Phát thanh xúc cảm của bạn !

Miền thương hoài vãng

2020-07-05 01:28

Tác giả:


blogradio.vn - Có khi nào trên dòng đời vội vã, ta chợt giật mình khi gặp một bóng hình như người ta đã từng thương yêu.

***

Có những lúc ta cứ nhớ nhớ quên quên những chuyện mới diễn ra ngay trước mắt. Vậy mà có những niềm thương đã lùi vào dĩ vãng vẫn khiến ta nhớ hoài nhớ mãi. Những ký ức theo tháng năm tưởng chừng chỉ còn tựa hồ như sợi khói mong manh, đôi lúc lại hiện về vẹn nguyên thao thức. Những miền nhớ ngọt ngào ấy bỗng trở thành bến đỗ ý nghĩa, bình yên trong tâm hồn, để ta thêm yêu thêm quý cuộc sống hiện tại…

Tôi thương những tháng năm cảnh nhà khốn khó. Dù hơn 30 năm đã trôi qua, vậy mà hình ảnh những bữa cơm độn khoai sắn, viên kẹo cắn chia đôi, bộ quần áo cũ vá đi vá lại, những cuốn sách giáo khoa xin về để học trang còn trang mất,… vẫn ám ảnh dai dẳng, chân thật đến lạ lùng. Có khi nếu không kịp tỉnh giấc lại không nghĩ đó chỉ là giấc mơ. Những năm tháng nghèo khó là thế mà ấm áp nghĩa tình biết bao. Là bữa cơm chỉ diễn ra khi có mặt đông đủ cả nhà. Là những đêm ngủ chung trên một chiếc giường, rúc vào cha mẹ ấm ran, ríu rít chuyện trò. Là anh em tự trông coi, bảo ban nhau cùng những trò chơi lấm lem bùn đất mỗi khi cha mẹ vắng nhà…

Tôi thương quê tôi, cái làng quê bé nhỏ ven đồng đã cho tôi ăm ắp kỷ niệm tuổi thơ. Làm sao có thể quên những ngày theo mẹ ra giếng đình gánh nước, dưới mái đình cong cong, trầm mặc, sân đình là không gian lý tưởng để lũ trẻ chúng tôi chơi bi, kéo co, đánh đáo,… Cái ao làng, con sông quê lúc nào cũng rộng dài để chúng tôi thỏa mình tắm mát. Nhất là cánh đồng trước nhà mùa nối mùa thay áo, cho chúng tôi những hạt gạo dẻo thơm, cho cả những buổi chiều đuổi theo cánh diều giữa trời quê yên ả.

Những tháng năm học trò, ai đã từng trải qua lại không một lần nhớ. Làm sao quên được giây phút ngô nghê ngày đầu tiên đi học nhè khóc khi phải rời tay mẹ bước chân vào lớp. Lòng mênh mang nhớ lại những lần bị cô giáo phạt vì viết chẳng ngay hàng thẳng lối. Những buổi rủ nhau cùng đi học, cùng đến nhà chơi, cùng ôn bài,… vẫn được ta cất giữ cẩn thận trong ngăn ký ức. Trân quý một thời đèn sách, ta nâng niu giữ gìn cẩn thận từng tấm giấy khen, đến cả những cuốn vở ghi đã xỉn màu vẫn được ta lưu giữ. Và rồi mỗi khi nhìn thấy chúng, bao yêu thương một thời hoa mộng lại dâng đầy trên khóe mắt.

Có khi nào trên dòng đời vội vã, ta chợt giật mình khi gặp một bóng hình như người ta đã từng thương yêu. Đó là mối tình đầu với bao ước mơ, hứa hẹn. Là những buổi chung đường đến trường, chung một bàn học. Là những đêm trăng thanh ngồi bên nhau thủ thỉ chuyện trò. Chỉ là cái nắm tay ngượng ngùng mà hơi ấm yêu thương như vẫn còn tỏa lan đến tận bây giờ. Lại có khi chỉ là cuộc gặp tình cờ trên cùng chuyến xe, nơi nhà ga hay một dịp nào đó mà một bóng hình yêu thương nào vẫn mãi vương vấn trong ta.

Có lần lướt trên facebook, tôi thực sự xúc động khi đọc được dòng tâm sự của người bạn trải lòng nhớ thương về nơi mình đã có 4 năm ngồi trên giảng đường đại học. Là mái trường rộng rãi, bằng phẳng giữa trung tâm thành phố biển thân yêu trên dải đất miền Trung. Những buổi sáng sớm giành nhau từng chỗ ngồi trên thư viện; những buổi chiều vui đùa với cát vàng, sóng biển, nghe trong hơi thở mặn mòi cả vị muối; những đêm muộn nơi ký túc xá lao xao chuyện ăn mì tôm hay lén đọc thư tình của một đứa nào đó trong phòng,… bỗng một ngày khiến ai đó xa trường rồi phải nhớ quay nhớ quắt.

Vào một ngày đầu xuân, trong niềm vui được thầy tới nhà thăm, lòng tôi vừa xúc động xen lẫn trân quý khi nghe thầy kể về một người bạn học cùng lớp cấp 2 đã mất liên lạc suốt mấy mươi năm qua, giờ mới có dịp gặp gỡ. Nhóm liên lạc của lớp trong đó có thầy đã không quản dò hỏi thông tin, lặn lội tìm đến tận nhà và kêu gọi mọi người trong lớp sẻ chia với những khó khăn hiện tại của người bạn có chí, có tài một thời mà kém may mắn. Và rồi, trong cuộc hội ngộ đông đủ nhiều thành viên của những người đã ngoài tuổi năm mươi, bao kỷ niệm, yêu thương một thời cứ thế vỡ òa trong niềm hạnh phúc!

Một ngày nào đó, ai cũng sẽ nhận ra rằng trong vô vàn những mối liên hệ quanh ta thì sợi giây quá khứ đôi khi vẫn kết nối với ta rất chặt. Chẳng phải những gì đã qua sẽ trở nên vô nghĩa. Bởi một phần trong trái tim mỗi người vẫn có những miền thương thuộc về dĩ vãng!

© Thu Đình - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngược thời gian về với ngày xưa | Family Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top