Tách trà hoa...
2025-06-10 18:45
Tác giả:
Miên man
blogradio.vn - Thời gian ở bên nhau, cái khoảnh khắc tôi thích nhất chắc là mỗi cuối ngày, được ngồi cạnh anh, cầm trong tay tách trà ấm, thỏ thẻ với nhau đôi điều về cuộc sống, về công việc. Cái ban công bình yên, vừa đủ chỗ cho cả hai, nhưng... trớ trêu thay, đó chỉ là câu chuyện tình của quá khứ.
***
Cất vội chiếc ô ướt sũng nước, tôi quay về căn nhà nhỏ sau một chuyến công tác dài. Thành phố dạo này đã bắt đầu bước vào mùa mưa dầm, lắm lúc còn kéo theo cả những trận sấm rền trời như thể muốn xé toạt bầu trời trong đêm.
Căn nhà sau nhiều ngày vắng chủ, vẫn ấm áp, gọn gàng. Anh đã ở đó, mỉm cười nơi góc bàn làm việc của tôi. Nhẹ nhàng đợi tôi về để cùng dùng bữa tối. Anh không phải là một người giỏi nấu ăn, cũng không nhiều lời hoa mỹ. Cái quý nhất ở anh làm tôi đem lòng yêu điên dại, chính là con người thật tình, dùng hành động để yêu thương người con gái anh yêu.
Ra khỏi phòng tắm, vẫn như thường lệ, tách trà hoa cúc vẫn đủ ấm tựa cái hơi tay của anh, mỗi khi chúng tôi cùng nắm tay nhau đi dạo trên phố những ngày đông về. Trên bàn ăn vẫn là những món quen thuộc, anh chẳng bao giờ nấu được một bữa ăn ngon, nhưng trợ thủ đắc lực để anh ra oai lại là các hàng quán quen chúng tôi thường lui tới.

Ngẫm lại mới thấy, tình yêu đôi khi không cần lãng mạng tựa những câu chuyện tiểu thuyết dài vài trăm trang. Chỉ cần duy nhất là yêu đúng người, tự ắt cuộc sống trở nên yên bình. Chuyện tình của cô nhân viên văn phòng thường xuyên đi công tác xa và anh kỹ sư môi trường kiên trì, chịu khó, cứ ngày qua ngày vậy mà cũng đã đi được 3 năm. Chúng tôi chẳng hoàn hảo đâu, có khi mặn nồng yêu đương khắn khít, nhưng cũng có khi chả ai hạ được cái tôi của mình, rồi tôi mặc kệ anh trong im lặng. Những lần như vậy anh luôn là người chủ động, bởi anh hiểu càng im lặng càng làm cho con người ta dễ xa nhau, bấy nhiêu đó cũng đủ cho tôi một niềm tin trong chuyện tình của mình.
Thời gian ở bên nhau, cái khoảnh khắc tôi thích nhất chắc là mỗi cuối ngày, được ngồi cạnh anh, cầm trong tay tách trà ấm, thỏ thẻ với nhau đôi điều về cuộc sống, về công việc. Cái ban công bình yên, vừa đủ chỗ cho cả hai, nhưng... trớ trêu thay, đó chỉ là câu chuyện tình của quá khứ.
Trong cái khí trời ướt đẫm, chỉ còn lại những giọt mưa thay phiên nhau lăn dài trên kính, tôi cũng bắt đầu ngắn dài nước mắt vì ký ức của cái ngày định mệnh lại trở về.
Cũng vào một ngày mưa, sau nụ hôn tạm biệt cuối cùng mà anh trao cho tôi, tách trà trên tay vô thức rơi vỡ vụn trên sàn. Đầu dây bên kia báo anh bị tai nạn giao thông khi trở về nhà của mình, do phương tiện ngược chiều bị mưa lớn cản trở di chuyển, xe mất lái đâm thẳng vào anh. Anh xuất huyết não nghiêm trọng và mất đi trên đường đến bệnh viện. Những mảnh vỡ của tách trà tựa con tim tôi lúc ấy, vụn vỡ, xé nát lòng ngực tôi, đau đến mức không thể diễn tả thành lời...
Mọi chuyện cứ thế kéo tôi vào những ngày tâm tối nhất của cuộc đời, anh nợ tôi một gia đình nhỏ, tôi nợ anh một đời yêu thương. Tôi dần đánh mất mình, rơi vào thể trạng kiệt quệ đến độ không thể nhận ra chính mình trong gương. Nhưng... cũng chính anh, nguồn động lực vô hình đã mang tôi lại với cuộc sống bình thường. Vì tôi biết, ở một nơi nào đó, anh cũng không thể mỉm cười khi thấy người anh thương đau buồn đến thế.
Mặc dù đã lựa chọn lắp đầy những khoảng trống, bỏ đi thói quen uống trà hoa mỗi khi tan làm để thôi nghĩ về anh, nhưng tôi vẫn chưa thể làm được. Dù thời gian có trôi qua theo cách vận hành của nó, tôi vẫn chưa đủ can đảm để đón nhận một người thay thế hình bóng ấy. Với tôi, anh vẫn là một người rất đặc biệt, anh vẫn ở đó, “nơi góc làm việc”, một người mà sau này, đến khi tôi sẵn sàng cho mình một mối lương duyên mới, tôi vẫn muốn gọi anh là bạn, là người mà tôi từng rất thương. Ở nơi nào đó xa xôi, xin cho tôi được cảm ơn và hãy sống một cuộc đời mới hạnh phúc, bình yên hơn nhé! Người thương tôi...
© Miên man - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Em Có Đang Hạnh Phúc Không? | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.






