ từng đút cho ông ngày nhỏ.
Ngày xưa, khi còn bé, ta thường được đút ăn bằng tất cả dịu dàng của một đôi tay nhăn nheo.
Đến khi lớn, có mấy ai đủ nặng lòng mà cầm thìa ngược lại, giữa bộn bề những sân si, mỏi mệt và vô tâm?
© Ngọc - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Sẽ Có Người Đi Cùng Bạn Đến Hết Đoạn Đường Còn Lại | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






